Hào Môn Đoạn Tuyệt: Hoắc Tổng, Mời Ký Đơn Ly Hôn!

Chương 65: Món quà khó nói



"Anh Hoắc, tiểu thư Bạch vừa đột nhiên ngất xỉu, anh mau đến đây ngay đi!"

Hoắc Dụng Từ nghe xong liền nhíu c.h.ặ.t lông mày. "Được."

Sau khi đáp lời, anh ta cất điện thoại, liếc nhìn Kiều Thời Niệm một cái, cuối cùng chẳng nói gì, cất bộ đồ ở nhà rồi bước thẳng ra khỏi phòng.

Kiều Thời Niệm đứng gần Hoắc Dụng Từ, nghe rõ lời người bên kia nói.

Cô tự nhiên biết Hoắc Dụng Từ sẽ đi đâu.

Ông ngoại còn nói Hoắc Dụng Từ đã bắt đầu để ý đến cô, khuyên cô suy nghĩ kỹ xem có nên cho bản thân một cơ hội hay không.

Nhưng một người đàn ông chỉ cần một cuộc gọi từ phụ nữ khác là có thể lập tức bỏ đi, thì cô còn phải suy nghĩ cái gì nữa!

Bệnh viện.

Bạch Y Y ôm lấy khuỷu tay bị bầm tím của mình, đầy áy náy nói: "Dụng Từ, đã muộn thế này rồi mà còn làm phiền anh phải chạy tới. Em chỉ muốn tự mình xuống giường đi lại một chút, ai ngờ đầu choáng váng, không chịu nổi nên ngã. Thực ra em chỉ ngất một lúc thôi, là y tá làm quá lên."

Hoắc Dụng Từ nhíu mày. "Ở đây không có người giúp việc sao? Tại sao em phải tự xuống giường?"

Bạch Y Y nói: "Em muốn nhanh hồi phục để sớm xuất viện, xem có thể kéo dự án Minh Mao trở lại hay không."

Hoắc Dụng Từ: "Việc này không cần em lo, một Minh Mao thôi mà, Bác Châu không phải mất nó là không thể hoạt động."

"Nếu người khác đầu tư vào nó, em cũng sẽ không quan tâm nhiều như vậy. Nhưng Mạc Tu Viễn rõ ràng là đang chống lại anh, em không muốn hắn thắng anh." Bạch Y Y kiên quyết nói.

"Nghe nói chiều nay em còn gọi cấp dưới đến họp?"

Hoắc Dụng Từ nói, "Mạc Tu Viễn chống đối anh cũng không phải một ngày hai ngày rồi, dù hắn có đầu tư được dự án này, cũng không có nghĩa là hắn có thể đè đầu anh."

"Dạo này công việc công ty giao hết cho cấp dưới lo, em mau ch.óng hồi phục đi. Bác Bạch ở tỉnh ngoài, mấy ngày nay gọi điện nhiều lần nhờ anh chăm sóc em. Nếu biết em bừa bãi như thế này, cha em sẽ sốt ruột tự mình quay về."

Nhắc đến cha, Bạch Y Y nở nụ cười dịu dàng. "Cha em thích làm quá lên thôi. Cảm ơn anh, Dụng Từ. Em sẽ không để cha và anh lo lắng nữa."

Hoắc Dụng Từ liếc nhìn đồng hồ. "Nếu em không có việc gì, anh đi trước."

"Dụng Từ đợi chút." Bạch Y Y gọi anh ta lại.

Từ ngăn kéo đầu giường lấy ra một chiếc hộp, Bạch Y Y nói: "Đây là đôi hoa tai em chọn cho Thời Niệm. Chắc mấy ngày nay cô ấy không vui vì chuyện của em. Anh cầm về tặng cô ấy đi."

Hoắc Dụng Từ nhìn chiếc hộp gấm đỏ sẫm, bên trong là một đôi hoa tai đính kim cương nhỏ, hình dáng như những bông hoa lan, đơn giản mà tinh tế, lấp lánh dưới ánh đèn.

"Con gái đều thích nhận quà. Em biết anh bận, sẽ không để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này, nên đã chọn sẵn nhờ nhân viên cửa hàng mang đến." Bạch Y Y bổ sung.

Ngoài việc đưa thẻ, anh ta chưa bao giờ tự tay tặng quà cho Kiều Thời Niệm. Trước đây, cô từng vì chuyện này mà cãi vã với anh ta không ít lần.

"Bao nhiêu tiền, anh chuyển cho em." Hoắc Dụng Từ nói.

"Không cần đâu, Dụng Từ. Lần trước anh giúp cha em ký một dự án lớn như vậy, lại còn tặng quà sinh nhật, em vẫn chưa có cơ hội cảm ơn anh. Coi như đây là lời cảm ơn của em đi."

Hoắc Dụng Từ cất hoa tai vào túi. "Hai chuyện khác nhau. Dự án là bồi thường cho em, tặng quà sinh nhật là lịch sự."

"Dụng Từ, anh nhất định phải tính toán rạch ròi với em như vậy sao?"

Bạch Y Y có chút tức giận nói. "Món quà này là em mượn tay anh tặng Thời Niệm, là tấm lòng của em. Anh đưa tiền cho em là sao? Nếu không phải Thời Niệm hiểu lầm em, em đã không làm phiền anh!"

Hoắc Dụng Từ nghĩ đến vẻ tự giễu trên môi Kiều Thời Niệm lúc anh ta rời đi, cuối cùng nhận lấy đôi hoa tai.

"Bác Bạch nói lần trước yến sào chất lượng tốt, anh sẽ sai người mang thêm vài hộp đến."

"Dụng Từ, anh..."

"Nghỉ sớm đi, anh về."

Hoắc Dụng Từ đứng dậy rời khỏi phòng bệnh.

...

Hôm sau.

Kiều Thời Niệm ngủ đến khi tự nhiên tỉnh giấc.

Hôm qua tập võ tự vệ với Chu Dương Ứng quá mệt, cô gội đầu, tắm rửa xong, chẳng nghĩ ngợi gì thêm, lên giường là ngủ ngay.

Giấc ngủ này rất thoải mái, Kiều Thời Niệm vươn vai định lấy điện thoại xem tin tức.

Nhưng phát hiện trên đầu giường có một chiếc hộp gấm đỏ sẫm.

Cô tò mò mở ra, bên trong là một đôi hoa tai đính kim cương.

Hoa tai được thiết kế khá tinh tế, đơn giản, dù có nhiều kim cương nhưng không hề lòe loẹt, đeo hàng ngày cũng không quá phô trương.

Cô chưa từng mua loại hoa tai này, lại còn để trên đầu giường, rõ ràng là dành cho cô.

Hoắc Dụng Từ để lại?

Tối qua anh ta về rồi sao?

Cô ngủ rất say, chẳng cảm nhận được gì.

Hoắc Dụng Từ cố tình để đôi hoa tai trên đầu giường cô, là muốn bù đắp cho việc hôm qua đi gặp Bạch Y Y?

Trước đây, Hoắc Dụng Từ chưa bao giờ tặng quà cho cô. Dù cô lấy đủ lý do sinh nhật, ngày lễ, kỷ niệm để mong anh ta tặng ,anh ta đều từ chối với lý do "không có thời gian", "không hứng thú", "tự đi chọn đi".

Bây giờ, anh ta lại càng ngày càng thành thạo việc "cân bằng" này.

Kiều Thời Niệm ném hoa tai xuống, đi vệ sinh rồi dưỡng da, cuối cùng vẫn cầm đôi hoa tai trên đầu giường lên, áp vào dái tai thử.

Vừa áp lên, Kiều Thời Niệm chợt thấy đôi hoa tai có chút quen mắt.

Cô nhíu mày suy nghĩ, cuối cùng cũng nhớ ra, cô đã từng thấy nó!

Ở kiếp trước, trong trang cá nhân của Bạch Y Y, cô ta đeo nó chụp một bộ ảnh.

Bạch Y Y còn đăng dòng trạng thái nói rằng, hồi nhỏ chỉ thoáng nhắc thích nhất hoa lan, ai đó đã khắc ghi trong lòng. Cô ta rất vinh dự khi nhận được đôi hoa tai đặc biệt này, nên phải chụp thật nhiều ảnh để lưu giữ kỷ niệm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc đó, cô vừa ghen tị vừa đau lòng, tự hành hạ bản thân bằng cách xem đi xem lại những bức ảnh đó không biết bao nhiêu lần!

Về sau, cô không chịu nổi nữa, đến khóc lóc với bà nội. Dưới áp lực của bà, Hoắc Dụng Từ mới miễn cưỡng mua cho cô một đôi hoa tai khác.

Bây giờ, đôi hoa tai đáng lẽ thuộc về Bạch Y Y lại đến tay cô!

Đúng lúc này, cửa phòng có tiếng động.

Kiều Thời Niệm quay đầu nhìn, Hoắc Dụng Từ bước vào.

Thấy cô cầm hoa tai trên tay, gương mặt điển trai của Hoắc Dụng Từ không chút biểu cảm, anh ta lạnh nhạt nói: "Anh vào lấy đồ."

Kiều Thời Niệm trực tiếp hỏi: "Hoa tai anh mua?"

Hoắc Dụng Từ liếc nhìn cô. "Để em không còn oán trách anh không tặng quà, rồi lại lấy cớ này làm phiền bà nội."

"Mua khi nào?" Kiều Thời Niệm lại hỏi.

Hoắc Dụng Từ nhận ra tâm trạng không ổn của cô. Dù không cần nói lời cảm ơn, ít nhất cô cũng có thể mỉm cười chứ?

Tại sao cô lại tỏ ra giận dữ như vậy?

Hoắc Dụng Từ nhíu mày. "Có vấn đề gì sao?"

"Tối qua anh đi ra ngoài muộn thế, cửa hàng nào còn mở? Hơn nữa anh vội đến bệnh viện, chắc chắn không có tâm trạng mua sắm."

Kiều Thời Niệm nói. "Vậy là anh đã mua từ trước. Nhưng anh về nhà lại không đưa ngay, mà đợi từ bệnh viện trở về mới quyết định tặng em."

"Rồi sao?"

"Rồi sao? Nó chỉ là thứ rác rưởi!" Kiều Thời Niệm ném thẳng hoa tai vào thùng rác. "Đây mới là nơi nó thuộc về."

Nhìn đôi hoa tai lấp lánh trong thùng rác, Hoắc Dụng Từ càng nhíu c.h.ặ.t lông mày. "Kiều Thời Niệm, sáng sớm đã muốn gây sự hả?"

"Người muốn gây sự là anh!" Kiều Thời Niệm lạnh lùng nói. "Không muốn tặng quà thì đừng cố ép. Em không phải bãi rác, em không cần thứ thuộc về người khác!"

"Kiều Thời Niệm, em có thể ngừng cãi cố được không?"

Hoắc Dụng Từ thấy phản ứng của cô, sợ nói ra đôi hoa tai do Bạch Y Y chọn sẽ khiến cô tức giận hơn, nên kiên nhẫn nói: "Em nhìn thấy nó thuộc về ai? Nhãn mác còn nguyên, là hàng mới."

"Có nhãn mác là hàng mới?"

Kiều Thời Niệm cười nhạo. "Hoắc Dụng Từ, nếu anh muốn làm người công bằng, trước hết hãy tìm hiểu xem em thích gì. Không thì cứ như trước đây, đừng quan tâm suy nghĩ của em!"

Đối mặt với những lời chỉ trích và châm biếm sắc bén của Kiều Thời Niệm, Hoắc Dụng Từ hoàn toàn mất kiên nhẫn. "Coi như anh nhiều chuyện! Ai thèm quan tâm suy nghĩ của em!"

Nói xong, Hoắc Dụng Từ mặt lạnh bước ra khỏi phòng.

Kiều Thời Niệm tức giận ném cả chiếc hộp vào thùng rác.

Hoắc Dụng Từ đúng là đồ khốn!

Đồ định tặng cho Bạch Y Y lại đem cho cô, cô rẻ rách đến mức đó sao, nghĩ rằng bất cứ thứ gì anh ta tặng, dù là cục phân cũng thành quý giá?

Kiều Thời Niệm càng nghĩ càng tức, đá thẳng thùng rác một cái!

Hoa tai từ trong rơi ra, kim cương lấp lánh dưới ánh đèn ch.ói mắt.

Kiều Thời Niệm định giẫm lên vài cái rồi ném vào bồn cầu xả đi, nhưng nhìn thấy chất lượng tinh xảo và những viên kim cương, lại nhặt lên.

Dù sao cũng là tiền mua, xả đi phí lắm.

Ghét gì thì ghét, chứ không ghét tiền.

Mộng Vân Thường

Nghĩ vậy, Kiều Thời Niệm treo nó lên trang bán đồ cũ với giá bằng nửa.

Quán trà.

Lục Đình Hào nhìn Hoắc Dụng Từ mặt âm u, im lặng không nói, cảm thấy hơi sợ.

"Anh Hoắc, đừng như thế, em sợ lắm. Em mời anh uống trà tuy là muốn anh thông cảm, nhưng bản kế hoạch này em thực sự đã chỉnh sửa rất kỹ, thức trắng hai đêm liền mới xong..."

"Không phải nói con gái đều thích nhận quà sao? Tại sao cô ấy nhận quà lại tức giận như vậy?" Hoắc Dụng Từ lạnh lùng lên tiếng.

May quá, không phải vì bản kế hoạch quá tệ mà tức giận.

Lục Đình Hào thầm vỗ n.g.ự.c. "Anh Hoắc tặng vợ anh quà gì vậy?"

Hoắc Dụng Từ lạnh giọng. "Hoa tai."

"Hoa tai kiểu gì? Cô ấy tức vì không thích sao?"

"Nếu tôi biết tại sao còn hỏi cậu!"

Nhắc đến chuyện này, Hoắc Dụng Từ cảm thấy lửa giận bốc lên, tốt bụng tặng quà, cô ấy lại nổi điên với anh.

Lục Đình Hào an ủi: "Anh Hoắc, đừng tức, anh nói từ đầu đến cuối chuyện xảy ra thế nào đi, em chắc chắn giúp anh tìm ra nguyên nhân!"

Hoắc Dụng Từ tâm trạng rất bức bối, nên miễn cưỡng kể lại sự việc sáng nay.

"Cô ấy nói không cần thứ thuộc về người khác, hoa tai rõ ràng là mới, thuộc về ai chứ!"

"Anh Hoắc, chuyện rõ rành rành mà." Lục Đình Hào thực sự phục tư duy thẳng như ruột ngựa của Hoắc Dụng Từ.

"Cô ấy hỏi anh mua khi nào. Cô ấy nghĩ đôi hoa tai đó căn bản không phải tặng cô ấy, mà là vì anh đi bệnh viện về, muốn bù đắp cảm giác tội lỗi nên mới quyết định tặng."

"Anh nói xem, nếu đã có lòng tặng quà, sao không tự mình chọn một món? Lại lấy quà của người khác tặng lại, lại không thể nói thẳng, mới dẫn đến kết quả này."

Hoắc Dụng Từ trừng mắt lạnh lùng nhìn Lục Đình Hào —