Liệu chỉ để trả thù mà có người sẵn sàng đ.á.n.h đổi cả thanh danh và tiết hạnh của mình?
Hơn nữa, lúc đó Mạc Tu Viễn chỉ nói chuyện với giọng điệu lạnh nhạt và nghiêm khắc một chút, chứ không hề thốt ra lời nào khó nghe hay mang tính xúc phạm.
Vậy mà người phụ nữ kia chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt như tán tỉnh không thành lại ôm hận, rồi dàn dựng cả một vở kịch lớn như thế?
"Mạc Tu Viễn tin vào lý do này sao?" Kiều Thời Niệm lại hỏi.
Trợ lý đáp: "Mạc tổng cũng không tin lắm, nhưng cô Diêu đó nhất quyết khẳng định rằng chỉ muốn khiến Mạc tổng bẽ mặt. Người giúp việc Lê gia kia cũng thừa nhận đã nhận tiền từ cô Diêu."
Nghe xong, lông mày thanh tú của Kiều Thời Niệm càng nhíu c.h.ặ.t hơn. Cô luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Đúng lúc này, Phó Điền Điền gọi điện đến, Kiều Thời Niệm liền kết thúc cuộc trò chuyện với trợ lý.
Phó Điền Điền nghe tin đồn về chuyện tình ái tối qua từ Lục Đình Hào, mãi đến giờ mới có thời gian rảnh để tìm Kiều Thời Niệm.
"Chuyện gì thế này? Mạc Tu Viễn sao có thể vô nguyên tắc đến mức đó, biết cậu có mặt ở đó mà còn dám ăn nằm với người phụ nữ khác?" Phó Điền Điền hoàn toàn không tin. "Hay là Lục Đình Hào đang phóng đại? Sáng nay nếu không bận quá, tớ đã mắng cho anh taq một trận rồi!"
Tối qua, Kiều Thời Niệm về nhà đã quá khuya, không kịp nói chuyện với Phó Điền Điền. Sáng nay, khi Phó Điền Điền đi làm, cô vẫn chưa dậy nên cô ấy chưa biết chuyện tối qua.
Sau khi kể lại toàn bộ sự việc cho Phó Điền Điền, Kiều Thời Niệm cũng nói về kết quả điều tra của Mạc Tu Viễn.
"Làm gì có ai chỉ vì bị từ chối trước mặt mà dùng cách này để trả thù?" Kiều Thời Niệm nói.
"Thiên hạ đủ loại chuyện lạ. Tớ từng gặp một cặp vợ chồng ở bệnh viện, bàn nhau nếu trúng số một triệu thì tiêu thế nào, không thống nhất được nên cầm d.a.o c.h.é.m nhau rồi cùng vào phòng cấp cứu đấy." Phó Điền Điền nói, "Người phụ nữ đó không phải là ngôi sao vô danh sao? Có lẽ một nửa là để trả thù, một nửa là để câu view, câu fame cũng nên!"
Kiều Thời Niệm cảm thấy lý lẽ của Phó Điền Điền cũng có phần hợp lý. Những năm gần đây, trên mạng thường xuyên xuất hiện những vụ việc mà các ngôi sao, nghề nghiệp tự do làm đủ trò khó tin chỉ để gây chú ý.
Xét cho cùng, scandal cũng là một cách để nổi tiếng.
Nhưng nếu chuyện tối qua thực sự là do người phụ nữ đó tự dàn dựng, vậy thì sáng nay cô đã hiểu lầm Hoắc Dụng Từ sao?
Bởi trước khi người phụ nữ đó đến bữa tiệc, Hoắc Dụng Từ đã rời đi rồi.
Nghĩ đến ánh mắt chấn động và đắng cay trong mắt Hoắc Dụng Từ khi cô chất vấn anh ta, cùng hình ảnh cô bắt gặp người thư ký đang bưng khay hoa quả bên ngoài phòng làm việc, Kiều Thời Niệm bỗng cảm thấy không thoải mái.
Nếu mọi chuyện là do Hoắc Dụng Từ sắp đặt, anh ta cần phải diễn kịch nhiều đến thế sao?
"Sao im lặng thế?" Phó Điền Điền hỏi, "Cậu không tin Mạc Tu Viễn à?"
"Tất nhiên là tin."
Kiều Thời Niệm do dự một chút, rồi vẫn kể lại việc mình đã đến gặp Hoắc Dụng Từ cho Phó Điền Điền nghe.
"Chưa điều tra rõ ràng mà cậu đã cho rằng do Hoắc Dụng Từ làm, còn đến tận Hoắc Thị mắng cho anh ta một trận?" Phó Điền Điền kinh ngạc hỏi.
Kiều Thời Niệm giả vờ ho một tiếng. "Tối qua anh ta cũng đến bữa tiệc của Lê Thúy Ngôn, biết tớ đi cùng Mạc Tu Viễn, mặt anh ta tối sầm lại, chỉ ngồi một lúc rồi đi luôn."
"Vậy nên cậu nghĩ anh ta tức giận nên sắp đặt một người phụ nữ đến gây rắc rối cho Mạc Tu Viễn?" Phó Điền Điền nói thay Kiều Thời Niệm.
Kiều Thời Niệm hơi áy náy: "Anh ta từng nhiều lần nhắm vào Mạc Tu Viễn, còn lợi dụng dự án Nhân Tế d.ư.ợ.c phẩm để ép anh ấy rời khỏi Hải Thành. Mỗi lần hai người gặp nhau đều như chiến trường..."
"Cộng thêm nhiều 'tiền án' như vậy, lần này lại là tình huống tương tự, làm sao tớ biết có phải anh ta làm hay không?"
Phó Điền Điền nghe ra sự áy náy trong giọng Kiều Thời Niệm, liền an ủi: "Không sao, dù sao vụ này cũng chưa có kết luận cuối cùng, không ai dám chắc là không liên quan đến Hoắc Dụng Từ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Hơn nữa, dù có hiểu lầm anh ta thì sao? Anh ta từng bao lần oan trắng cho cậu?" Phó Điền Điền bất bình nói, "Những chuyện anh ta nghe lời xúi giục của Bạch Y Y, đổ hết mọi âm mưu khổ nhục kế của cô ta lên đầu cậu, giờ nghĩ lại vẫn thấy tức!"
"Bây giờ coi như để anh ta nếm trải cảm giác bị oan ức, cho anh ta biết nó khó chịu thế nào!"
Kiều Thời Niệm không cố ý trả đũa Hoắc Dụng Từ.
Tối qua, khi nhìn thấy cảnh Mạc Tu Viễn nằm cùng người phụ nữ kia, cô bỗng nhớ đến vẻ mặt khó coi của Hoắc Dụng Từ, trong lòng dấy lên nghi ngờ.
Đến sáng, khi những tin đồn về Mạc Tu Viễn lan truyền, lại nghe bác Vương nói Hoắc Dụng Từ cả đêm không về nhà, cô lập tức nghĩ ngay đến việc anh ta thao túng dư luận!
Trong lòng bốc hỏa, cô không suy nghĩ nhiều, thẳng tiến đến Hoắc Thị chất vấn anh ta.
Cô thậm chí không hề cân nhắc liệu mình có đang hiểu lầm Hoắc Dụng Từ hay không.
...
Trong văn phòng mới của Tống Thanh Xuyên.
Mạc Tu Viễn ngồi trên sofa đối diện với vẻ mặt âm trầm.
"Tu Viễn, có chuyện gì mà giận dữ thế?" Tống Thanh Xuyên bình thản rót cho Mạc Tu Viễn một tách trà.
"Người phụ nữ họ Diêu này, anh có quen không?"
Mạc Tu Viễn không vòng vo, thẳng thắn ném mấy tấm ảnh lên bàn trước mặt Tống Thanh Xuyên.
Tống Thanh Xuyên cầm lên xem, bình thản đáp: "Không có ấn tượng gì."
"Thật không quen?"
Mộng Vân Thường
Mạc Tu Viễn lại ném thêm mấy tấm ảnh khác, giọng lạnh lùng: "Vậy anh xem những tấm này!"
Tống Thanh Xuyên lại cầm lên xem. Đó là ảnh chụp từ camera an ninh của quán trà, ghi lại cảnh Tống Thanh Xuyên và một người phụ nữ bước vào quán.
"Tu Viễn, những tấm ảnh này có vấn đề gì?" Tống Thanh Xuyên nói. "Hôm qua tôi có hẹn với khách hàng ở quán trà. Anh biết đấy, tôi không thích quán cà phê hay bar, chỉ cảm thấy quán trà yên tĩnh..."
"Đừng lảng sang chuyện khác!" Mạc Tu Viễn cắt ngang, không kiên nhẫn. "Tống đại gia, lần trước không lâu sau khi tôi và Kiều Thời Niệm gặp anh ở hội quán, tin đồn chúng tôi có quan hệ bất chính đã lan truyền, tôi còn bị phóng viên chờ sẵn chụp lén khi xuống lầu."
"Hôm qua, người phụ nữ này bày mưu hãm hại tôi, nhưng lại không thể giải thích rõ hành trình ban ngày của mình. Quán trà này cũng là nơi người của tôi dựa vào camera hành trình mới tìm ra."
Mạc Tu Viễn nói tiếp, "Trùng hợp thay, anh cũng ở quán trà đó, và anh đến trước cô ta chỉ mười mấy phút! Anh không thấy cần phải giải thích sao?"
Đối mặt với chất vấn của Mạc Tu Viễn, Tống Thanh Xuyên vẫn bình tĩnh, thậm chí có chút bất lực: "Tu Viễn, lần trước vì chuyện tin đồn, anh cũng đã hỏi tôi, tôi cũng giải thích rồi, chuyện đó không liên quan đến tôi. Còn lần này, tôi không hiểu tại sao anh lại cho rằng cùng xuất hiện ở một quán trà thì liên quan đến tôi."
Tống Thanh Xuyên nói: "Mỗi ngày quán trà có biết bao người qua lại, họ làm gì, chẳng lẽ đều liên quan đến tôi?"
"Người khác tôi không rõ, nhưng người phụ nữ họ Diêu này bình thường rất ít đến những nơi như quán trà, sao tự nhiên lại đến? Rời quán trà không lâu, cô ta đã đến bữa tiệc của cô Lê. Anh dám nói, không liên quan gì đến anh sao?" Mạc Tu Viễn lạnh lùng hỏi.
"Không." Tống Thanh Xuyên điềm tĩnh đáp, "Tôi đến quán trà là để gặp khách hàng. Nếu anh không tin, có thể bảo thư ký cung cấp thông tin khách hàng, anh tự đi xác minh."
Thấy Mạc Tu Viễn vẫn lạnh lùng, Tống Thanh Xuyên đặt tách trà xuống: "Tu Viễn, nếu anh không tin tôi đến vậy, vậy anh hãy nói cho tôi biết, tại sao tôi phải sắp đặt một người phụ nữ như vậy để hại anh.”