【Hy à, anh mày ngày nào cũng ngồi canh trước cửa nhà tao đấy.】
【Tao bảo mày không ở đây mà anh mày không tin, ngồi canh ba ngày rồi.】
Tôi:
【……】
【Mày thả ch.ó c.ắ.n ảnh đi.】
Bạn thân gửi một tràng 【hahaha】 rồi đột nhiên đổi chủ đề:
【Mà này, mày với anh trai cực phẩm đã thu nhận mày kia tiến triển tới đâu rồi?】
【…… vẫn giằng co lắm.】
【?Hai đứa ở chung phòng rồi còn giằng co? Nghe tao, thích thật thì cứ hôn luôn đi. Nếu anh ta không có ý gì với mày thì đã chẳng giữ mày lại đâu. Đương nhiên, nếu mày muốn chơi kiểu yêu thuần khiết thì coi như tao chưa nói.】
Tôi liếc Lục Phong đang cất sổ sách rồi đi vào phòng tắm.
【Vậy mày phân tích thử xem… anh ấy có ý gì với tao?】
Bạn thân:
【Mày muốn nghe bản trong sáng hay bản XX?】
Tôi: ……
【Không nghe nữa, tao ngủ đây. 】
Đám bình luận cũng hùa theo:
【Đại tiểu thư, giờ biết Lục Phong có ý gì với cô chưa?】
【Lát nữa anh ấy tắm xong ra thì cô cứ trực tiếp đè người ta xuống đi được không? 】
【Người đàn ông của cô là kiểu ngoài lạnh trong nóng đấy, cô chủ động hôn một cái thôi là chúng ta có thịt ăn rồi!】
【Này, Bùi đại tiểu thư, tôi bận lắm, làm chút nội dung có màu đi được không?】
“……”
Tôi đặt điện thoại xuống rồi nằm ngay ngắn, kéo chăn lên tới cổ.
Tiếng nước trong phòng tắm dần ngừng lại.
Tôi lại lén kéo chăn cao thêm chút nữa.
Che kín mặt, chỉ chừa đôi mắt bên ngoài.
Hôn thì được.
Nhưng dựa vào cái gì mà bắt tôi chủ động?
Không đâu.
…
Không bao lâu sau,
Lục Phong bước ra khỏi phòng tắm, trên người chỉ mặc một chiếc quần dài.
Dáng người đẹp hoàn toàn lộ ra.
Hừ.
Chắc chắn là cố ý.
Bình luận:
【Đúng đúng đúng, anh ta hư lắm, nửa bộ còn lại đang ở trên người cô đấy đại tiểu thư.】
Tôi: “……”
Cái đó cũng là cố ý.
Lục Phong đi tới bên giường, giũ chăn của mình rồi lên giường.
Tôi nhắm mắt, chờ anh tắt đèn.
Đợi một lúc, đèn vẫn sáng.
Tôi lén hé một mắt nhìn.
Lục Phong tựa đầu giường, đang cụp mắt nhìn tôi.
“Nói chuyện chút.”
“… Không nói.”
Tôi định xoay người thì Lục Phong giữ vai tôi lại.
“Em thấy tôi thế nào?”
“……”
Không động đậy được nên tôi bỏ cuộc.
“Anh ấy à…”
Tôi liếc anh một cái.
“Rất biết làm màu.”
Lục Phong nhướng mày, co một chân lên, không phủ nhận.
Anh nghiêng đầu nhìn tôi:
“Muốn ở lại?”
Tôi gật đầu.
“Vì sao?”
Tôi nhíu mày, cảm thấy anh hỏi một câu ngốc nghếch.
“Đương nhiên là vì anh rồi. Chỗ bao ăn bao ở kiểu này ở đâu mà không có. Với lại tôi cũng có bạn bè đàng hoàng nhé. Đêm mưa hôm đó không tính, hôm đó suy nghĩ của tôi rất đơn thuần.”
“Sau đó không còn đơn thuần nữa?”
“……”
Mặt tôi đỏ lên, cách lớp chăn đá nhẹ vào cẳng chân anh một cái.