Anh nắm đầu ngón tay tôi, đặt lên cổ áo sơ mi của mình.
“Ngoan chút.”
“Cởi cúc áo trước đã.”
…
Bình luận:
【Đại tiểu thư đang nhớ lại chi tiết đêm đó à? Mặt đỏ thế kia?】
【Chuẩn luôn nhé, chênh lệch vóc dáng, chênh lệch màu da, chênh lệch tuổi tác, lâu lắm rồi mới thấy kiểu mỹ nhân mềm mại với trai cứng đúng vị thế này!】
【Đại tiểu thư đỏ mắt nức nở kêu đau, gọi tới mức tim Lục Phong mềm nhũn luôn, ai ngờ sung sướng xong lại bỏ chạy mất!】
【Chạy thì thôi đi, còn để lại hai trăm tệ nữa chứ, vốn là tình anh tình nguyện giờ lại thành kỳ quái. Lục Phong nhìn thấy hai trăm tệ đó xong im lặng tận năm phút. Ít ra cũng nên để lại số điện thoại chứ!】
Tôi lặng lẽ kéo chăn cao lên, chỉ để lộ đôi mắt bên ngoài.
Để lại số điện thoại là chuyện tôi chưa từng nghĩ tới.
Vì tôi còn phải ra nước ngoài học tiếp, căn bản chưa từng nghĩ sẽ có tương lai gì với Lục Phong.
Nhưng trải nghiệm tối hôm đó lại quá đẹp, khiến tôi muốn để lại chút gì đó để… ừm… cảm ơn.
Lục lọi hồi lâu, cuối cùng để lại hai trăm tệ.
Vì trong ví tôi chỉ còn đúng hai trăm tiền mặt.
Bình luận:
【Đại tiểu thư vốn có thể dễ dàng thu hoạch một ông chồng cực phẩm, giờ hay rồi, chồng thành oán phu luôn.】
【Không sao, ít nhất hai người vẫn còn hấp dẫn sinh lý với nhau, chuyển sang yêu hận tình thù cũng được, tôi thích xem lắm.】
Hấp dẫn sinh lý sao?
Ba năm qua tôi chưa yêu ai.
Những lúc lòng ngứa ngáy nào đó, đúng là tôi sẽ nhớ tới Lục Phong.
Cũng từng mơ thấy anh.
Như vậy tính không?
Tôi còn đang suy nghĩ miên man thì tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại.