Hắc Nguyệt Quang Thiếu Đạo Đức Của Tu Chân Giới

Chương 133: Lại đây, chém hắn



Con rồng này thật là thiếu đòn.

Văn Lan liếc Vọng Trần một cái, cảnh cáo:

"Nếu còn muốn ta giúp đỡ, tốt nhất ngươi nên ngoan ngoãn một chút."

Nghe hắn nói vậy, Vọng Trần không bình tĩnh nữa, áp sát mặt hắn hung hăng trừng mắt nhìn hắn.

"Chuyện kia vốn dĩ là lời hứa của ngươi!"

Nếu không phải có lời hứa đó, Vọng Trần cũng đã không hóa kiếm đi theo Văn Lan nhiều năm như vậy.

Văn Lan không để ý, cố ý nói:

"Nhưng ngươi cũng thấy rồi đấy, người ở đây quá nhiều, ngươi muốn ở riêng với Nhiếp Tuyền không dễ dàng như vậy đâu."

Vọng Trần im lặng hai giây, hơi bình tĩnh lại một chút.

Cho dù ở đây chỉ có một mình Ninh Vi, bọn họ cũng khó lòng mang Nhiếp Tuyền đi, nhất định cần Văn Lan nghĩ cách khác.

Hơn nữa sau khi ra khỏi Vực Sâu Tâm Ma bọn họ còn có việc khác phải làm, đây là cơ hội duy nhất để nó và Nhiếp Tuyền nhận nhau.

Vọng Trần chờ ngày này đã lâu như vậy, sẽ không dễ dàng từ bỏ cơ hội này.

Nó tự cảm thấy bi ai vì không thể tiếp tục cạnh khóe và cà khia kiếm chủ nữa.

"Lão tà ma đáng ghét, ngươi dám đe dọa ta!"

Đây là lãnh địa của con người đó…

Tốt nhất hãy ngươi ngoan ngoãn nghe lời…

Văn Lan vui vẻ nhếch khóe miệng, bên tai cuối cùng cũng có thể yên tĩnh không ít, mặc dù cảnh tượng trong huyễn cảnh tâm ma của Yến Nghiêu, thoạt nhìn vẫn rất khó chịu.

Vì đại sự trong lòng, Vọng Trần thực sự yên lặng một lúc, cố nhịn xuống rất nhiều lời cạnh khóe.

Nhưng nó không từ bỏ việc thể hiện sự tồn tại của mình trước mặt Văn Lan, vẫy đuôi lắc qua lắc lại, lúc ẩn lúc hiện.

Chó rồng.

Văn Lan liếc nó: "?"

Rốt cuộc ngươi muốn làm gì.

Vọng Trần cười ngượng ngùng, nếu đã không cho nó nhắc đến sư tỷ, vậy nó sẽ đổi giọng điệu và chủ đề.

"Tiểu Lan Lan đáng yêu… Lúc đó ngươi định giúp ta thế nào?"

Con rồng này biến sắc mặt, nụ cười cũng trở nên nịnh nọt.

Văn Lan: "..."

Nhà ai muốn nướng rồng, mau xách đi.

"Ta tự có cách của ta."

Văn Lan nói một cách thâm thúy, thuận tay khóa linh thân của Vọng Trần trong kiếm.

Hắn thản nhiên nhìn huyễn cảnh tâm ma của Đoàn Khung Dạ một cái, nghiêm trọng hơn huyễn cảnh của Yến Nghiêu không ít, sau đó hắn thầm suy tính một lát, lại hướng về phía Ninh Vi nhìn qua.

Đôi khi cần lợi dụng một chút quân cờ có giá trị.

Văn Lan giơ tay bắt ấn, một lối đi một chiều hiện ra xuyên qua giữa hai huyễn cảnh.

Đoàn Khung Dạ đang đau khổ tột cùng trong tâm ma, bỗng nhiên nhìn thấy cảnh tượng bên phía Yến Nghiêu.

Đoàn Khung Dạ chợt ngẩng lên, mắt nhìn thẳng.

...

Huyễn cảnh tâm ma.

Sau khi chém nát ký ức ở Yến gia, trong lòng Yến Nghiêu khoan khoái thêm đôi phần.

Hắn và Ninh Vi đối mặt nhau một cái, Ninh Vi ra hiệu cho hắn tiếp tục.

Thế là dưới sự khống chế của Yến Nghiêu, huyễn cảnh lại hiện ra cảnh tượng sâu sắc tiếp theo trong ký ức.

Đó là cảnh tượng lần đầu hắn gặp Đoàn Khung Dạ.

Ninh Vi giết người lại tru tâm, không có tình cảm.

"Lại đây, chém hắn."

Nàng chỉ vào Đoàn Khung Dạ nói.

Yến Nghiêu: "..."

Yến Nghiêu:

"Ngươi còn có thể tàn nhẫn hơn không?"

Dù sao Đoàn Khung Dạ cũng là ân sư của hắn, tuy bây giờ đã thành tà ma, không ra người không ra quỷ, nhưng sư tôn trong ký ức năm đó không có lỗi nha.

Đó mới là thứ Yến Nghiêu trân quý nhất.

Ninh Vi nhướng mày:

"Tình nghĩa sâu nặng như vậy, còn hỏi tại sao ngươi không thoát ra được?”

Nàng tiếp tục nói:

"Cứ coi như là ta bảo ngươi chém, tức giận thì lát nữa có thể đến chém ta."

Lời mời như vậy, mới nghe lần đầu.

Yến Nghiêu: "?"

Đoàn Khung Dạ trước mắt hoàn toàn là hình tượng đẹp nhất trong ký ức của hắn, bản thân phóng khoáng không khuôn phép, sự yêu thích đối với Yến Nghiêu là thẳng thắn không che giấu.

Yến Nghiêu do dự một lát, tò mò hỏi Ninh Vi:

"Nếu người đứng trước mặt là Văn Lan trong ký ức của ngươi lúc chưa nhập ma, ngươi sẽ hạ tử thủ sao?”

Thật là một câu hỏi hay.

Văn Lan bên ngoài huyễn cảnh đã vểnh tai lên.

"Ta sẽ."

Ninh Vi bình tĩnh nói:

"Thà rằng dứt khoát chém đứt tâm ma, khiến ta bình thản hơn đón nhận và đối mặt với hắn hiện tại, còn hơn là để mặc cho hồi ức không ngừng hành hạ ta."

Văn Lan: Hiểu, tôn trọng nhưng có chút tan nát cõi lòng.

Yến Nghiêu nhìn sâu vào nàng một cái:

"Nếu trước mặt ngươi là người khác rất quan trọng với ngươi thì sao?"

Nghe vậy, Ninh Vi nhìn thẳng vào hắn:

"Chìm đắm trong quá khứ là vô nghĩa, hiện tại và tương lai của ta có các ngươi, chân thực hơn nhiều."

Yến Nghiêu giật mình, tim đập lỡ một nhịp.

“Các ngươi”...

Có lẽ Đoàn Khung Dạ đối với hắn thực sự là độc nhất vô nhị, nhưng ngoài Đoàn Khung Dạ, hắn còn có rất nhiều rất nhiều người quan tâm yêu thương hắn, những người ấy cũng rất quan trọng hắn.

"Sư tỷ, cảm ơn."

Yến Nghiêu chợt nắm chặt Phụng Dạ kiếm, ánh mắt trong quá trình nhìn vào cảnh tượng ký ức dần kiên định lại.

Sau đó, cổ tay chuyển động.

Kiếm khí sắc bén vang vọng khắp huyễn cảnh, một kích tụ tập lôi đình, đập tan những giấc mộng xưa cũ.

Khi những mảnh vỡ tàn ảnh đó tiêu tan, tim Yến Nghiêu đập cực nhanh.

Nhưng hắn không còn do dự nhiều nữa.

Tiếp theo một cảnh tượng lại một cảnh tượng hiện ra trước mắt, Yến Nghiêu không chút nương tay lần lượt chém nát.

Hoài niệm quá khứ, hướng về tương lai.

Ký ức năm xưa đương nhiên quan trọng, nhưng đó không phải là xiềng xích trói buộc hắn tiến lên.

Ninh Vi đứng xa ra một chút, sợ bị người nào đó làm bị thương.

Nàng lặng lẽ nhìn bóng lưng Yến Nghiêu, thân thể và tinh thần đều trầm tĩnh lại, bỗng nhiên phát giác được sự khác thường của huyễn cảnh.

Nơi đây dường như bị người khác động tay động chân, có một luồng ma khí không thuộc về huyễn cảnh này tràn vào.

Là Văn Lan hay là...?

Huyễn cảnh kịch liệt chấn động, chứng thực suy đoán của Ninh Vi.

Yến Nghiêu lúc này đã thoát khỏi sự khống chế của tâm ma, huyễn cảnh tâm ma của hắn sắp kết thúc, cảm nhận được sự khác thường của huyễn cảnh, hắn quay đầu nhìn Ninh Vi một cái.

"Có thể là tâm ma của Đoàn Khung Dạ..."

Ninh Vi vẻ mặt nghiêm túc nói.

Trước khi nàng vào huyễn cảnh của Yến Nghiêu, trong hư không chỉ còn lại hai huyễn cảnh.

Bây giờ huyễn cảnh của Yến Nghiêu bị một luồng ma khí cực kỳ không ổn định ảnh hưởng, cho dù Văn Lan muốn làm gì trong Vực Sâu Tâm Ma, cũng không phải là dạng này.

Rất có thể bắt nguồn từ Đoàn Khung Dạ.

"Sau khi huyễn cảnh kết thúc sẽ thế nào?"

Yến Nghiêu nhìn quanh, ngoài sự bồn chồn không rõ ra, cảnh tượng huyễn cảnh của hắn đang từng chút một tiêu tan.

"Ngươi sẽ tạm thời ở trong sương mù hư không, đợi phán định Vực Sâu Tâm Ma của tất cả mọi người kết thúc, người phá vỡ huyễn cảnh sẽ bị đồng loạt truyền tống đến đáy vực sâu."

Ninh Vi nói:

"Ở đó đợi ta."

"Sư tỷ…"

Sau đó bạch quang lóe lên, huyễn cảnh hoàn toàn sụp đổ.

...

Trong hư không…

Thần thức lĩnh vực của Ninh Vi bao phủ khắp nơi trong vực sâu.

Đáng chú ý nhất là Đoàn Khung Dạ đối mặt chính diện nàng, huyễn cảnh tâm ma của hắn đã bị ma khí nồng đậm bao trùm, chấn động vặn vẹo, từ bên ngoài căn bản không nhìn rõ.

"Đây là chuyện gì?"

Ninh Vi nhíu mày hỏi.

Là người sống duy nhất trong hư không, Văn Lan cảm thấy nàng hẳn là đang hỏi mình.

"Tâm ma hắn tích tụ quá lâu, sau khi bùng phát chính là như vậy."

Văn Lan bay lại gần hơn chút.

Ninh Vi nhìn hắn một cái, lại hỏi:

"Vậy tình huống của hắn là tốt hay xấu?"

Văn Lan trả lời:

"Cách làm này chính là để tâm ma hoàn toàn dung hợp với bản thân, hắn chịu được thì phá vực, không chịu được thì xong đời."

Năm đó Văn Lan chính là như vậy phá vực.

Mặc dù phương pháp thô bạo này khiến hắn chịu nhiều đau khổ, nhưng không thể không nói rất thích hợp với loại tà ma ngoại đạo như bọn họ.