“Cậu tính giải quyết kiểu gì đây? Dính cái thể loại vợ này, sau này bọn mình còn làm bạn kiểu gì?”
Thằng khốn vừa định đưa tay kéo tôi, tôi đã né sang bên, quay qua nói thẳng với gã kia.
“Nếu là tôi thì tôi cạch mặt Lưu Ý từ lâu rồi. Không thấy hai người họ cứ mắt đưa mày liếc à? Về nhà mà kiểm tra camera an ninh đi, đoán xem bọn họ đã lăn giường bao nhiêu lần rồi.”
Con đàn bà trên giường lại bật dậy hét.
“A! Giang Dao, con mẹ mày đáng chết!”
Tôi nhanh như chớp trốn ra sau lưng Lưu Ý. Còn chưa kịp định thần thì thấy cô ta đã lao thẳng vào mặt hắn.
Cảnh tượng đứng hình đúng một giây, nhưng tôi thì không bỏ sót gì cả.
Giọt cuối cùng đã tràn ly. Người đàn ông vốn điềm đạm kia cuối cùng cũng nổi giận. Hắn túm lấy cô vợ như ném một túi rác, quăng thẳng lên giường.
“Đủ rồi đấy! Còn chưa đủ mất mặt hả? Lưu Ý, dắt ngay con vợ cậu cút khỏi đây! Không thì đừng trách tôi không khách sáo!”
Lần này thì tôi thật sự chột dạ rồi. Cái bản mặt bạo chúa đó làm tôi rén luôn.
Nói thật nhé, có gì to tát đâu mà xoắn. Gọi là nho tím thì sao, trước đây hội bạn thân còn gọi tôi là cherry Nhật đấy chứ.
Thế nên khi thằng khốn đó kéo tôi đi, tôi cũng ngoan ngoãn theo luôn.
Trên đường về, hắn im re, không nói một câu.
Mũi thì khịt khịt, nghe còn như kiểu đang tủi thân.
Về đến nhà, hắn phóng thẳng vào thư phòng rồi khóa trái cửa.
Tôi liếc sang, hở? Mắt còn hơi đỏ đỏ?
Ủa khoan.
Có khi nào hôm nay tôi hơi quá thật?
Nhưng mà nè, vợ hắn bị người ta gọi là nho tím nha. Tôi xả giận thay chứ có gì quá đâu?
Thôi kệ, dỗ hắn cái cho êm.
Tôi gõ cửa.
Không có ai đáp.
Tôi tự nói một mình.
“Chồng ơi, tôi rót ly sữa cho anh nè, uống không?”
“Cút!”
Xì, đúng là đàn ông nhỏ mọn.
Nhưng mà tôi mặt dày mà, mấy chuyện thế này đâu xi nhê gì.
Tôi tiếp tục dỗ.
“Thôi mà, giận dỗi gì dữ vậy? Nếu bạn anh dám nói anh là nấm kim châm, tôi đập dép vô mặt hắn luôn. Mặc dù đúng là anh cũng hơi giống thiệt… nhưng đâu đến lượt người khác xỉa xói anh đúng không?”
“Cô cút ngay cho tôi!”
Rầm.
Có thứ gì đó nện thẳng vào cửa, làm tôi giật mình lùi một bước.
Mẹ kiếp, không dỗ được nữa rồi.
“Uống thì uống, không uống thì thôi! Ngồi trong đó mà tự suy ngẫm lại nhân sinh đi!”
Tôi ngửa đầu tu hết ly sữa, quay về phòng ngủ, đóng cửa rầm một cái.
Xong luôn.
Tôi thì nổi nóng, hắn thì giận, trong khi chẳng có bằng chứng gì chứng minh hắn cắm sừng tôi.
Cái kết dễ thành bị đá khỏi nhà lắm chứ đùa.
Nghĩ đi nghĩ lại, chúng tôi cưới nhau chưa tới ba tháng.
Mẹ tôi khó khăn lắm mới gả được tôi đi.
Vậy mà giờ thành ra thế này.
Chẳng lẽ tôi thật sự sai rồi?
Bị nói là nho tím thì có gì ghê gớm đâu chứ.
Tôi sao mà nóng nảy thế cơ chứ.
Nghĩ mãi rồi mơ màng ngủ mất.
Nửa đêm tỉnh dậy, tôi lờ mờ thấy khe cửa thư phòng vẫn hắt ánh đèn vàng ra ngoài.
Tên đó vẫn còn cáu à?
Trời ơi, phiền hơn cả mấy bà nhiều chuyện, tôi ngủ dậy còn chẳng nhớ đang giận chuyện gì luôn.
Tôi lại mò đến trước cửa thư phòng.
Hay là thành tâm xin lỗi phát nữa xem sao?
Dù gì cũng là vợ chồng, không nên để qua đêm giận dỗi nhỉ.
Nhưng mà vừa đến gần, tôi mơ hồ nghe có tiếng nói chuyện vọng ra.
“Còn cậu? Sao giờ chưa ngủ?”
“Haiz… đúng là không chờ nổi một phút nữa rồi.”
“Làm gì mà nhanh thế được, giờ còn chưa có cảm giác…”