Giấc Mơ Không Thể Tìm Lại

Chương 5



Hóa ra hắn cũng biết tôi là vợ hắn. Nhưng người vợ như tôi, từ trước đến nay chưa từng được hắn thực sự thừa nhận mà thôi. 

 

Cha Bùi bị hắn làm cho tức đến đau tim, ôm n.g.ự.c, sắc mặt trắng bệch. Tôi vội bước tới đỡ ông, nhẹ giọng an ủi: “Chú à, chú đừng kích động.” 

 

Nhàn cư vi bất thiện

“Tiểu Tri…” Cha Bùi vô cùng tiếc nuối cuộc hôn nhân giữa tôi và Bùi Đình Sênh. Ông biết mọi vấn đề nằm ở con trai mình nên chưa từng trách tôi, “Là lỗi của chú, là chú không dạy dỗ tốt cái thứ súc sinh này, để con phải chịu uất ức, để Tiểu Bảo… Nếu mẹ con biết chuyện, nhất định sẽ trách chú.” 

 

“Chú à, đừng nói những lời đó.” 

 

Tôi đỡ ông ngồi xuống, ngẩng lên đối diện với ánh mắt dò xét của Bùi Đình Sênh: “Sức khỏe chú không tốt, anh nên để tâm nhiều hơn.” 

 

Không có bi thương hay nước mắt như mấy ngày trước nữa, dáng vẻ bình tĩnh lúc này của tôi lại càng có vẻ tuyệt vọng hơn. 

 

Khi đi lướt qua Bùi Đình Sênh, hắn thuận tay nắm cổ tay tôi, “Nói cho rõ, em định đi đâu? Tại sao phải đi?” 

 

Nỗi đau lớn nhất chính là lòng đã ch/ết, đạo lí này, Bùi Đình Sênh không hiểu.

 

Tôi đã không còn lưu luyến hắn nữa cũng chẳng buồn nhìn thêm, chỉ dùng sức hất tay hắn ra. 

 



 

Ngày thứ ba rời khỏi nhà họ Bùi, tôi mê man trong căn nhà thuê nhỏ. 

 

Điều này vốn đã nằm trong dự liệu của tôi. Ungthu dạ dày. 

 

Hai tháng trước mới phát hiện ra. Khi đó Tiểu Bảo vẫn còn, tôi luôn tích cực phối hợp điều trị.

 

Ngày nhận được kết quả chẩn đoán, tôi từng nói cho Bùi Đình Sênh, nhưng đổi lại chỉ là ánh mắt lạnh lùng của hắn. Từ lâu hắn đã hận tôi đến tận xương tủy, chỉ là tôi tỉnh ngộ quá muộn.

 

Ban đầu tôi còn định chữa bệnh, rồi dẫn Tiểu Bảo rời khỏi nhà họ Bùi. Bây giờ xem ra, tôi muốn đi tìm Tiểu Bảo của tôi rồi. 

 

Hôm ấy, điều tôi không nói ra là, Tiểu Bảo thấy tôi đau đến ngất xỉu nên mới chạy ra ngoài tìm Bùi Đình Sênh. Một đứa bé năm tuổi còn chưa biết gọi xe cấp cứu, người đầu tiên nó nghĩ đến chính là ba mình. 

 

Trong cơn mê man hỗn loạn, tôi chưa từng nghĩ rằng vào thời khắc cuối cùng của đời mình, người tôi mở mắt nhìn thấy lại là Hạ Quang. 

 

Thời còn đi học Hạ Quang là bạn cùng lớp tôi, gia cảnh anh không tốt, nhưng thành tích vẫn luôn đứng đầu, cả ngày chỉ vùi đầu vào học hành. Anh hoàn toàn trái ngược với kiểu người như Bùi Đình Sênh - cao cao tại thượng, xuất thân giàu có. 

 

Trước đây Bùi Đình Sênh từng nói Hạ Quang giả vờ thanh cao, còn bảo tôi tránh xa anh ấy một chút. Tôi từng lên tiếng bênh vực Hạ Quang, kết quả lại bị Bùi Đình Sênh mắng là khuỷu tay hướng ra ngoài. 

 

Tôi biết Hạ Quang muốn trở thành bác sĩ, cũng biết anh nhất định sẽ thành công. Chỉ là tôi không ngờ, sau khi anh học chuyên sâu trở về nước, bệnh nhân đầu tiên của anh lại là tôi. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hạ Quang mặc áo blouse trắng đứng bên giường, dáng ver nghiêm chỉnh càng làm nổi bật sự chật vật và đau đớn của tôi. 

 

Hình ảnh ấy khiến tôi nhớ lại thời còn học chung lớp, khi đó anh luôn nhìn tôi bằng ánh mắt ghét bỏ rồi nói: “Đường Tri, điểm thấp như vậy mà cậu vẫn ngủ ngon được à?” 

 

Mỗi lần như vậy tôi chỉ bĩu môi đáp lại: “Anh Đình Sênh sẽ đưa tớ ra nước ngoài du học, anh ấy nói tớ không cần cực khổ như vậy.” 

 

Mỗi lần nghe tôi nói vậy, biểu cảm của Hạ Quang lúc nào cũng rất phức tạp. Giờ nhớ lại, cuối cùng tôi cũng hiểu khi ấy anh đang nghĩ gì. 

 

Dựa dẫm vào một người không yêu mình, kết cục lúc nào cũng t.h.ả.m hại.

 

Mà tôi chẳng phải là ví dụ rõ ràng nhất sao? 

 

Nhưng bất kể nói thế nào, bác sĩ Hạ vẫn cứu sống tôi. Tôi nâng bàn tay đang cắm kim truyền lên, vẫy vẫy mấy ngón tay cứng đờ, miễn cưỡng nở nụ cười với anh: “Hi.” 

 

Có lẽ bác sĩ Hạ không muốn nói chuyện với tôi, nên chỉ cho điều dưỡng tới chăm sóc. 

 

Tôi được hàng xóm đưa vào viện, viện phí vẫn chưa thanh toán. Điều dưỡng hỏi số điện thoại người nhà, tôi cười hì hì đáp lại: “Không cha mẹ, không người thân.” 

 

Điều dưỡng thương cảm không thôi, khi rút kim truyền động tác cũng nhẹ nhàng rất nhiều: “Bác sĩ Hạ nói muốn đưa cô đi siêu âm, làm kiểm tra toàn diện lại một lượt.” 

 

Tôi bất lực nhìn xuống chiếc áo khoác cũ đang mặc trên người. 

 

Từ lúc rời khỏi nhà họ Bùi, tôi chẳng mang theo thứ gì. Dù sao những món đó vốn không thuộc về tôi, tôi sợ Bùi Đình Sênh lại tìm tới bắt trả lại.

 

Tôi thực sự không muốn gặp lại người đó nữa. 

 

Chiếc áo khoác cũ trên người là từ nhiều năm trước chẳng giữ ấm được bao nhiêu, phần cổ tay đã xù lông, trông rất cũ kĩ khó coi. Tôi rụt tay lại, cười nói: “Không cần đâu, tôi chỉ mệt quá nên ngất thôi, cơ thể tôi khỏe lắm.” 

 

Ở nhà họ Bùi, ngoài chú Bùi ra, chẳng ai coi trọng tôi cả. Ai cũng biết tôi là kẻ ăn nhờ ở đậu, là người dùng thủ đoạn leo lên giường Bùi Đình Sênh rồi mới ngồi được vào vị trí Bùi phu nhân.

 

Vì thế suốt những năm qua, tôi chưa từng được hưởng bất cứ đãi ngộ nào mà Bùi phu nhân nên có, cũng chưa từng nhận được tình yêu của chồng. Ngược lại tôi sống còn không bằng một người giúp việc. 

 

Cả tinh thần lẫn cơ thể đều đã bị mài giữa đến mức vô cùng cứng cỏi, chẳng còn dễ dàng sụp đổ. 

 

Điều dưỡng nửa tin nửa ngờ, dù sao sắc mặt của tôi còn trắng bệch hơn cả bệnh nhân ở phòng chăm sóc đặc biệt nghiêm trọng ở bên cạnh. 

 

Đương nhiên rồi, tôi vốn là bệnh nhân ungthu dạ dày giai đoạn cuối, chỉ là đó là bí mật mà thôi. 

 

Khi Tiểu Bảo còn cần tôi bảo vệ, tôi đã lén chạy khắp các bệnh viện tìm phương án điều trị, đau đến lăn lộn, nôn mửa không ngừng.