Giá Cấp Thiết Ca Môn

Chương 532: Ba con đường trả nợ



Chung Thái ngẩn người.

Nam Kha Vực, Hiểu Mộng Cung.

Nghe tên có vẻ rất giống như đang nằm mộng vậy...

Chung Thái cố gắng hồi tưởng một chút, cuối cùng cũng nhớ ra được. Nam Kha Vực là một tiểu vực, nơi lợi hại nhất trong đó cũng chỉ là thế lực cấp tám, mà Hiểu Mộng Cung dường như chính là thế lực lớn nhất nơi ấy, chưởng quản toàn bộ tiểu vực đó. Tuy nhiên, Nam Kha Vực cách Tây Hà Vực rất xa, cách Hồng Chướng Sơn Lĩnh lại càng xa hơn.

Vậy vấn đề nằm ở chỗ, Phòng Hoa này rốt cuộc đen đủi đến mức nào mới bị đám tà đạo tu giả ở Hồng Chướng Sơn Lĩnh bắt được rồi luyện hóa thành ra thế này?

Khoan đã, cũng không tuyệt đối. Biết đâu Phòng Hoa bị đám tà đạo ở gần đó luyện hóa, rồi đám tà đạo kia phiêu bạt tới đây, hoặc bị tà đạo bên này "hắc ăn hắc" cướp đoạt cũng nên...

Trong đầu Chung Thái nhất thời lóe lên rất nhiều suy đoán. Nhưng hắn lập tức thu hồi tâm tư, trước mặt vẫn còn người mà! Không thể tiếp tục thất thần được.

Chung Thái lập tức hoàn hồn, nhìn về phía thiếu niên nguyên hồn trước mặt.

Thiếu niên nguyên hồn — Phòng Hoa vẫn giữ tư thái cung kính, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, trong thần sắc của hắn thấp thoáng mang theo vài phần bi thương, dường như khó lòng kìm nén. Thấy Chung Thái phóng tầm mắt tới, Phòng Hoa miễn cưỡng lộ ra một nụ cười.

"Các hạ nếu có phân phó, xin cứ nói."

Chung Thái đánh giá thiếu niên nguyên hồn này một lượt. Phòng Hoa vốn bám vào một tà khí cấp tám, sau khi bóc tách ra có thể thấy nguyên bản hắn là tu giả Hóa Linh cảnh, chỉ là thông qua bí pháp luyện chế, khi ở trên tà khí mới có thể phát huy ra thực lực Niết Bàn cảnh mà thôi.

Hắn mỉm cười nói: "Cũng không tính là phân phó, chỉ là ngươi lúc này đã khôi phục thần trí, phải cân nhắc một chút chuyện sau này."

Phòng Hoa đáp: "Vâng."

Chung Thái cười bảo: "Vậy ta nói thẳng nhé."

"Ngươi là do Linh Tiên Tông và Chiến Thần Điện chúng ta cứu ra từ tay tà đạo ở Hồng Chướng Sơn Lĩnh. Để có thể bóc tách ngươi khỏi tà khí, tu bổ nguyên hồn và đánh thức ý thức, ta đã tiêu tốn không ít tài nguyên, cộng thêm phí tay nghề của ta nữa... Hiện tại ngươi nợ ta một trăm vạn trung phẩm huyền thạch."

Trong lúc nói chuyện, Chung Thái nhanh chóng báo giá, phàm là thứ gì đã dùng đến đều liệt kê qua một lượt. Những dược tài dùng để tẩm bổ thì giá thành tương đối không cao, sau khi bào chế xong, vốn liếng tiêu tốn chỉ khoảng mười bảy vạn trung phẩm huyền thạch.

Nhưng những thứ dùng để thức tỉnh ý thức sau đó, chỉ riêng mấy loại trân dược chủ chốt, mỗi loại giá không dưới mười vạn trung phẩm huyền thạch, lại dùng thêm hai loại thiên tài địa bảo giá cũng không dưới mười lăm vạn, còn có các loại dược phụ khác...

Nói thật, phí trị liệu của bản thân Chung Thái thực ra chỉ thu tượng trưng khoảng một vạn tám ngàn mà thôi.

Phòng Hoa vốn còn đang đắm chìm trong ký ức tiền kiếp, chỉ miễn cưỡng rút ra tâm trí để đối diện với ân nhân, mà giờ nghe tin mình mắc nợ... Trong phút chốc, những nỗi đau khổ và cảm giác mất mát do ký ức mang lại đều đột ngột ngưng trệ. =)))

Một trăm vạn trung phẩm huyền thạch!

Tuy nhiên hắn cũng là người có kiến thức, nghe những báo giá phía sau, lập tức hiểu rằng điều này không giả, quả thực phải tiêu tốn nhiều như vậy. Hơn nữa Phòng Hoa tự biết rõ, việc tìm lại ý thức cho nguyên hồn đã bị luyện hóa là chuyện xưa nay chưa từng nghe thấy, có thể làm được đến mức này chắc chắn khó khăn chồng chất, tiêu tốn nhiều là lẽ đương nhiên — thậm chí Đan sư làm được điều này hắn cũng chưa từng gặp qua, phí tổn ra tay chắc chắn phải cực cao, nếu không dâng lên kỳ trân dị bảo thì đối phương cũng chẳng rảnh rỗi mà phí tâm sức như thế.

Nhưng hiện tại, đối phương thật sự đã ra tay kéo hắn trở lại. Những huyền thạch này nghe thì nhiều, nhưng thực ra chắc đã được chiết khấu rất nhiều rồi...

Thế nhưng, Phòng Hoa lúc này chỉ là một tia nguyên hồn, lấy đâu ra tiền mà trả? Nhưng đã sống lại rồi, ai mà muốn chết? Đã không muốn chết thì phải nhận nợ.

Phòng Hoa thấp giọng nói: "Vâng. Chỉ là tại hạ... hiện giờ thân không một vật, chuyện này..."

Chung Thái vẫn mang nụ cười, rất hòa khí nói: "Dù sao cũng đã nợ chừng này, nếu ngươi chỉ là nguyên hồn thì e là vẫn không trả nổi. Vì vậy, cũng nên đúc lại nhục thân cho ngươi, ngươi sẽ phải nợ thêm một khoản nữa."

Phòng Hoa gật đầu: "Lao phiền các hạ." Hắn dừng một chút lại nói: "Nợ tiền trả tiền, vốn dĩ nên như vậy."

Chung Thái gật đầu: "Vậy thì, có ba con đường cho ngươi chọn."

Phòng Hoa cung kính nói: "Tại hạ xin lắng nghe."

Chung Thái tiếp tục: "Con đường thứ nhất, sau khi đúc lại nhục thân, ngươi tự mình đi săn bắn, làm ăn, lập khế ước với ta, trong vòng số năm nhất định phải trả hết khoản nợ này. Nếu quá hạn không trả nổi, sẽ căn cứ vào số tiền còn lại mà ký văn tự bán thân tương ứng cho đến khi hết hạn mới khôi phục tự do." Hắn nhìn về phía Phòng Hoa, "Nhưng trong thời gian này, nếu có nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm được giao phó, ngươi cũng phải dốc toàn lực hoàn thành, sống chết có số. Đương nhiên, nếu ngươi vẫn lạc, nếu có thể đúc lại thì vẫn đúc lại, chỉ là tăng thêm khoản nợ thôi. Còn nếu không thể đúc lại nữa, thì người chết nợ xóa."

Phòng Hoa lặng yên lắng nghe.

Chung Thái lại cười cười.

"Con đường thứ hai, trực tiếp ký văn tự bán thân, những điều khác giống như con đường thứ nhất."

"Con đường thứ ba, tìm người đi một chuyến tới tông môn của ngươi, hỏi xem họ có nguyện ý chi trả cho ngươi không. Nếu họ nguyện ý, sau khi trả hết mọi khoản phí, ngươi có thể rời đi."

Phòng Hoa mặc nhiên, trên mặt lại mang theo vài phần cảm xúc kỳ lạ, khiến người ta khó lòng phân định. Chung Thái cũng không hối thúc hắn.

Một hồi lâu sau, Phòng Hoa mới nói: "Tại hạ cũng không biết, tông môn liệu có còn nhớ đến tại hạ không."

Chung Thái rất ôn hòa nói: "Hỏi một chút là biết ngay."

Phòng Hoa: "..."

Chung Thái nói: "Nếu có tín vật gì, hoặc mật ngữ gì, ngươi có thể viết một phong thư. Ta sẽ sai người gửi đi, kết quả thế nào, đến lúc đó tự nhiên sẽ rõ."

Phòng Hoa hít sâu một hơi: "Giả sử... giả sử tông môn không có ý định tiếp nhận lại tại hạ, tại hạ nguyện cùng các hạ ký kết khế ước, hiệu lực cho các hạ."

Chung Thái hài lòng gật đầu: "Vậy thì quyết định như thế đi." Hắn nhắc nhở một câu: "Sai người đi cũng có phí đường sá và phí vất vả dọc đường, sẽ được tính gộp vào luôn." =)))

Phòng Hoa: "... Nên như thế."

Sau đó, hắn quả nhiên dùng hồn niệm viết lên một khối ngọc giản vài dòng chữ, dùng pháp môn đặc thù phong tỏa lại rồi giao cho Chung Thái.

Chung Thái lấy ra một cái bình, giới thiệu với Phòng Hoa: "Dưỡng Hồn Bình. Trong vòng ba tháng không thu phí của ngươi."

Phòng Hoa cũng không nói nhiều, trực tiếp thả mình tiến vào trong bình để tĩnh dưỡng. Cái Dưỡng Hồn Bình này có một ưu điểm là sau khi vào trong, nguyên hồn sẽ không bị tổn hao, nhưng tối đa cũng chỉ duy trì được trăm năm mà thôi. Ba tháng quả thực không tiêu hao Dưỡng Hồn Bình là bao. Coi như là chút ưu đãi Chung Thái dành cho "quý khách" xác định là Phòng Hoa vậy.

Nhiều hơn nữa thì không có đâu. Chung Thái lần này cần trị liệu quá nhiều, cho dù có phòng mô phỏng, hắn cũng không dám bảo đảm lần nào cũng không thất bại... Một khi thất bại chắc chắn sẽ có tổn thất, toàn bộ đổ lên đầu hắn sao được? Thu phí là bắt buộc.

Hắn cũng không làm kẻ ngốc nghếch chịu thiệt...

Thu hồi tâm trí, Chung Thái cũng là người nói lời giữ lời, trực tiếp đi ra ngoài cửa, liên lạc với một vị tu giả Hóa Linh cảnh. Tu giả này nhìn rất xa lạ, nhưng thực chất... hắn là Đạo binh do Chung Thái và Ổ Thiếu Càn triệu hoán ra. Là một Kim Giáp Binh đặc thù.



Kim Giáp Binh đặc thù hễ được triệu hoán ra thì thực lực sẽ là Hóa Linh cảnh đỉnh phong. Trong đợt trưng binh trước đó, chỉ để lại một người trông coi Cổ Thành Phái, những người khác đều đã ra chiến trường. Đương nhiên, cũng có rất nhiều Đạo binh đặc thù khác của Cổ Thành Phái đi cùng.

Trên chiến trường, những Đạo binh đặc thù này đúng như Chung Thái dự đoán đã tỏa sáng rực rỡ, mỗi người đều vô cùng mạnh mẽ. Tất nhiên, tham gia đại chiến như vậy, muốn không có ai vẫn lạc là điều không thể. Thậm chí có không ít người nhờ đó mà tìm được cơ duyên đột phá, lại nhờ chiến công sau trận đấu đổi lấy tài nguyên phù hợp, hiện tại đều đang bế quan, tùy thời chờ đợi đột phá. Ngay cả trong đám Kim Giáp Binh đặc thù cũng có một người tìm thấy cơ duyên Niết Bàn.

Ba người còn lại tạm thời chưa rời đi, đều tranh thủ thời gian tìm các điện chủ để hỏi han những điều nghi hoặc. Hiện tại, vừa vặn được Chung Thái điều động. Và rõ ràng là, sau này nếu việc cứu chữa thuận lợi, số lần cần điều động sẽ không chỉ có một lần này.



Kim Giáp Binh đặc thù tự nhiên tuân lệnh, nhanh chóng cưỡi một đầu cự cầm mà đi — đây chính là trân cầm tọa kỵ đi kèm với hắn khi được triệu hoán. Lúc này, tọa kỵ bay cực nhanh, trong nháy mắt đã mang theo tín vật và lời nhắn biến mất.

Chung Thái trở về phòng mình, tiến vào trong Cổ Thành. Rất tốt, trong đoạn thời gian hắn bận rộn, luồng nguyên hồn thứ hai ngâm trong dược đỉnh đã được tẩm bổ gần xong. Tiếp theo đó, phải bắt đầu quy trình đánh thức ký ức, tìm lại ý thức.

Vẫn là một phen bào chế, vẫn là một đỉnh dược dịch. Và cũng vẫn là trong lúc chờ nguyên hồn ngâm cứu lại ý thức, hắn tiến vào phòng mô phỏng nghiên cứu phương án cho ca bệnh thứ ba.

Chung Thái vẫn bận rộn như trước.



Ổ Thiếu Càn trên chiến trường cũng vẫn rất bận. Hắn mở chế độ đồ sát liên tục mấy ngày liền mà vẫn chưa nghỉ ngơi. Độ thâm hậu của căn cơ này khiến người ta phải khiếp sợ. Cái thế trận muốn giết xuyên chiến trường này của Ổ Thiếu Càn cũng làm người ta cảm thấy vô cùng kinh hãi.

Tuy nhiên, đại sát khí nhập trận, đối với Cửu Âm Môn tự có lợi ích. Hơn nữa phương thức công sát hung mãnh như vậy của Ổ Thiếu Càn càng thêm khích lệ đông đảo binh tướng Cửu Âm Môn.

Giết, giết, giết!

Có thể nói là sĩ khí đại chấn. Dần dần, cán cân thắng lợi lại nghiêng về phía chính đạo thêm một chút.



Sau khi Chung Thái tìm được giải pháp thứ ba, không ngoài dự đoán phát hiện ca bệnh thứ hai cũng đã thức tỉnh thành công. Lần này người cứu về được, ngoại hình là một trung niên mỹ phụ, tên gọi Kỷ Tuệ.

Nàng nhớ rõ mình là chủ mẫu của một gia tộc cấp tám — Bàng gia. Những vị Niết Bàn của thế gia đó đều là Thái thượng trưởng lão, còn phu quân nàng gả cho từ năm đó đã trở thành gia chủ. Chỉ là theo năm tháng nàng nói ra, tính từ lúc nàng bị tà tu bắt đi đã mấy trăm năm, hiện giờ phu quân nàng vẫn là gia chủ nhưng đã cưới người khác, con của nàng thì đã trưởng thành, thuận lợi trở thành Hóa Linh, đồng thời cũng tạo dựng được danh tiếng không nhỏ.

Đồng thời, gia tộc của Kỷ Tuệ cũng là thế lực cấp tám, phụ mẫu cũng còn tại thế, xưa nay luôn yêu thương nàng hết mực. Đối diện với vị Kỷ phu nhân này, Chung Thái đương nhiên cũng đưa ra ba con đường.

Kỷ Tuệ dứt khoát bày tỏ, hãy mang tín vật tới cho phụ mẫu nàng, chọn con đường thứ ba. Sau đó, nàng có chút do dự nói: "Phiền sứ giả khi gặp phụ mẫu ta hãy hỏi họ một chút... nếu hài nhi của ta còn nhớ đến mẫu thân, liệu nó có nguyện ý tương trợ một hai không?"

Chung Thái đáp ứng ngay lập tức: "Nhất định sẽ chuyển lời."

Thần tình Kỷ Tuệ có chút chần chừ, cũng mang theo vài phần mong đợi.