“Đừng khóc nữa, con gái ngốc của mẹ. Vừa nãy chú con với bọn họ ra ngoài xong, thật ra chẳng đi xa đâu.”
Tôi chỉ về phía cửa lớn: “Họ đang dán tai vào cửa để nghe lén đấy!”
Tôi đưa điện thoại cho Phương Như xem.
Trên màn hình điện thoại là hình ảnh camera giám sát, hiển thị rõ ràng ba người nhà Lý Hào đang chen chúc bên ngoài cửa, tai áp sát vào cánh cửa nghe trộm.
Vệt nước mắt trên mặt Phương Như còn chưa khô, nhưng vẻ mặt đã chuyển từ buồn sang vui mừng:
“Mẹ, con biết ngay mà, mẹ sẽ không thật sự làm như vậy!”
Con bé ôm chầm lấy tôi: “Con biết mẹ không quên được những gì chú và cả nhà họ đã làm với chúng ta.”
Đứa trẻ ngốc.
Sao mẹ có thể quên được chứ?
Lòng dạ lang sói của nhà Lý Hào, Lý Tuấn có thể nhìn không ra, nhưng tôi thì nhìn rõ mồn một.
Phương Như bình tĩnh lại một chút, rồi ngẩng đầu nhìn tôi:
“Mẹ, vậy tiếp theo mẹ định làm gì? Vừa rồi mẹ đã đồng ý giao nhà cho họ, đến lúc đó làm sao mà gỡ lại?”
Tôi nghiến răng, trong mắt lóe lên một tia lạnh lùng:
“Phương Như, con còn nhớ năm ngoái, mẹ nhờ con bé Lạc Lạc kia giới thiệu đối tượng tốt cho con, rồi con bé đó đã làm gì không?”
Nhắc đến chuyện đó, sắc mặt Phương Như lập tức sa sầm xuống.
Tôi cũng vậy.
05
Lý Lạc Lạc kết hôn cách đây một năm, nhà chồng mở xưởng, ở vùng chúng tôi cũng được xem là người có m.á.u mặt.
Khi đó, tôi nghĩ Phương Như cũng đã vào đại học, có thể bắt đầu tìm hiểu yêu đương.
Vì vậy, tôi nhờ Lý Lạc Lạc tìm cho Phương Như một người quanh khu cô ta sống, không cần biết có mở xưởng hay không, hai chị em nếu lấy chồng gần nhau, sau này cũng dễ bề chăm sóc lẫn nhau.
Lý Lạc Lạc đồng ý ngay tắp lự, sau đó thật sự giới thiệu cho Phương Như một chàng trai sống gần chồng cô ta, cũng là con một trong nhà, gia đình cũng mở xưởng.
Cậu trai đó tên là Cố Tri An, cao ráo đẹp trai, vừa mới tốt nghiệp đại học.
Điều khiến tôi thấy an tâm là ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu ta vừa nhìn đã thích Phương Như, một mực đòi cưới cho bằng được.
Khi đó Phương Như vẫn còn đang học đại học, vậy mà Cố Tri An ngày nào cũng gọi điện, nhắn tin hỏi han, săn sóc đủ điều.
Phương Như tính tình rụt rè, không chịu nổi những lời đường mật, dần dần cũng mở lòng đón nhận.
Nhất Phiến Băng Tâm
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Từ khi Lý Tuấn mất ba năm trước, tâm nguyện duy nhất của tôi chính là mong Phương Như có thể gả cho một người tốt.
Việc Lý Lạc Lạc giúp lần này quả thật rất lớn, tôi mừng đến mức suýt nữa bỏ một số tiền lớn để mua đồ hiệu cảm ơn cô ta.
Nào ngờ, còn chưa kịp mua, Phương Như đã vội vã từ trường chạy về nhà.
Vừa bước vào cửa, con bé đã khóc đến mức không thở nổi:
“Mẹ, cái người tên Cố Tri An đó… anh ta… anh ta bị HIV!”
Đầu tôi như “ong” một tiếng, trống rỗng.
Phải một lúc sau tôi mới run rẩy hỏi con bé:
“Con… con có từng thân mật với nó không? Có uống thuốc chống phơi nhiễm chưa?”
Điều tôi sợ nhất chính là Phương Như đã lỡ “ăn trái cấm” với cậu ta, nếu thật sự như vậy, thì đời con bé xem như chấm hết.
May mà Phương Như nói họ chưa đi đến mức đó, thậm chí còn chưa từng có tiếp xúc cơ thể, để đề phòng, con bé cũng đã uống thuốc chống phơi nhiễm.
Tôi tạm yên tâm, lập tức kéo Phương Như đi tìm Lý Lạc Lạc, chất vấn trực tiếp!
Lý Lạc Lạc lại làm ra vẻ vô tội:
“Bác gái, bác đừng nói bừa! Làm sao con biết Cố Tri An mắc bệnh đó được chứ? Nếu con biết, con còn giới thiệu cho Phương Như sao?”
Cô ta sống c.h.ế.t không chịu nhận, còn muốn đuổi tôi và Phương Như ra khỏi nhà chồng cô ta.
Cho đến khi Phương Như lấy điện thoại ra, mở một đoạn ghi âm.
Đó là đoạn Cố Tri An đích thân thừa nhận rằng Lý Lạc Lạc biết cậu ta bị HIV.
Lúc đó, Lý Lạc Lạc mới bắt đầu chột dạ, chống chế:
“Ôi trời, con mang thai một lần, ngu ngơ ba năm nên quên mất chuyện đó… Không sao đâu bác gái, bây giờ HIV không còn là bệnh gì to tát nữa, uống thuốc suốt đời là được, nhà người ta có tiền, bác với Phương Như không cần lo cái đó.”
Nghe xong, tôi lập tức lao vào đánh.
Lý Lạc Lạc ở nhà trông con một mình, không ai giúp đỡ, chẳng mấy chốc đã không chịu nổi cơn thịnh nộ của tôi, quỳ sụp xuống đất dập đầu xin lỗi Phương Như, nói là cô ta thật sự quên mất, nói là không hiểu HIV đáng sợ thế nào.
Nể mặt thái độ nhận sai lúc đó của cô ta, tôi không truy cứu thêm.
Chuyện này, không chỉ Phương Như nhớ rõ, mà tôi cũng không bao giờ quên!
Tôi chỉnh lại suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn con gái:
“Nhà họ chẳng phải muốn lấy nhà của chúng ta sao? Vậy thì ta cho họ, cứ chờ xem họ có bản lĩnh lấy được hay không.”
“Nhưng… chú là người tinh ranh như vậy, có tin mẹ thật sự đồng ý không?”