Duyên Phận Thiên Mệnh

Chương 8



Lúc ta tỉnh lại, hình như vẫn là căn phòng mà ta quen thuộc kia.

"Ồ, tỉnh rồi à."

Cuối cùng tên Giới Bạch không đáng tin này cũng đến rồi, đang ngồi ở bên cạnh ta, thời tiết đang mưa dầm, ngoài cửa sổ trời vẫn đổ mưa không ngừng, lúc gió lọt vào trong nhà khiến ta không nhịn được mà khẽ run.

Ta ôm c.h.ặ.t lấy chăn.

"Ta giúp tỷ nhét yêu đan của tỷ vào rồi, có xử lý qua loa một chút, cũng không biết có tác dụng hay không."

"Sau khi nhận được tin tức cầu cứu của tỷ thì ta lập tức chạy đến rồi đó, nhưng vẫn chậm một bước."

"Cảnh tượng khi ta tới đáng sợ lắm, tỷ biết không, tỷ ngã ở đó, toàn thân đều là m.á.u, chậc chậc, ta tưởng rằng tỷ c.h.ế.t rồi cơ."

Trong khi Giới Bạch lải nhải, ta lặng lẽ thử vận chuyển yêu đan, không ngờ vẫn có thể sử dụng, hơn nữa bên trong có pha lẫn một chút khí tức khác.

Khí tức của Ngụy Khác.

Mũi ta chua xót, không nhịn được mà đỏ cả vành mắt.

"Này, tỷ..."

Giới Bạch nhìn ta mà sửng sốt.

Một hồi lâu sau, hắn ta thở dài, nhẹ nhàng mở miệng.

"Tỷ có biết vì sao Ngụy Khác tiếp cận tỷ không?"

"...Yêu đan."

"Ừm, vậy còn mị yêu Dư Hà kia thì sao, tại sao nàng ta lại tiếp cận Ngụy Khác?"

"Tại sao ư? Nàng ta là mị yêu mà, tiếp cận Ngụy Khác đương nhiên là vì..."

Duyên Tròn Mộng Lành

"Thứ nàng ta nhìn trúng không phải là gương mặt và cơ thể của Ngụy Khác, mà là Ngụy Khác có thể dẫn đường cho nàng ta."

"Tỷ tin không? Lần này Ngụy Khác đi Ma giới, lúc trở về, hắn sẽ trở thành người đứng đầu Ma giới."

"..."

Ta nhìn người trước mặt, khóe miệng hơi cụp xuống.

"Ngươi biết rõ ghê nhỉ."

"À, ha ha ha ha..."

"Rốt cuộc ngươi đã theo dõi bọn ta bao lâu rồi?"

"Đây chẳng phải là... Chẳng phải là muốn tìm một cơ hội hoàn hảo để cứu tỷ hay sao... Ha ha..."

Giới Bạch sợ c.h.ế.t, ta cũng không thể trách hắn ta.

Hắn ta nói Đông nói Tây với ta, cuối cùng vẻ mặt vẫn nghiêm túc trở lại.

"Ta chỉ muốn nói với tỷ rằng, nếu như ngay từ đầu tỷ tiếp cận Ngụy Khác là bởi vì tình yêu, vậy thì tỷ đã thua t.h.ả.m hại rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đúng vậy, t.h.ả.m đến mức không thể t.h.ả.m hơn.

Nhưng ta chợt nhớ tới mấy trăm năm trước khi ta còn là một con yêu làm nhiều việc ác, bị chúng thần bắt vẫn còn mạnh miệng, chỉ có chàng hơi cúi người, lúc ta ngước mắt lên, giây phút đó đã cảm thấy cả thế giới đều mất đi màu sắc.

Vậy nên một con yêu miệng đầy lời ác lại bỗng trở nên ấp úng, mấy trăm năm sau nhìn lại vẫn còn đắm chìm.

Thôi bỏ đi, yêu đan... Cứ coi như ta trả hết những gì mà ta nợ chàng.

Như người mong muốn, An Trường Lạc sẽ không tiếp tục yêu thần tiên tên là Ngụy Khác kia nữa.

Xuân đi thu đến, mình ta băng qua quãng thời gian dài đằng đẵng.

Có lẽ là do yêu đan trộn lẫn trong thần lực của Ngụy Khác hay cách chàng dạy ta luyện công thực sự hữu ích, mà giờ đây tu vi của ta tiến bộ rất nhanh.

Nhiều lúc ta lại cầm miếng bánh Hoa Lê trở về nhà, khi bừng tỉnh ta còn thấy có ai đó ngồi dưới tàng cây râm mát, nhìn ta bằng đôi mắt miễn cưỡng.

Ta cảm thấy, sự xuất hiện Ngụy Khác tựa như một giấc mộng.

Thỉnh thoảng Giới Bạch lại tới thăm ta, hiệu sách của hắn hoàn toàn chuyển tới trần nhỏ.

Hắn ta thông tuệ tin tức bốn bể, xế chiều hôm nay, lúc đang ngồi uống trà trong sân nhà ta, hắn bỗng dưng ngửa đầu ngắm trời bâng quơ một câu:

“Sắp sửa thay người cai trị rồi.”

Đúng vậy, oan hồn bị nhốt dưới vong tuyền đang gào thét dữ dội, ngay cả Ma giới cũng bắt đầu không yên phận, có người nói rằng Lăng Thiên đang chỉnh đốn thiên binh để chống lại Ma giới.

Đã lâu không thấy mặt trời, gió thổi báo giông tố sắp tới, những yêu quái quanh đây bắt đầu dọn đồ hòng rời khỏi chốn này.

Lần này Giới Bạch tới đây để khuyên ta dọn đi, hắn vác một túi trắng to đùng, nom vẻ đã chuẩn bị xong xuôi tất thảy.

“Mau đi thôi tỷ tỷ, tỷ cũng biết mà, Ma giới xâm chiếm, chúng ta là những người đầu tiên gặp xui xẻo đấy.”

Ta nhìn hắn mà chẳng nói chẳng rằng, ngay cả cơ thể cũng không thèm nhúc nhích, mây đen nơi phương xa mịt mù khá hợp với tình hình bấy giờ.

“Tỷ muốn ở đây làm gì nữa? Chẳng lẽ…”

“Ngươi đi trước đi, cứ mặc kệ ta.”

Ta dứt khoát ngồi xuống ghế, tay nâng chung trà lên miệng.

Giới Bạch chỉ đành dùng vẻ mặt hận không thể mài sắt nên kim mà nhìn ta, một lát sau, hắn kéo bọc đồ rời đi, chỉ là mới được nửa đường hắn lại quay lại.

Hắn bi thương nhìn ta.

“Không ai có thể đi nữa rồi.”

Trời đất phương xa tối òm, thanh thế phô trương, đại quân Ma tộc đã tấn công.

Ma giới đ.á.n.h vào phần lãnh thổ của bọn ta rất nhanh, dù sao đây cũng là khu vực không có ai cai quản, có thể chạy thì chạy, không chạy thì ở lại nương nhờ bọn chúng.

Ta ngồi trong xe áp giải dân bản địa, vẻ mặt vô cảm.

Giới Bạch cứ cằn nhằn mãi, chắc hắn đang trách ta liên lụy đến hắn đây mà, nhưng với tu vi hiện tại của hắn thì hắn có thể chạy thoát, ta cảm thấy rằng hắn chỉ muốn ở lại đây thôi.

Điểm đến của ta với Giới Bạch và bọn họ hoàn toàn khác nhau.

Bởi vì ta mới đi được nửa đường đã bị kéo xuống, lơ tơ mơ ngồi lên đệm mềm trong cỗ kiệu hoa lệ, sau tầng sương mù màu tím lịm, sinh vật Ma giới mà ta không biết tên bắt đầu chở ta đi.