Ngày ta rời kinh ba năm trước trời cũng âm u như thế này.
Ta đứng ở cửa sau Giang gia, trong n.g.ự.c giấu một bức thư chưa thể gửi đi.
Trên thư viết tới mười tám lần câu “Sở Lăng Tiêu, ngươi là kẻ phụ tình”, nét mực bị nước mắt làm nhòe đến không còn ra hình dạng, hệt như trái tim đã bị Sở Lăng Tiêu làm tổn thương đến tan nát của ta.
Nha hoàn Thúy Liễu xách hành lý giúp ta, ngay cả thở mạnh cũng không dám, sợ lại khiến ta bật khóc.
Mẫu thân đứng phía trong cửa, vành mắt đỏ hoe nhưng không chịu ra tiễn ta. Từ xa chỉ truyền tới một câu:
“Đến Thái Thương thì phải biết tự kiểm điểm bản thân cho tốt.”