Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thẳng vào anh ta ở khoảng cách gần như vậy. Trên mặt anh ta không hề có vẻ gì là gượng gạo, hoàn toàn y hệt người đàn ông tôi đã chỉnh sửa trong ảnh, nhưng trong ánh mắt kia lại ẩn chứa thứ gì đó khó đoán, khiến tôi hoảng sợ một cách khó hiểu.
"Anh... anh là ai?" Tôi gặng hỏi.
"Đường Khiêm." Anh ta nói một cách bình thản.
"Không thể nào! Anh... Tại sao anh lại mạo danh Đường Khiêm? Tại sao lại bịa đặt chuyện để hãm hại tôi?"
"Bịa đặt ư? Tôi vốn là người như vậy mà, cô vẫn chưa hiểu rõ tôi sao?" Khóe miệng anh ta nhếch lên một nụ cười quỷ dị: "Cô chính là người đích thân tạo ra tôi mà."
"Ý anh là gì?"
"Tôi chính là con quỷ trong thâm tâm cô. Cô tạo ra tôi từ những ý niệm đen tối nhất của mình, nhưng lại không thể kiểm soát nổi tôi, thế nên cô phải chịu cái giá của việc bị phản phệ."
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, như thể đang thưởng thức vẻ kinh hoàng trên gương mặt tôi.
"Không, anh đừng lừa tôi nữa, ai sai anh làm thế? Anh... anh giải thích cho rõ ràng, nếu không…"
"Nếu không thì sao?"
"Nếu không thì tôi báo cảnh sát."
"Vậy thì cô báo đi." Anh ta nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng rồi tìm cách hất tay tôi ra, nhưng tôi vẫn cố bám c.h.ặ.t lấy.
Sau đó, chúng tôi giằng co trên nền đất bùn trơn trượt ven hồ. Anh ta khỏe hơn tôi nhiều, chỉ cần vặn nhẹ cổ tay, tôi đã đau điếng buông lỏng lực. Anh ta nhân cơ hội đó ép sát tôi vào thân cây gầy guộc bên cạnh, khiến lưng tôi đập vào đau nhói.
Sự chênh lệch về sức mạnh tuyệt đối khiến tôi hoàn toàn mất khả năng chống cự.
Thấy tôi không còn phản kháng, anh ta cũng buông ra, nở nụ cười đắc ý rồi quay người bỏ đi.
"Rốt cuộc anh muốn cái gì?" Tôi hét vào bóng lưng anh ta.
Anh ta không dừng bước, cũng không ngoái đầu lại, chỉ lớn tiếng đáp: "Cứ chờ xem."
Tôi tựa vào gốc cây, kiệt sức, toàn thân như bị rút cạn năng lượng. Vết bầm tím do anh ta bóp trên cánh tay và những vết móng tay cào rướm m.á.u đang đau rát.
Tôi thất thần trở về nhà, ngẩn ngơ mất mấy ngày cho đến khi các anh tìm thấy tôi. Tôi không hề biết anh ta đã c.h.ế.t, càng không phải người g.i.ế.c anh ta.
9
Cảnh sát Chu tựa người vào lưng ghế, điếu t.h.u.ố.c trên tay ông sắp cháy hết, tàn t.h.u.ố.c run rẩy như lý trí đang chực chờ sụp đổ của tôi lúc này.
Ông ya nhìn tôi với ánh mắt hoài nghi và đầy phi lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cô đang nói chính mình là Đường Khiêm, rồi tự cô hại c.h.ế.t Cận Tiểu Thu?"
"Đúng, là tôi. Tôi biết hết mọi tin nhắn giữa Đường Khiêm và Cận Tiểu Thu, tôi có thể viết lại toàn bộ. Đường Khiêm là do tôi bịa ra, tôi làm sao có thể g.i.ế.c một người không hề tồn tại." Tôi vội vàng giải thích.
Ánh mắt cảnh sát Chu trở nên lạnh lẽo.
"Vậy... ý cô là, cô tạo ra một người đàn ông, kết quả là người đàn ông hư cấu đó chạy ra khỏi não cô, biến thành người thật, rồi quay lại vu khống, trừng phạt kẻ sáng tạo ra nó?"
Tôi gật đầu lia lịa.
Ông ta bật cười thành tiếng.
"Cô coi chúng tôi là kẻ ngốc à?" Ông ta nhoài người về phía trước, ánh mắt sắc lẹm găm vào mặt tôi: "Chúng tôi là cảnh sát, làm việc dựa trên bằng chứng và logic, chứ không phải để nghe cô kể tiểu thuyết viễn tưởng."
Ông ta chỉ vào tấm ảnh t.h.i t.h.ể trên bàn: "Người này đã c.h.ế.t. Thi thể là thật, trăm phần trăm là thật."
Ngón tay ông cta huyển sang một báo cáo khác: "Chứng minh nhân dân của anh ta, chữ ký trong hợp đồng thuê nhà đều ghi tên Đường Khiêm. Anh ta là một con người bằng xương bằng thịt."
Ông cầm báo cáo lên, giọng điệu đanh thép: "Hàng xóm đều nhận diện được ảnh, ADN của nạn nhân cũng hoàn toàn trùng khớp."
"Tuy nhiên, cái tên 'Đường Khiêm' đúng là giả, đó chỉ là một trong những biệt danh của anh ta mà thôi. Tên thật của anh ta là Từ Cảnh Phong, anh ta từng dùng rất nhiều danh tính giả. Chúng tôi đã tìm thấy rất nhiều thẻ căn cước giả trong phòng anh ta, nào là Đường Khiêm, Lý Phong, Vương Bình An... Trong máy tính anh ta còn có rất nhiều ảnh tự sướng của Cận Tiểu Thu và các đoạn chat chưa xóa hết. Có thể khẳng định, chính anh ta là Đường Khiêm, người yêu qua mạng của Cận Tiểu Thu."
Tôi tranh cãi: "Nhưng tôi không g.i.ế.c anh ta, lúc đó anh ta hẹn gặp ai đó ở ven hồ, chính người đó đã g.i.ế.c anh ta. Các anh đi kiểm tra xem anh ta đã gọi điện cho ai..."
"Anh ta không hề gọi điện cho bất kỳ ai, điện thoại không có lịch sử cuộc gọi. Hơn nữa, tại hiện trường vụ án chỉ có dấu chân của hai người."
Tôi c.h.ế.t lặng, há miệng nhưng không thốt nên lời.
"ADN của cô còn lưu lại trong móng tay anh ta, trên hung khí có dấu vân tay của cô và m.á.u của anh ta. Còn có nhân chứng nhìn thấy các người xảy ra xô xát, cô còn muốn chối cãi sao?"
"Từng chứng cứ một đều là chuỗi bằng chứng thép. Chương Nguyệt, chính là cô đã g.i.ế.c anh ta! Từ Cảnh Phong có thể không phải người tốt, nhưng dù anh ta có làm gì sai, cô cũng không có quyền tước đoạt mạng sống của anh ta."
"Khăng khăng không nhận tội chỉ khiến cô bất lợi hơn thôi, tốt nhất hãy thành thật khai báo quá trình gây án đi!"
Sự kiên nhẫn trong ánh mắt cảnh sát Chu đã cạn sạch.
Đầu tôi ong ong như muốn vỡ ra, không chịu nổi nữa, toàn thân mềm nhũn đổ gục trên ghế.
10
Tôi tên là Từ Cảnh Phong, một thiên tài giám định cổ vật, còn trẻ đã kiếm được không ít tiền.
Thế nhưng có một lần, hai ông trùm thuê tôi giám định một thương vụ trị giá hàng chục triệu. Vì bị đe dọa nên tôi buộc phải gian lận.