Người này ở trước mặt tôi chưa từng chiếm được lợi thế, vậy mà chẳng biết rút kinh nghiệm chút nào.
Tôi đoán cô ta tự tin như vậy, chắc còn tưởng việc mình có thể quay về nước là vì tôi đã nhượng bộ Cố Trường Xuyên.
Chu Vy Vy lấy lại tinh thần, xoa bụng tìm lại chỗ dựa:
“Cô đoán xem đứa bé trong bụng tôi là của ai? Đây là trưởng tôn của nhà họ Cố, cô lấy gì so với tôi?”
“Cô nói xem, hôn lễ của cô và Cố Trường Xuyên ngày mai còn có thể diễn ra đúng kế hoạch không?”
Cô ta vừa dứt lời, phía sau tôi vang lên tiếng bước chân, Cố Trường Xuyên ba bước thành hai bước vội vàng chạy đến.
Theo sau còn có hai người bạn của anh đến xem kịch vui.
Chu Vy Vy khẽ hắt hơi một cái đầy vẻ yếu ớt, cố ý đứng không vững, ngã ra ngoài mái hiên.
Chiếc ô rơi xuống, cô ta lập tức bị mưa lớn xối ướt, hai tay ôm lấy mình run lên vì lạnh.
Từ góc nhìn của người phía sau, e rằng lại nghĩ tôi đã làm gì bắt nạt cô ta.
Giọng cô ta run run:
“Tĩnh Vân, nếu hai người kết hôn, sau này tôi sẽ không đến quấy rầy nữa. Bây giờ tôi chỉ xin cô cho tôi gặp anh Trường Xuyên lần cuối.”
Mắt cô ta đỏ hoe, gương mặt đầy vẻ kiên cường:
“Cô yên tâm, tôi sẽ không chen vào giữa hai người làm kẻ thứ ba. Tôi không giống cô, tôi có lòng tự trọng của mình.”
Ánh mắt đầy tình cảm của Chu Vy Vy chuyển sang Cố Trường Xuyên:
“Nhưng tôi vẫn là một người mẹ, tôi phải vì đứa bé trong bụng mà dũng cảm một lần.”
“Anh Trường Xuyên, em m.a.n.g t.h.a.i con của anh, anh thật sự vẫn muốn kết hôn với cô ta sao?”
Một màn nói năng vừa hay vừa cảm động, mấy người bạn của Cố Trường Xuyên cũng không đành lòng, lần lượt thúc giục nhìn về phía anh.
Còn Cố Trường Xuyên thì đầy vẻ hoảng hốt, lo lắng nhìn tôi.
Tôi bẻ ngón tay tính thử thời gian, rồi nói với anh:
“Ba tháng trước anh đúng là có sang Anh một chuyến, vé máy bay là em đặt cho anh. Nhìn bụng cô ta thì thời gian cũng khớp.”
“Sau khi trở về, anh còn cãi nhau với em một trận lớn, cũng là vì Chu Vy Vy.”
Lần đó tôi bị đau dạ dày, Cố Trường Xuyên chủ động nhận việc đi công tác Anh thay tôi để tôi yên tâm dưỡng bệnh.
Cho đến trước khi ra sân bay, anh vẫn ở trong phòng bệnh bên cạnh tôi.
Bầu không khí giữa chúng tôi hiếm khi dịu lại như vậy.
Khi đó tôi còn thầm vui, nghĩ rằng cuối cùng mình cũng gõ được một khe nhỏ nơi cánh cửa trái tim anh.
Trước khi đi, Cố Trường Xuyên chần chừ rất lâu, ngượng ngùng nói với tôi rằng sẽ kịp quay về trước sinh nhật tôi.
“Quà sinh nhật anh đã chuẩn bị rồi, là thứ em luôn mong đợi, đợi anh về.”
Chỉ một câu nói của anh cũng đủ khiến tim tôi rung động.
Cơn đau dạ dày dường như cũng dịu đi, cho đến trước sinh nhật, tôi luôn đầy mong chờ, không ngừng đoán xem anh sẽ chuẩn bị cho tôi một bất ngờ thế nào.
Cho đến ngày sinh nhật, anh vừa xuống máy bay đã tức giận xông thẳng vào buổi tiệc, lại một lần nữa phá tan ảo tưởng của tôi.
Lại là vì Chu Vy Vy, tôi không đợi được món quà đã hứa, mà đợi được một trận cãi vã, một lần từ chối kết hôn nữa, kết thúc trong không vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thì ra ở Anh, anh đã gặp Chu Vy Vy.
Chắc hẳn cô ta đã kể lể một phen, nói cho anh biết sự thật về việc mình bị ép rời khỏi đất nước năm đó.
Tôi vậy mà cũng không thấy bất ngờ lắm.
Chỉ là trong lòng vẫn chua xót, như đang tiếc cho chính mình trước đây.
Hai người bạn của Cố Trường Xuyên kéo Chu Vy Vy lên bậc thềm tránh mưa.
Họ đứng bên cạnh cô ta, ánh mắt không thiện cảm nhìn tôi, như thể tôi là kẻ tội ác tày trời.
Chu Vy Vy tìm lại được chỗ dựa, không giấu nổi vẻ đắc ý.
Bên cạnh cô ta có bạn bè vây quanh, còn tôi thì chỉ có một mình lẻ loi.
Những cảnh tượng tương tự đã lặp lại vô số lần trong quá khứ, mỗi lần đối đầu, kẻ thua cuộc luôn là tôi.
Ngay cả Cố Trường Xuyên cũng chưa từng đứng về phía tôi.
Rùa
Anh chỉ biết trách tôi vô lý, tâm địa xấu xa, bắt nạt thanh mai trúc mã ngây thơ như bạch hoa của anh.
Nhưng lần này….
Cố Trường Xuyên mặt đầy khó chịu, một tay kéo tôi lại, tay kia thuận thế “rầm” một tiếng đóng sập cửa.
Chu Vy Vy, cùng với mấy người bạn đứng bên cạnh cô ta, bị chính tay Cố Trường Xuyên chặn lại bên ngoài.
6
Ngoài nhà kính, mưa xối xả như trút, còn bên trong nhất thời rơi vào một khoảng lặng khó nói.
Những vị khách đứng xem không ai dám lên tiếng.
Cố Trường Xuyên hoảng hốt nắm lấy tay tôi, với một người vừa mất trí nhớ như anh, đột nhiên xuất hiện thêm một đứa con, có lẽ cũng là cú sốc không nhỏ.
Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến tôi?
Tôi gạt tay anh ra, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn.
Sắc mặt Cố Trường Xuyên tái nhợt, đờ đẫn nhìn tôi. Đến khi tôi đi ngang qua anh, anh mới bừng tỉnh, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy tôi từ phía sau.
“Vợ! Em đi đâu vậy?”
Tôi vỗ nhẹ lên mặt anh:
“Gọi vợ hơi sớm rồi đấy.”
“Con cũng tìm đến tận cửa rồi, anh vẫn còn định kết hôn sao?”
“Đó không phải con của anh, em tin anh đi!”
“Anh mất trí nhớ rồi, sự thật thế nào chẳng phải để mặc cô ta nói gì cũng được sao, anh có trăm miệng cũng khó cãi.”
Tôi đảo mắt:
“Dám làm dám nhận thì em còn nể anh.”
Bên ngoài sấm rền vang dội, Cố Trường Xuyên nói gì đó, nhưng giọng anh bị tiếng sấm nuốt mất.
Anh siết c.h.ặ.t cổ tay tôi, như sợ chỉ cần buông ra, tôi sẽ không bao giờ quay lại nữa.