Dưới Hiên Vương Phủ

Chương 27



Một ngày yên ả của gió và người

Sau những cơn mưa kéo dài tưởng như không dứt, bầu trời cuối cùng cũng trả lại sự trong trẻo vốn có. Ánh nắng đầu ngày len qua lớp mây mỏng, rơi xuống con phố nhỏ nơi cửa hàng tiện lợi nằm yên bình như chưa từng trải qua bất kỳ sóng gió nào.

Bên trong cửa hàng, Nghênh Thu đang cúi người sắp xếp lại kệ hàng. Mái tóc buộc gọn sau gáy, vài sợi lòa xòa khẽ rơi xuống má, khiến gương mặt vốn đã mềm mại lại càng thêm dịu dàng. Cô làm việc không nhanh không chậm, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn về phía cửa kính như thể đang chờ một điều gì đó rất quen thuộc.

Và rồi, tiếng “đinh dong” khẽ vang lên.

Cánh cửa tự động mở ra, mang theo một làn gió lạnh nhẹ. Người đàn ông bước vào, dáng người thẳng tắp, đồng phục quản lý chỉnh tề, ánh mắt sắc lạnh như quen với việc quan sát mọi thứ. Nhưng khi chạm đến bóng dáng cô gái phía quầy thu ngân, tất cả sự lạnh lùng ấy liền tan đi, chỉ còn lại một tầng dịu lại rất khẽ.

“Bé con.”

Chỉ hai chữ đơn giản, nhưng lại mang theo cảm giác như đã gọi rất lâu.

Nghênh Thu quay lại, môi khẽ cong.

“Quản lý lại đến kiểm tra à?”

“Không.” Anh đi thẳng tới quầy, đặt xuống một túi giấy còn ấm. “Đến đưa em ăn sáng.”

Cô liếc nhìn, bên trong là bánh mới nướng và sữa đậu nành. Hơi ấm lan ra đầu ngón tay, như thể người chuẩn bị nó đã tính cả nhiệt độ buổi sáng cho cô.

“Em có thể tự mua mà,” cô nói, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhận lấy.

“Anh không yên tâm.” Giọng anh bình thản, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.

Nghênh Thu khẽ thở dài, nhưng trong mắt lại không giấu được ý cười.

“Anh lúc nào cũng không yên tâm.”

“Ừ.” Anh đáp gọn, ánh mắt dừng trên cô lâu hơn một chút. “Nhất là khi em đứng ở đây.”

Cô bật cười.

“Đây là cửa hàng tiện lợi, không phải chiến trường.”

“Với anh thì không khác.”

Một câu nói khiến cô nhất thời không biết nên phản bác thế nào.

Không lâu sau, cửa lại mở. Một nam sinh trẻ bước vào, dáng vẻ có chút lúng túng. Cậu vừa đặt món đồ lên quầy vừa đỏ mặt nhìn cô.

“Em… em tính tiền.”

Nghênh Thu mỉm cười theo thói quen, cúi xuống thao tác. Nhưng khi cô vừa ngẩng lên, ánh mắt kia đã kịp chạm phải một luồng khí lạnh phía sau.

Không cần quay lại cũng biết.

Lan Khang đang đứng đó.

Không nói gì, không tiến lên, chỉ đứng yên. Nhưng chỉ một cái nhìn thôi cũng đủ khiến không khí xung quanh như hạ xuống vài độ.

Nam sinh kia vội vàng thanh toán xong, gần như chạy ra ngoài.

hằng nguyễn

Cửa đóng lại, không gian lập tức trở về yên tĩnh.

Nghênh Thu thở nhẹ, liếc anh một cái:

“Anh lại dọa người ta rồi.”

“Không có.” Anh thản nhiên đáp.

“Anh có.”

“Anh chỉ đang làm đúng trách nhiệm.”

Cô bật cười, lắc đầu:

“Trách nhiệm gì chứ…”

Anh không trả lời, chỉ cúi xuống nhìn cô, ánh mắt trầm lại một chút, như đang giữ thứ gì đó rất riêng.

 

Buổi trưa, cửa hàng vắng khách. Nghênh Thu tranh thủ ngồi nghỉ phía sau quầy, mở hộp đồ ăn. Còn Lan Khang thì ngồi ngay bên cạnh, khoảng cách gần đến mức hơi thở cũng dễ dàng chạm vào nhau.

“Anh không có việc ở phủ sao?” cô hỏi.

“Có.” Anh đáp.

“Vậy sao không đi?”

“Ở đây cũng là việc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cô nghiêng đầu nhìn anh.

“Việc gì?”

Anh nhìn cô, không né tránh.

“Nhìn em.”

Một câu nói đơn giản đến mức không có chút che giấu nào, lại khiến Nghênh Thu khẽ khựng lại.

Cô cúi xuống, che đi nụ cười nơi khóe môi.

“Anh càng ngày càng biết nói mấy lời kỳ quái.”

“Không kỳ quái.” Anh đưa tay nắm lấy tay cô, rất nhẹ nhưng đủ c.h.ặ.t để không thể rời. “Chỉ là thật.”

Không khí yên ả trôi qua rất lâu.

Chiều xuống chậm rãi, ánh nắng nghiêng qua khung cửa kính, nhuộm lên nền sàn một lớp vàng nhạt.

Khi cửa hàng đóng lại, hai người đứng trước hiên, gió nhẹ lùa qua khiến không gian thêm phần dịu mát.

“Anh không về phủ à?” cô hỏi.

“Không.” Anh trả lời rất nhanh.

“Vậy anh ở đâu?”

Anh nhìn cô, ánh mắt sâu hơn bình thường.

“Ở nơi có em.”

Câu trả lời khiến Nghênh Thu khựng lại một giây, rồi bật cười:

“Anh học ai nói mấy câu này vậy?”

“Không học.” Anh đáp. “Tự nhiên biết.”

Cô lắc đầu, nhưng không giấu được ý cười trong mắt.

“Nghe không giống anh chút nào.”

“Nhưng là thật.”

Gió khẽ thổi qua giữa hai người, mang theo cảm giác rất nhẹ—nhẹ đến mức như chỉ cần bước sai một nhịp, mọi thứ sẽ tan đi.

Nhưng anh đã đưa tay ra.

Cô cũng đưa tay lại.

Hai bàn tay chạm vào nhau, không cần thêm bất cứ lời nào.

Đêm đến, phủ vương gia chìm trong ánh đèn vàng ấm.

Không còn những hiểu lầm kéo dài, không còn những giằng co mệt mỏi, cũng không còn khoảng cách khó gọi tên giữa hai người.

Chỉ còn lại một sự yên ổn rất thật.

Nghênh Thu ngồi bên bàn, sắp xếp lại vài món đồ nhỏ, động tác chậm rãi và quen thuộc. Phía sau cô, người đàn ông đang đứng tựa khung cửa, ánh mắt chưa từng rời khỏi bóng dáng ấy.

“Ngày mai em đi làm sớm,” cô nói.

“Ừ.”

“Anh không được gây rối.”

“Anh không gây rối.”

Cô quay lại nhìn anh, khẽ nhướng mày:

“Anh nói câu này không có độ tin cậy lắm.”

Lan Khang khẽ cười, bước tới sau lưng cô. Hơi ấm của anh bao phủ lấy cô rất tự nhiên, như thể vốn dĩ họ nên đứng gần nhau như vậy.

“Anh chỉ ở đây thôi,” anh nói khẽ.

Không phải lời hứa lớn lao.

Chỉ là một sự hiện diện.

Nhưng lại đủ để khiến mọi thứ xung quanh trở nên an ổn đến lạ.

Nghênh Thu khẽ dựa vào anh, không nói gì nữa.

Ngoài kia gió vẫn thổi, nhưng trong căn phòng này, mọi thứ đều đã lắng lại như thể thế giới cuối cùng cũng tìm được chỗ đứng của riêng mình.