Nhìn thấy mẹ rốt cục nguyện ý đi vào nghỉ ngơi, Nghênh Thu mới đưa ánh mắt trở lại cuốn sách.
Chị Nghênh Hạ giúp cô xin phép nghỉ bệnh vài ngày, vì vậy mới có thể ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, bây giờ cô có thể tiếp tục với quyển sách đang xem dang dỡ nhưng vẫn không có cơ hội để xem.
Không có cơ hội là vì...
Đã nói không được nghĩ đến anh nữa, Quan Nghênh Thu, như thế nào trong đầu lại xuất hiện hình ảnh bại hoại của Nhị vương gia?
Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn lá cây trên không, ánh mặt trời nhẹ buông, làn gió nhẹ buổi chiều ấm áp, gây cho con người loại cảm giác thoải mái muốn ngủ.
Cảnh vật và không khí thoải mái như thế, nhưng vì sao trong lòng cô vẫn cảm thấy vắng vẻ và rét lạnh?
Không có người đàn ông uy quyền và bá đạo kia, tâm tình của cô bỗng nhiên an tĩnh im lặng rất nhiều, khiến cô muốn khóc.
Đã mấy ngày không nhìn thấy anh, anh thật sự giam hãm mình trong ngôi nhà lớn đó? Sẽ không sợ hãi cô đơn? Sẽ không nhớ anh em của mình?
Không biết...Anh có nhớ cô không?
Bây giờ anh có cảm thấy nhẹ nhõm? Không cần đối phó với người phụ nữ không biết nghe lời như cô, cũng không cần cho nhau những thương tổn.
Nghênh Thu nhịn không được thở dài. Thật sự thất tình sẽ làm người ta trưởng thành, cô lúc này chẳng những cảm thấy bản thân trưởng thành, còn cảm giác mình sắp trở thành lão bà...
Bất thình lình, một âm thanh rất nhỏ cắt đứt suy nghĩ của cô, cô vừa quay đầu, ngay lúc đó bắt gặp đôi mắt tràn ngập vui sướng, tràn ngập quyến luyến vô cùng hối hận, như là gặp lại người yêu đã xa cách nhiều năm.
Lan Khang muốn liều lĩnh xông lên, lại sợ sẽ dọa cô bỏ chạy.
"Bé con." anh kêu cô thật cẩn thận, sau đó từng bước đi đến chổ cô.
Nghênh Thu không khỏi đứng lên, mang theo cảnh giác nhìn chăm chú vào người đàn ông đứng ở cửa.
"Không! Không cần đi, bổn vương có đôi lời muốn nói với em."
Cô vội vàng xoay người đi vào trong nhà, nhưng anh nhanh hơn nhào tới gắt gao ôm lấy cô, không cho rời đi.
"Đừng...Buông..."
"Bổn vương chỉ muốn nhìn xem em đã khỏe chưa? Bổn vương muốn nói lời xin lỗi em..."
"Không cần...Cứu mạng..." Cô theo bản năng vùng vẫy bỏ chạy, trong đầu lại ẩn hiện hình ảnh thiếu chút nữa bị anh hại c.h.ế.t, thời gian khủng khiếp đó khiến cô không thể bình tĩnh.
hằng nguyễn
"Nghênh Thu..."
Thời điểm hai người giằng co qua lại, Lan Tĩnh vừa vặn về nhà nhìn thấy, anh nhanh ch.óng xông lên kéo Lan Khang ra khỏi Nghênh Thu.
"Cậu đang ở đây làm gì?"
Quan Nghênh Xuân vội vàng chạy tới em gái mình, ôm c.h.ặ.t lấy cô em gái nhỏ đã bị Lan Khang làm cho kinh hãi, "Không sợ, không sợ, có chị ở đây với em."
"Chị, em không muốn gặp lại anh, em sợ anh."
Mặc dù không cam lòng bị đại ca lôi ra, Lan Khang đột nhiên ngừng giãy dụa, đôi mắt đau lòng buồn bã nhìn Nghênh Thu đầy hối hận, vẻ mặt bi ai như bị bỏ rơi.
Nghênh Thu cảm giác mình sắp bị bộ dáng đáng thương kia làm cho mềm lòng.
Nhưng cô không thể, cô sợ hãi mình sẽ lại tổn thương lần nữa.
Trốn tránh, Nghênh Thu đem mặt chôn ở trong lòng chị lớn, nhẫn tâm tùy ý để Đại vương gia đuổi Nhị vương gia ra ngoài cửa.
Bên tai cô còn nghe được tiếng khiển trách của Đại vương gia, không cho phép Nhị vương gia lại đến quấy rầy khiến cô kinh hách...
"Cậu thiếu chút nữa hại c.h.ế.t cô bé có biết hay không? Cậu cho mình là ai, cậu muốn như thế nào là có thể như thế ấy sao? Có ta ở đây, cậu không được phép làm càn." Lan Tĩnh phẫn nộ gầm nhẹ mặc dù có chút kiềm nén không cho Nghênh Thu nghe được, nhưng cô vẫn có thể nghe thấy.
Tại sao không nghe thấy Nhị vương gia phản bác? Trước đây anh đều lớn tiếng, kiêu ngạo đáp trả, nói vì cái gì anh không thể?
Nhưng cô mọi thứ đều không nghe thấy.
Anh thật sự biết mình đã sai và bỏ đi?
Trong lúc Nghênh Thu đang đấu tranh tư tưởng, Quan Nghênh Xuân vụng trộm chú ý tới đáy mắt thống khổ cùng mâu thuẫn của em gái mình, trong lòng cảm thấy sự tình bên trong có lẽ không như bề ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Có lẽ không phải Nhị vương gia bắt buộc em cô thích anh, có lẽ anh biết em cô đối với anh cũng có tình cảm, lại có cảm giác mập mờ không an toàn, cho nên gây ra nhiều chuyện không khống chế được.
"Chúng ta vào đi." Quan Nghênh Xuân bảo em gái mình.
"Dạ!" Nghênh Thu khẽ gật đầu.
Trở về phòng an toàn, Nghênh Thu nằm ở trên giường Nghênh Xuân thay cô đắp kín mền, đột nhiên ngồi ở bên giường nhẹ nhàng cầm tay cô.
"Thu Thu, nói cho chị biết, em thật sự vĩnh viễn không yêu Nhị vương gia sao?"
Cô trầm mặc không nói.
"Vĩnh viễn cũng không gặp anh, như vậy cũng không sao phải không?"
Cô vẫn trầm mặc không lên tiếng.
"Nếu quả thật như thế, chúng ta sẽ đưa cậu ta trở về."
" Làm sao đưa trở về?" Nghênh Thu rốt cục có phản ứng.
"Em có biết không sau khi Nhị vương gia nhìn bản thiết kế của cha, anh đã sữa chữa lại máy thời gian, cái máy đó bây giờ không chỉ đơn thuần hút vật này vật nọ đến đây, nó cũng có khả năng đưa người về cổ đại."
"Thật sự có thể chứ?"
"Vẫn chưa có người nào tự mình thử qua, có điều nếu như em thật sự sợ cậu ta, có lẽ nên cho cậu ta quay về thế giới của mình, làm như vậy sẽ tốt cho cả hai."
Quan Nghênh Xuân cố ý nói dối em gái mình một chút.
"Cũng đúng, nếu anh trở về làm vương gia, sẽ không có kiểu người như mình chống cự anh, có lẽ anh sẽ vui vẻ lên chút." Cô thì thào tự nói, nghĩ chị mình không nghe thấy, kỳ thật Quan Nghênh Xuân tất cả đều nghe được rất rõ ràng.
"Em có thể nghĩ về điều này, nếu đến ngày mười lăm em không phản đối, bọn chị sẽ đưa cậu ta trở về."
"Hắn... Bằng lòng sao?"
"Không bằng lòng cũng phải nhất định làm, bởi vì chị không cho phép có bất kỳ người nào tổn thương em gái của chị."
"Chị..."
Quan Nghênh Xuân sủng ái lại thương tiếc nhẹ vén tóc trên trán Nghênh Thu, tình ý sâu xa nói: "Em quyết định như thế nào chị đều ủng hộ, nhưng chị hi vọng em sẽ suy nghĩ thật kĩ khi quyết định, chị không hi vọng em vì nhất thời sợ hãi hoặc giận dỗi, làm ra chuyện khiến mình cả đời hối hận."
"Em..."
"Đáp ứng chị, em phải hỏi lòng mình rốt cuộc có muốn tha thứ cho cậu ấy hay không, hay cảm thấy cậu ấy trở về Đường triều là tốt nhất."
"Em..."
"Đừng trả lời nóng vội, suy nghĩ một chút. Thôi em nghỉ ngơi trước đi! Buổi tối, chị sẽ gọi em dùng bữa."
"Dạ!"
Nghênh Thu nhắm hai mắt lại, như thế nào cũng ngủ không được, bởi vì trong đầu cô đều muốn Nhị vương gia phải trở về Đường triều .
Cô vĩnh viễn sẽ không nhìn thấy anh phải không?
Cô nên vui vẻ, nhưng sao lại muốn khóc?
Tiếng chuông tan học vang lên, Nghênh Thu đi một mình ra cổng trường, phát hiện chiếc xe quen thuộc ngừng ngay bên đường, mà chủ nhân chiếc xe cũng không nhúc nhích đứng phía trước, rõ ràng là đang đợi cô.
Cô lặng lẽ liếc mắt nhìn Lan Khang một cái, sau đó cúi đầu, vội vàng xoay người đi, nhưng phía sau anh cước bộ rất nhanh ngăn cô lại.
Khi tay anh vừa đụng đến cổ tay cô thì cô như là đụng phải ôn dịch đáng sợ bối rối vẫy ra.
"Được rồi, bổn vương không chạm vào em, em xem hai tay bổn vương rất ngoan ngoãn."
Nghênh Thu nhìn thấy anh thỏa hiệp, trong lòng có chút yếu mềm, nhưng vẫn không đủ để cô quên đi vết thương lòng anh gây nên.
"Bổn vương chỉ muốn đưa em về nhà."
"Anh không nên xuất hiện trước mặt tôi, anh quên mệnh lệnh của Đại vương gia sao?" Cô trả lời lạnh như băng, ánh mắt chăm chú nhìn xuống đất, sợ nhìn đến mặt anh sẽ làm cô mềm lòng.
"Bổn vương biết, nhưng..." anh nhịn không được thở dài, không biết làm thế nào nói nhỏ, "Anh muốn gặp em."