Nghe Cửu Vương gia nhắc đến hài t.ử, ta bỗng nhớ tới nghĩa phụ.
Ta vội hỏi Mã Triều Hà về tung tích của nghĩa phụ.
Hắn nói sau khi ta xuống núi, nghĩa phụ bảo không yên tâm về ta, nên cũng thu xếp hành lý đi theo.
“Đi ngay hôm đó luôn sao?”
Lòng ta quặn thắt.
Mã Triều Hà gật đầu.
“Bọn đệ cũng đã tỏa đi tìm người, nhưng tìm ròng rã nửa tháng vẫn không thấy tung tích.”
Ta và Cửu Vương gia lập tức phái người đi tìm nghĩa phụ.
Tìm khắp trong ngoài kinh thành, vẫn chẳng có chút tin tức.
Mãi đến nửa tháng sau, có người phát hiện một t.h.i t.h.ể trong núi.
Nhờ trời lạnh, t.h.i t.h.ể vẫn chưa phân hủy hết.
Ta loạng choạng chạy tới.
Khuôn mặt t.h.i t.h.ể đã sưng phù biến dạng, nhưng bộ y phục trên người lại giống hệt y phục của nghĩa phụ.
Ta ngã khuỵu xuống đất.
“Phải làm sao đây? Ta còn chưa kịp báo hiếu, người còn chưa lên được chức quan ngũ phẩm để kiếm cáo mệnh phu nhân mà.”
Cửu Vương gia ôm lấy ta, nhẹ nhàng vỗ về.
“Người bỏ bạc mua ta về, lại nuôi nấng ta mấy năm. Bản thân ăn không đủ no cũng nhường cơm cho ta. Nhưng đến c.h.ế.t, người vẫn chưa nhận được chút phúc lộc nào từ ta. Ta thật quá vô dụng.”
Ta hối hận đến đứt ruột.
Lúc đó lẽ ra ta phải dặn dò nghĩa phụ thật cẩn thận, không được để người xuống núi.
“Từ đại nhân.”
Cửu Vương gia cũng cất tiếng thở dài.
“Ngài cứ yên tâm an nghỉ. Bổn vương sẽ truy phong ngài làm Tĩnh Quốc công, phong Từ phu nhân quá cố làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, coi như hoàn thành tâm nguyện lúc sinh thời của ngài, cũng xem như báo đáp ân tình ngài đã nuôi nấng Đại Chùy.”
“Có thể không truy phong được không?”
Chợt có một giọng nói vọng ra từ bụi rậm bên cạnh.
“Có thể… phong Quốc công trực tiếp luôn được không?”
Ta sửng sốt ngoảnh đầu lại.
Chỉ thấy nghĩa phụ tóc tai bù xù đứng cách đó không xa.
Nước mắt ta lập tức tuôn rơi lã chã.
Ta gào khóc lao tới ôm chầm lấy người.
“Ối chao ôi!”
Nghĩa phụ bị ta húc văng xuống đất, nhưng miệng vẫn cười hề hề.
“Cha chưa c.h.ế.t cũng sắp bị con húc cho c.h.ế.t mất thôi.”
Ta khóc mãi không nín được, nghẹn ngào nấc lên.
“Con tưởng người c.h.ế.t thật rồi. Con còn chưa kịp báo hiếu, phụng dưỡng người.”
“Biết rồi, biết rồi, chuyện đó không quan trọng.”
Nghĩa phụ đẩy ta ra, hai mắt hau háu nhìn Cửu Vương gia.
“Vương gia, ngài cho một lời chắc chắn đi chứ?”
Cửu Vương gia bật cười một tiếng, phất tay áo quay lưng bỏ đi.
“Vương gia, Vương gia đừng đi mà.”
Nghĩa phụ lật đật chạy theo Cửu Vương gia xuống núi.
Ta đuổi kịp người, ngồi xổm xuống trước mặt.
“Cha chạy chậm quá, để con cõng cha chạy cho nhanh.”
“Đại Chùy, nhanh lên, nhanh lên. Hôm nay nhất định phải ép Vương gia nhả ra một lời chắc chắn, kẻo ngài ấy lật lọng.”
“Cha à, Vương gia là người giữ chữ tín, sẽ không lật lọng đâu.”
“Đại Chùy à, con vẫn còn non lắm, hiểu biết về lòng người còn quá nông cạn.”
Cửu Vương gia đột ngột dừng bước.
“Đói rồi, về nhà ăn cơm trước đã. Có chuyện gì thì từ từ nói sau.”
Mắt ta sáng lên.
“Vương gia, ăn gì thế?”
“Măng rừng tươi ngon lắm, ta đã sai người đi hái rồi. Tối nay chúng ta ăn thịt muối hầm măng tươi.”