Tân Ngữ đã rất lâu không đến “Trầm Túy”, nơi này đã đổi ca sĩ chính mới, giọng hát hay hơn trước kia một chút, quán bar cũng đông người hơn. Cô ngồi ở quầy bar gọi một ly “Hoa Hồng Rừng Xanh”, không lâu sau liền có người đến chào hỏi cô, là chủ quán bar này “Đến rồi à.” “Ừm.” Tân Ngữ nâng ly rượu lên uống một ngụm, vẫn là hương vị quen thuộc. Chủ quán có quan hệ khá tốt với cô, ngồi bên cạnh cô uống một ly, sau đó đi tiếp những vị khách khác. Quầy bar lúc này còn khá trống, cô cứ ngồi một mình như vậy. Thực ra trong đầu rất trống rỗng, không biết đang nghĩ gì. Hôm nay cô vừa cùng bà Triệu từ bệnh viện ra, hơn nữa bà Triệu đã được chẩn đoán mắc ung thư cổ t* c*ng giai đoạn cuối. Bà Triệu là mẹ ruột của cô, quan hệ hai người như chị em vậy, Tân Ngữ bị tin tức này làm cho sốc nặng, còn phản ứng của bà Triệu lại bình tĩnh hơn cô rất nhiều, thậm chí còn quay lại an ủi cô. Ban ngày hai người cùng nhau ăn cơm, buổi tối cô đưa bà Triệu về, một mình lái xe lang thang không mục đích trong thành phố này, không biết không hay đã đến đây. Ở “Trầm Túy” có thể bỏ tiền ra yêu cầu bài hát. Có lúc có thể nghe thấy mọi người yêu cầu tình ca, có lúc cũng có thể nghe thấy mọi người yêu cầu những ca khúc buồn. Tuyệt nhất là có một buổi tối, một người đã yêu cầu bài «Tình Ca Độc Thân», lặp đi lặp lại mười mấy lần. Còn Tân Ngữ thì cứ ngồi đó nghe. Cô rất ít khi yêu cầu bài hát, một là lãng phí tiền, hai là hiểu biết có hạn của cô về các bài hát. Nhưng giọng hát tối nay lại khiến cô không hiểu sao có chút cảm tình, chàng trai đang ngồi hát ở đó vì giọng hát mà khiến Tân Ngữ phải nhìn thêm vài lần, một chàng trai khá thanh tú. Thế là cô bảo nhân viên phục vụ đến đó yêu cầu bài hát «Tình Yêu Chuyển Dời» (tên khác là “Dưới Chân Núi Phú Sĩ”) mà trước đây cô thường nghe. Trước đây cứ hễ nghe là sẽ rơi nước mắt, cô cũng không biết bây giờ mình đã tiến bộ hơn chưa, dù sao thì cứ nghe thử xem. Khúc dạo đầu của bài hát vang lên, cô phát hiện có rất nhiều thứ vẫn sẽ vô thức trỗi dậy từ sâu thẳm ký ức, rất phiền phức. Đặc biệt là giọng khàn của ca sĩ mang theo vài phần cảm giác từng trải, nghe mà mắt cô lại đỏ hoe. Thật là phiền lòng mà. Bỏ tiền mua dây buộc mình, cô nghĩ. Cố gắng nghe xong bài hát này, không biết ai lại yêu cầu một bài «Khách Mời». Lại là một bài rất sầu thảm. Đặc biệt là lúc hát đến phần cao trào, chiếc ly trong tay Tân Ngữ đột nhiên rơi xuống đất. “Cảm ơn lời mời đặc biệt của anh, đến để chứng kiến tình yêu của anh Em luôn nhắc nhở bản thân, đừng trốn tránh ……” Rượu chảy trên sàn nhà bóng loáng, những mảnh thủy tinh vỡ dưới ánh nhiều màu chớp nháy phản chiếu vẻ đẹp tan nát vỡ vụn. Tân Ngữ ngồi trên chiếc ghế đẩu cao, cụp mắt xuống nhìn những mảnh thủy tinh vỡ trên sàn. Vỡ thật tan tành. Giống như trái tim cô vậy. Một lát sau, cô xoay nửa vòng người bước xuống chỗ sạch sẽ, sau đó gọi nhân viên phục vụ mang dụng cụ đến dọn dẹp đống đổ vỡ này. Cô đi đến trước sân khấu hát, cẩn thận quan sát ca sĩ đó. Nhìn xa thì cũng được, nhìn gần thì bình thường, hơn nữa nhìn dáng vẻ của anh ta, chắc chưa đến một mét tám, quá lùn. Tân Ngữ dập tắt ý nghĩ muốn trêu chọc một chút. Cô cứ ngồi đó nghe anh ta hát, trong quán bar bóng người qua lại, cô không hiểu sao lại cảm thấy cô đơn. Không ít đàn ông đến bắt chuyện, muốn mời cô uống một ly rượu, nhưng cô đều từ chối. Cô gửi một tin nhắn wechat hỏi thăm bà Triệu , bà Triệu nói định đi ngủ rồi, bảo cô cũng ngủ sớm đi. Tân Ngữ đáp được, sau đó tìm bạn bè hỏi một bệnh viện cực tốt, định ngày mai lại đưa bà Triệu đi kiểm tra một lần nữa, sau đó sẽ ở lại bệnh viện điều trị, cô biết bây giờ bà Triệu chắc chắn rất đau, nhưng bà Triệu có thể chịu đựng được. Còn cô thì lại không muốn để bà Triệu phải chịu đựng. Bà Triệu đã chịu đựng gần nửa đời người. Từ lúc cha cô ngoại tình bà đã phải chịu đựng, không chịu đựng nổi nữa thì ly hôn, còn cha dượng cô ngoại tình, bà Triệu cũng vẫn chịu đựng, chịu đựng đến bây giờ vẫn chưa ly hôn. Chịu đựng những cơn tức giận này có lẽ đã biến thành căn bệnh hiện tại. Tân Ngữ nhất thời không biết ai đáng thương hơn. Đều không đáng thương cả. Một người không biết xấu hổ, một người thì ngốc nghếch. Nhưng cô lại không thể nói ra. Là người ngoài cuộc thì coi thường tình cảm và hôn nhân, nhìn thấu mọi việc, đến khi bản thân mình rơi vào rồi lại là một chuyện khác, ai mà chẳng có lúc ngốc nghếch chứ. Tân Ngữ ngồi đó ngẩn người rất lâu, cho đến khi ca sĩ trên sân khấu kết thúc công việc của mình, đi vòng từ phía sau sân khấu ra hỏi cô “Tôi có thể mời cô một ly được không?” Tân Ngữ: “Uống no rồi.” “Vậy chúng ta ——” Ánh mắt anh ta rất tr*n tr**, nhìn chằm chằm vào ngực Tân Ngữ. Tân Ngữ là người mẫu, vóc dáng đẹp, nhưng ngực khá phẳng, nhưng ai mà chẳng có mẹo độn ngực nhỏ chứ? Cho nên cô thường ngày mặc đồ lên trông thướt tha duyên dáng, đường cong chữ S lộ rõ. Ý ngoài lời rất rõ ràng. —— Hẹn hò không? Nếu là bình thường, Tân Ngữ nói không chừng thật sự có ý định thử. Nhưng cô đi giày cao gót đứng lên, người đàn ông này có lẽ chỉ cao đến tai cô. Một chút hứng thú t*nh d*c cũng không còn nữa. Huống hồ, cô thực ra chỉ mạnh miệng vậy thôi, làm chuyện này một cách nghiêm túc vẫn có áp lực. Ai mà biết được gã đàn ông đó có bệnh gì không? Lỡ như là ra ngoài để trả thù xã hội thì sao? Vì một đêm vui vẻ mà đánh cược cả mạng sống của mình, không đáng. Tân Ngữ từ chối “Không.” “Tôi thấy cô nhìn tôi rất lâu rồi.” Gã đàn ông này dường như rất tự tin về bản thân, cũng có lẽ là cái nhìn chăm chú lúc nãy của Tân Ngữ đã cho gã tự tin, gã ghé sát lại tự cho là rất quyến rũ mà nói một câu: “Thích tôi à?” Tân Ngữ: “……” Thích mẹ anh ấy. Lúc tâm trạng không tốt, Tân Ngữ uống rượu rất dễ say. Nhưng trước khi say, tính tình nhất định sẽ rất nóng nảy. Cô hiện tại đang ở bên bờ vực nổi khùng, nhưng cô cảm thấy vẫn có thể miễn cưỡng chịu đựng được, chỗ người quen, không muốn làm ầm ĩ quá khó coi. “Đi không?” Người đàn ông nói: “Chỉ một đêm thôi.” Tân Ngữ: “Thôi khỏi, không có hứng thú.” “Ha.” Lời từ chối của cô đối với người đàn ông đó lại không hề có tác dụng, ngược lại còn bị cho là muốn từ chối nhưng lại ra vẻ mời gọi, hắn cười nói: “Tôi biết phụ nữ các người nói không muốn chính là muốn đó, cho nên, cô thấy tôi còn thiếu chút gì nữa mới có thể đi cùng tôi? Tiền à?” Tân Ngữ: “……” Cô nhíu mày, nhìn hắn như nhìn kẻ thần kinh “Tôi khuyên anh đừng nói nữa.” “Sao vậy?” Người đàn ông nói: “Bài hát «Tình Yêu Chuyển Dời» lúc nãy là cô yêu cầu đúng không? Bị tổn thương tình cảm à? Vậy để tôi giúp cô chữa trị một chút nhé.” Nói rồi tay hắn đưa về phía vai Tân Ngữ, cô mặc áo trễ vai, ngón tay người đàn ông chạm vào vai cô, nhưng chỉ trong nháy mắt, Tân Ngữ trực tiếp đứng dậy, đẩy hắn một cái. Người đàn ông bị đẩy bất ngờ, đầu tiên là không thể tin nổi, sau đó cười khẩy “Con mẹ nó mày giả vờ cái gì?” Tân Ngữ cười lạnh “Mời anh uống rượu nhé.” Người đàn ông sững người hai giây. Tân Ngữ trực tiếp cầm một chai bia đã mở nắp trên bàn lên, giơ tay lên dốc từ trên xuống dưới đầu hắn. Miệng chai nhỏ, dốc từ từ, nhưng cũng đủ để người đàn ông này tỉnh táo lại. Tân Ngữ cười khẩy “Rượu này ngon không?” “Mẹ mày…” Người đàn ông vừa chửi vừa cầm chai rượu trên bàn định ném về phía Tân Ngữ, bị làm nhục trước mặt mọi người, hắn hoàn toàn không quan tâm đối diện có phải là con gái hay không, hai chai bia màu xanh rêu đậm va vào nhau giữa không trung. Sức tay Tân Ngữ dù sao cũng không bằng con trai, cú va chạm này làm cánh tay cô tê rần. Hai chai bia vỡ tan tành, những mảnh vỡ rơi từ trên không trung xuống, làm người dính đầy rượu, cũng dính đầy mảnh thủy tinh. “Mẹ mày.” Tân Ngữ nói thay những lời tiếp theo của hắn, mang theo vài phần khinh miệt “Có thể đổi cách chửi khác được không? Nghe chán rồi.” Tân Ngữ về khoản mắng chửi người khác thì chưa bao giờ thua. Từ tiểu học đã được phong thần, cho đến bây giờ ngày càng lên cao. Đương nhiên rồi, lúc người khác chửi thề thì cô mới chửi, lúc người khác không chửi thì cô lại nói bóng gió. Cãi nhau cũng phải xem là với loại người nào, cãi nhau với người vô văn hóa thì chỉ có thể chửi thề, vì hắn sẽ không nghe những lời nói bóng gió sâu xa này của bạn, nhưng cãi nhau với người có văn hóa, thì cứ làm sao cho đen tối nhất mà chửi. “Thời thế thay đổi rồi em trai.” Tân Ngữ khinh miệt nhìn hắn “Con gái nói không muốn chính là không muốn, là coi thường cái đũa của mày, cũng coi thường cái mặt xấu xí này của mày, đừng có tưởng mình đẹp trai lắm, đái một bãi rồi soi lại mình xem, người còn chưa cao đến ngực chị đây, khoe ngực cái gì, ngủ với gái cái gì.” Người đàn ông: “……” Cô chửi xong liền quay người rời đi, định gửi tin nhắn cho chủ quán ở đây nói một tiếng, rồi chuyển tiền bồi thường cho anh ta. Nhưng không ngờ vừa mới quay người, tóc đột nhiên bị người khác túm lấy. Khốn kiếp. Tân Ngữ chưa từng gặp phải loại đàn ông không có võ đức như thế này. Có hèn hạ không chứ? Cơn đau nhói từ da đầu truyền đến khiến người cô hơi ngửa ra sau, cũng bị kéo lùi lại một chút. Mọi người trong quán bar, ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Phần lớn là xem náo nhiệt, cũng không có ý định ra tay giúp đỡ. Ngay lúc Tân Ngữ định đưa chân ra sau đá ngã người đó, người đàn ông đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, tóc cô thoát khỏi móng vuốt ma quỷ. Quay đầu lại nhìn, là Bùi Húc Thiên. Đúng là oan gia ngõ hẹp. Anh ấy chắc là đã dùng cạnh bàn tay làm tê cổ tay người đàn ông đó, khiến người đàn ông đó phải buông tay. “Mày là ai?” Người đàn ông ôm cổ tay, vẻ mặt cảnh giác nhìn Bùi Húc Thiên. Bùi Húc Thiên đang định mở miệng nói, chỉ thấy Tân Ngữ đã vung tay tát cho người đàn ông đó một cái tát. Tân Ngữ hồi cấp ba từng nổi loạn một thời gian, dù sao thì cô, anh Văn, Giang Du Ninh, cả ba người cùng nhau, cô đánh nhau là giỏi nhất. Vì tính cô l* m*ng. Lúc này bị bắt nạt như vậy, nếu còn nhịn nữa thì không thể chấp nhận được. Vốn dĩ tâm trạng cũng không tốt, tiện tay tát xong một cái, nhân lúc người đàn ông còn đang sững sờ, cô đưa chân dài ra, đá cao lên ngực hắn. Ầm. Người đàn ông ngã ngửa ra sau. “Chỉ loại hàng như mày thôi.” Tân Ngữ hạ chân xuống “Bà đây có mù, đàn ông trên đời này chết hết cũng không thèm để ý đến mày.” Sau đó, giữa những ánh mắt tò mò của mọi người, cô đi ra ngoài. Nhưng đi đến cửa lại dừng lại, cô gọi một tiếng, “Bùi Húc Thiên, anh có đi không?” Bùi Húc Thiên lúc này mới hoàn hồn. Thế là sau khi đến “Trầm Túy” được mười phút, anh ta lại rời đi. Trong khoảng thời gian đó không uống một ly rượu nào, chỉ xem một trận đánh nhau. Tân Ngữ đã uống rượu, dùng điện thoại gọi dịch vụ lái xe hộ. Cô và Bùi Húc Thiên cùng nhau đứng bên đường, rất lâu sau mới khó khăn nói: “Cảm ơn nhé.” Bùi Húc Thiên nhìn cô như vậy, cười “Không muốn nói thì đừng nói, ai mà chẳng biết ai là ai chứ.” Tân Ngữ lườm anh một cái “Thôi được rồi được rồi, tôi cũng không phải là người không biết điều gì, chuyện hôm nay cảm ơn nhé.” “Không có gì.” Bùi Húc Thiên nói. Sau khi tài xế lái xe hộ của cô đến thì cô mới rời đi, còn vẫy tay chào tạm biệt Bùi Húc Thiên. Nhưng đi được hơn nửa quãng đường, tài xế lái xe hộ nói với cô “Phía sau có xe theo kìa.” Tân Ngữ hoảng hốt, thầm nghĩ không lẽ là gã đàn ông đó sao? Nếu vậy thì cô phải báo cảnh sát thôi. Thế là cô nhoài người ra cửa sổ nhìn đi nhìn lại, nhìn đi nhìn lại. Biển số xe quen mắt. Trước đây Bùi Húc Thiên từng giúp cô, cô từ lúc đó đã nhớ biển số xe của anh. Thôi được rồi, là Bùi Húc Thiên. Cô đóng cửa sổ xe lại “Không sao đâu, là bạn tôi, chắc anh ấy muốn tiễn tôi.” Không ngờ nha, Bùi Húc Thiên lại cũng khá có nghĩa khí. Nếu anh ta không phải là bạn trai của Nguyễn Ngôn, cô còn có thể miễn cưỡng kết bạn với anh ta. Đi một mạch đến khu chung cư, tài xế lái xe hộ giúp cô đỗ xe xong, lúc này mới phát hiện xe của Bùi Húc Thiên cũng đỗ ở khu chung cư của họ. Sau khi Tân Ngữ xuống xe thì nhìn thấy anh “Anh còn xuống xe nữa à? Đừng tiễn nữa, về đi.” Bùi Húc Thiên: “……” Anh đứng yên tại chỗ, cuối cùng vẫn nói thật ra “Tôi không tiễn cô.” “Vậy anh?” Tân Ngữ nhíu mày. Bùi Húc Thiên: “Tôi mới chuyển đến đây.” “Ở đây à?” Bùi Húc Thiên gật đầu,“Đúng là ở đây.” Tân Ngữ “nứt tại chỗ” (sốc, không nói nên lời).