Đứa Con Của Quỷ
Tôi giả vờ lau nước mắt, nghẹn ngào đáp:
“Là quần áo mẹ con yêu thích lúc còn sống với vài món đồ riêng tư…còn muốn để bà mang theo.”
Cả cảnh sát đứng cạnh cũng không ngăn cản.
Bởi theo phong tục ở đây côn theo ít vật dụng cá nhân là điều bình thường.
Chỉ có tôi biết trong túi đó chẳng phải vật kỷ niệm gì.
Đó là… những cây chổi lau nhà đã bị tôi bẻ gãy.
Những cây chổi mà mẹ từng dùng để đánh đập, để tra tấn tôi.
Tôi để tóc che mặt để che đi khóe miệng đang khẽ nhếch lên đầy châm biếm.
Mẹ à, hãy để những thứ mà con không bao giờ muốn thấy nữa mãi mãi… Chôn cùng mẹ ở dưới lòng đất này đi.
Sau lễ tang nữ cảnh sát hôm trước bước đến bên tôi dịu dàng đưa cho tôi một viên kẹo:
“Chị thấy sắc mặt em tái lắm có phải em bị hạ đường huyết không?”
Cô ấy có nụ cười rất hiền cả khuôn mặt đều toát lên thiện ý.
Tôi đành phải giả vờ buồn bã nhận lấy viên kẹo… nhưng không dám bỏ vào miệng.
Tôi đã nhìn kỹ và thấy..
Vỏ kẹo có nếp gấp lệch, bị gấp lại bằng tay — không đều, không phẳng.
Hai đầu giấy kẹo lệch nhau gần gấp đôi không giống sản phẩm được gói từ dây chuyền công nghiệp.
Tức là viên kẹo này có thể từng bị bóc ra rồi gói lại.
Nói cách khác… nó đã bị ai đó động tay vào.
—
“Em có kế hoạch gì cho thời gian tới không?”
“Thực ra bên phía cảnh sát bọn chị có kết nối với một số trường và trung tâm rất phù hợp với những em nhỏ như em.”
Tôi thấy trong mắt cô ấy ánh lên một tia thương cảm…
Nhưng trong lòng tôi chỉ thấy buồn cười.
Cái vẻ thương hại giả tạo đó — thật buồn nôn.
Họ chỉ đang cố gắng gặm nhấm từng lớp phòng bị của tôi, từng bước moi móc thông tin, muốn từ tôi mà lần ra thêm manh mối vụ án.
Tôi từ chối.
Tôi nói mình đã đủ 18 tuổi, đang chuẩn bị thi đại học, không cần bất kỳ sự giúp đỡ nào cả.
Tôi rảo bước thật nhanh, rời khỏi cái nơi đầy rẫy ánh mắt nghi ngờ và giám sát ấy.
Tôi thậm chí không nghe rõ câu nói cuối cùng của cô ta.
Bởi vì..
Tôi đã thấy một bóng người quen thuộc, đang đứng trong rừng cây bên cạnh nghĩa trang.
Là hắn.
Từ xa, hắn ra hiệu cho tôi — Đi theo hắn.
Trong khu rừng kín đáo ấy, người đàn ông quay người lại, nhìn tôi:
“Em làm rất tốt.”
Hắn cầm một điếu thuốc trong tay, anh mắt lướt qua tôi một lượt:
“Em còn nhớ tôi là ai không?”
Nói thật… tôi có chút sợ hắn.Tôi lắc đầu, lần đầu tiên lấy hết can đảm quan sát kỹ khuôn mặt của hắn.
Làn da trắng, sống mũi cao, nhìn khoảng hơn bốn mươi tuổi, dáng người cao lớn, nét mặt điển trai, rất có khí chất.
Khuôn mặt ấy… Khiến tôi thấy rất quen, nhưng tôi… lại không thể nhớ nổi là đã gặp ở đâu.
“Không sao, Chỉ cần thêm chút thời gian…Em sẽ biết thôi.”
Hắn tiến lại gần, khẽ nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng bóp một cái.
Tay hắn to, dày và ấm áp.
Cảm giác ấy… khiến tôi hơi luyến tiếc.
Từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ gặp bố mình.
Ngay cả đứa em trai kia,cũng như từ trên trời rơi xuống.
Mẹ chưa từng nhắc đến người đàn ông đó… không một lời.
Nên từ lâu tôi luôn tò mò về cái gọi là “cha ruột”.
Thậm chí có phần mềm lòng với những người đàn ông trung niên, khoảng bốn mươi tuổi.
Lúc đó, tôi cảm giác có vật gì đó được nhét vào tay mình.
Cúi xuống nhìn, là một mảnh giấy nhỏ.
Trên giấy là một dãy số điện thoại.
“Đừng sợ, em luôn có thể tin tưởng tôi. Dù có gặp chuyện gì khó khăn, tôi cũng sẽ giúp em vô điều kiện.”
“Vì suy cho cùng, chúng ta… mới là người thân thật sự của nhau.”
Khi tôi ngẩng lên người đàn ông ấy đã đi xa.
Chỉ còn lại mảnh giấy kia, nằm im trong lòng bàn tay tôi
Như một minh chứng rõ ràng rằng… hắn thật sự đã đến đây.
Mọi chuyện… đều đang diễn ra đúng như tôi mong muốn.
Người mẹ từng bạo hành tôi — đã chết.
Em trai — bị coi là hung thủ g.i.ế.c mẹ, rồi biến mất không tung tích.
Chỉ còn lại một mình tôi.
Ở lại ngôi nhà này, giữ trọn sổ tiết kiệm của mẹ, cùng số tiền bảo hiểm khổng lồ được bồi thường sau cái c.h.ế.t của bà.
Tôi bắt đầu mơ về một cuộc sống mới.
Một tương lai đại học tự do và trong lành.
Vì cái c.h.ế.t của mẹ quá thê thảm lại thêm mấy người hàng xóm không biết giữ mồm miệng khiến tin đồn lan ra ngoài…
Em tôi bây giờ đã bị xem như một tên sát nhân biến thái, tàn nhẫn đến mức g.i.ế.c cả mẹ ruột.
Cảnh sát vì muốn tìm được nó thậm chí treo thưởng tới 600.000 tệ.
Thế nhưng…
Đã hơn mười ngày trôi qua, vẫn không có chút tin tức nào về nó.
Dù vậy, tôi… vẫn không thể yên lòng.
Đêm nào cũng vậy tôi đều mơ thấy cảnh em trai bị người ta tìm thấy.
Nó khai hết tất cả, kể cả chuyện tôi đã xúi giục nó.
Cảnh sát bắt tôi.
Cô nữ cảnh sát vẫn luôn dịu dàng với tôi giờ cũng nhìn tôi với ánh mắt đầy thất vọng và phẫn nộ.
Cánh cổng đại học mãi mãi khép lại trước mắt tôi.
Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com