Lúc đầu tôi tưởng đó là do bệnh chưa ổn định rằng mình đang hoang tưởng, đa nghi giống như bác sĩ từng nói.
Nhưng giờ thì tôi biết đó không phải bệnh.
Mà là sự thật.
Người đàn ông này… Đáng bị tôi căm hận đến tận xương tủy.
Và chính vì vậy tôi không còn sợ hãi nữa.
Thay vào đó tôi muốn tiếp tục ở cạnh ông ta.
Tôi muốn giả vờ ngoan ngoãn.
Tiếp tục chờ đợi… Để moi ra nhiều bí mật hơn nữa.
Những ngày tiếp theo, tôi tỏ ra ngoan ngoãn tuyệt đối.
Cứ như thể tôi đã mất hết hứng thú với thế giới này, mỗi ngày đều giống một cái xác không hồn, mặc kệ bọn họ muốn làm gì thì làm.
Cha tôi thấy tôi không còn chống đối, liền tháo dây trói ra.
Dù gì cũng đang liên tục di chuyển trói mãi thế này cũng bất tiện.
Hơn nữa gã đàn ông mặt sẹo — chú Lưu — cũng nhắc:
“Con gái ông da dẻ trắng trẻo thế kia nếu đến nơi mà bị trầy xước, để lại sẹo thì làm sao mà bán được giá?”
Vậy nên từ đó hai tên khốn này thay phiên nhau giám sát tôi.
Ngay cả chuyện vệ sinh tôi cũng phải làm ngay ven đường dưới ánh mắt dõi theo của một trong hai gã.
…
Nhiều lần, tôi nhận ra ánh mắt của chú Lưu cực kỳ dâm ô khiến tôi thấy kinh tởm và bất an tột cùng.
Sau khoảng một tuần di chuyển, chúng tôi đến một khu vực nóng nực ở miền Nam.
Từ những mẩu đối thoại giữa họ tôi biết được:
Chúng sắp gặp được ông trùm buôn người lớn nhất ở miền Nam.
Tôi vì có gương mặt ưa nhìn lại từng học múa và còn rất trẻ rất "có tiềm năng huấn luyện" .
Được xem như “hàng cao cấp”.
Có thể được đào tạo sau đó bán với giá cao cho khách hàng đặc biệt.
Tên trùm đó sẽ trả đủ tiền để cha tôi xóa sạch nợ nần.
Sau đó thì sao?
Tôi sẽ bị đào tạo bị uốn nắn theo “yêu cầu” rồi đưa sang người mua kế tiếp.
Tôi biết rõ trước khi gặp được tên trùm là cơ hội cuối cùng để tôi thoát thân.
Một khi rơi vào tay hắn tôi sẽ không còn đường nào để lui nữa.
…
Tối hôm đó, tôi giả vờ nói muốn đi vệ sinh.
Còn cố tình nói:
“Cháu... không muốn để ba đi theo...Cháu cảm thấy... có chút kỳ cục…”
Tôi cúi đầu bối rối, tỏ vẻ e thẹn:
“Dù gì... đó cũng là ba ruột của cháu mà…”
Cha tôi không nói gì còn chú Lưu thì cười hề hề rồi bước theo tôi.
Vừa kéo quần xuống tôi đã thấy ánh mắt hắn lập tức liếc tới.
Thô tục.
Trơ tráo.
Hắn còn xoa cằm, ra chiều “thưởng thức”.
Tôi lập tức làm ra vẻ sợ hãi rụt người lùi sâu hơn vào bụi cỏ cúi thấp người xuống đất.“Chú… Chú có thể… lấy giúp cháu tờ giấy được không? Cháu… cháu thấy có vẻ phải ‘đi nặng’ rồi…”
Tôi nói với giọng ngập ngừng đầy ngại ngùng.
Chú Lưu nhướng mày, cười gian:
“Được chứ, đợi chú một chút.”
Tôi biết rất rõ ánh mắt đó chứa hàm ý gì.
Lấy giấy cho tôi là cái cớ để tiến gần hơn.
Để nhìn rõ hơn.
Nhưng hắn không biết rằng khi quay lại…
Tôi đã chạy rất xa rồi.
Hai gã đó đã lục tung khu vực xung quanh để tìm tôi
Tôi biết rất rõ chuyện đó nên tôi đã trốn sẵn trong chuồng heo của một nhà dân gần đó.
Chỗ này, tôi đã để ý từ lần đi vệ sinh trước.
Ban đêm ở đây không có đèn đường người dân xung quanh thì ngủ sớm mà hai gã kia cũng không dám rầm rộ tìm tôi.
Cuối cùng chúng đành phải ngậm bồ hòn quay về, mặt mũi đầy bực bội.
Nhưng bọn họ không ngờ được rằng…
Đến trưa hôm sau tôi lại xuất hiện trước mặt bọn họ mặc trên người một chiếc váy hồng nhạt.
Và lần này tôi còn dắt theo một đứa bé mũm mĩm.
Trông chỉ tầm hai tuổi đi còn chưa vững.
Vừa thấy tôi cha tôi xông tới tát tôi một cái thật mạnh:
“Đồ súc sinh! Mày trốn đi đâu hả?!”
Tôi cắn chặt răng cố nén nỗi sợ rồi đẩy đứa bé ra phía trước một chút:
“Đi bắt… đứa này về.”
Ngay cả chú Lưu vừa bước xuống xe cũng sững người ánh mắt trân trân nhìn tôi và đứa bé bên cạnh.
“Tôi biết… Tôi chạy không thoát.”
Tôi lên tiếng, giọng trầm.
“Dù hôm nay tôi có thoát thì ngày mai các người cũng sẽ tìm được tôi.”
“Dù gì, tôi cũng là ‘hàng đặc biệt’ mà ông trùm bên này nhắm đến.”
“Nhưng tôi không muốn bị bán đi. Nên… tôi muốn gia nhập cùng các người.”
—
“Tôi có thể giúp các người bắt cóc trẻ con về sau này cả phụ nữ cũng được.”
“Chỉ cần…đừng bán tôi cho bọn kia đừng bắt tôi đi làm cái loại ‘nghề đó’.”
“Tôi có ích cho các người hơn nhiều cách khác.”
Tôi đứng đối diện cha mình toàn thân run rẩy nhưng vẫn giữ lưng thẳng tắp.
Ánh mắt tôi nhìn thẳng vào ông ta, không chút né tránh.
Đây… Là cơ hội duy nhất của tôi.
Ngay lúc cha tôi định giơ tay tát tôi thêm lần nữa cánh tay ông ta đột ngột bị giữ lại.
Là chú Lưu.
Gã cười nham nhở nghiêng đầu nhìn về phía tôi.
Nụ cười lần này... không giống những lần trước.
Không còn ánh nhìn của kẻ săn mồi thèm khát con mồi mà là ánh mắt nghiêm túc quan sát, đánh giá.
“Con bé này… tôi thấy cũng được đấy chứ.”
Hắn rút ra một điếu thuốc dựa vào cửa xe giọng nói chậm rãi, khí chất… khác hẳn ban đầu.