Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 198: CHỈ LÀ HẠT BỤI



Bầu trời Trường An bỗng chốc mịt mù trong ký ức, kéo ngược thời gian về hai mươi tám năm trước.

​Trên con đường dẫn về thành, đoàn xa giá của Đông Kỳ quân lộc cộc lăn bánh giữa ánh nắng chiều tà. Liệt Nghĩa ngồi trong xe, đôi mắt vốn dạn dày sương gió nay lại lấp lánh một niềm hân hoan hiếm thấy. Trên tay ông, chiếc khánh ngọc được chạm trổ hình lân phụng tinh xảo khẽ rung rinh theo nhịp xe món quà ông đã dốc lòng tìm kiếm để dành tặng cho nhi tử vừa tròn đầy tháng.

​Vị phó tướng ngồi đối diện thấy vậy liền mỉm cười lên tiếng:

​- Liệt tướng, ngài có vẻ đang rất vui. Có lẽ tâm trí ngài đã bay về đến phủ từ lúc đoàn quân mới rời doanh trại rồi?

- Ha ha ha...

​Liệt Nghĩa không giấu nổi nụ cười sảng khoái, đôi bàn tay chai sần khẽ vuốt ve mặt ngọc mát lạnh:

​- Phu nhân nhà ta lúc sinh nhi tử, ta vì việc quân ở biên thùy nên đành lỗi hẹn. Nghe gia nhân báo về, tiểu tử này hoạt bát lắm, tiếng khóc vang động cả hậu viện. Thật lòng, ta nóng lòng muốn gặp nó đến mức chỉ muốn nhự không mà bay về ngay lập tức.

​Vị phó tướng gật đầu tán thưởng:

​- Liệt tướng thật quả là có phúc. Đại công tử Liệt An vốn đã là thiên tài hiếm có, nay lại thêm một tiểu tử khôi ngô, nhị vị công tử Liệt gia sau này chắc chắn sẽ là rường cột quốc gia uy chấn phương xa.

​Thế nhưng, sự háo hức ấy vụt tắt ngấm ngay khi Liệt Nghĩa bước chân vào cổng phủ. Không gian vắng lặng một cách rợn người thay thế cho cảnh tượng chào đón rộn ràng. Một mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào cánh mũi, đặc quánh và lạnh lẽo. Dự cảm chẳng lành như một nhát dao đâm thấu tâm can, Liệt Nghĩa bỏ mặc quân phục vướng víu, lao thẳng về phía hậu viện.

​Dọc theo hành lang tĩnh mịch, thi thể gia nhân nằm la liệt, máu chảy thành dòng nhuộm đỏ cả những khóm hoa đang nở rộ.

​"Rầm!"

​Cánh cửa phòng chính bị Liệt Nghĩa dùng sức mạnh đánh văng sang hai bên. Ánh sáng vàng vọt hắt vào, soi rõ một khung cảnh địa ngục trần gian. Thê tử của ông - Ái Nguyệt đang nằm bất động trong vũng máu, hơi thở đã dứt từ lâu. Ngay giữa căn phòng, Liệt An đang ngồi tĩnh lặng, gương mặt tuấn tú bình thản như một pho tượng đá. Trên tay hắn là một đứa trẻ đang gào khóc thảm thiết.

"Cộp!"

Liệt Nghĩa run rẩy, chiếc khánh ngọc trên tay rơi xuống sàn đá, vỡ tan thành từng mảnh vụn.

​- Liệt... Liệt An... Chuyện gì thế này...?

​Liệt An chậm rãi ngước mắt nhìn phụ thân mình, giọng nói thanh thản đến tột cùng:

​- Phụ thân, người đã về rồi sao?

​Sự bàng hoàng biến thành cơn thịnh nộ bùng phát, Liệt Nghĩa gào lên như một con mãnh thú bị thương:

​- NGƯƠI... NGƯƠI ĐÃ LÀM GÌ? ÁI NGUYỆTTTT!

​Liệt Nghĩa điên cuồng định lao đến bên thê tử, nhưng tiếng nói của Liệt An đã khiến bước chân ông khựng lại như bị đóng băng:

​- Tiến thêm bước nào nữa, đứa bé này cũng sẽ chung số phận với bà ta.

​Liệt An vừa nói vừa nhẹ nhàng đung đưa đứa trẻ trên tay, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt đang khóc ngất của hài nhi, môi khẽ nhếch lên một nụ cười quái dị:

​- Huynh nói có đúng không tiểu Khang? A... ngoan nào, đừng khóc.

​Cảnh tượng nghịch tử tay bế tiểu đệ, tay vừa hạ sát mẫu thân khiến Liệt Nghĩa uất hận đến mức trào máu họng. Ông nghiến răng hỏi trong cay đắng:

​- Tại sao...? Tại sao ngươi lại xuống tay với chính người đã mang nặng đẻ đau ra ngươi?

​Liệt An nghiêng đầu, thản nhiên như đang nói về một chuyện vặt vãnh:

​- Chẳng vì sao cả. Đơn giản là ta muốn như vậy mà thôi.

​- Ngươi thua cả loài cầm thú! - Liệt Nghĩa gầm lên:

- Ngươi đã đánh mất nhân tính rồi!

​Đáp lại lời buộc tội ấy, Liệt An vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên. Hắn khẽ nhếch miệng cười, một nụ cười tà mị khiến nhiệt độ trong phòng như hạ xuống độ không:

​- Nhân tính sao? Hừ... Phải rồi, ta đã sớm thoát khỏi cái vỏ bọc tầm thường ấy rồi.

Liệt An lặng lẽ đặt đứa trẻ xuống chiếc nôi gỗ ngay cạnh thi thể mẫu thân. Hắn thản nhiên nắm lấy tà áo lụa của Ái Nguyệt, chậm rãi lau đi những vệt máu tươi còn bám trên kẽ tay, động tác thong dong như thể vừa hoàn thành một nghi thức cần thiết.

​- Phụ thân, người luôn dạy ta phải trở thành kẻ mạnh nhất. Nhưng người lại không biết rằng, thứ tình cảm ủy mị này chính là xiềng xích ngăn cản ta chạm đến đỉnh cao.

​Nhìn cảnh tượng nghịch tử dửng dưng trước cái chết của thê tử, lồng ngực Liệt Nghĩa như muốn nổ tung. Ông gầm lên một tiếng xé lòng, hư không trước mặt chấn động dữ dội, một cây trường thương tỏa ra khí thế ngút trời đột ngột hiện ra. Liệt Nghĩa nắm chặt thương thân, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay:

​- Súc sinh! Ta hối hận vì đã mang ngươi đến thế gian này. Ra ngoài! Đừng để máu của ngươi làm bẩn nơi này!

​Liệt An khẽ nhếch môi, thân ảnh hóa thành một vệt sáng trắng vút ra ngoài khoảng sân rộng. Liệt Nghĩa cũng lập tức hóa thành một luồng hỏa quang bám sát theo sau.

​"Oành!"

​Vừa chạm chân xuống mặt sân đá, uy áp Hóa Thần hậu kỳ của Liệt Nghĩa bùng nổ, gạch đá dưới chân nát vụn thành tro bụi. Ông lao đến như một mãnh hổ vồ mồi, trường thương trong tay hóa thành một vệt sáng rực lửa, mang theo toàn bộ sự uất hận đâm thẳng về phía Liệt An.

- Hừ!

​Liệt An không hề né tránh, hắn chỉ khẽ nhếch môi. Khi mũi thương chỉ còn cách lồng ngực vài phân, một luồng khí thế bạt sơn hải quế từ người hắn bộc phát.

"Ầm!"

Một tiếng nổ chói tai vang lên, toàn bộ kình lực của Liệt Nghĩa bị đánh tan nát ngay lập tức.

​Ông bị lực phản chấn cực đại hất tung ra sau, va sụp cả dãy tường bao quanh sân, nằm rạp dưới đất trong đống đổ nát. Liệt Nghĩa gắng gượng chống thương đứng dậy, máu khóe miệng chảy dài, ánh mắt tràn đầy sự bàng hoàng:

​- Hóa Thần viên mãn? Từ bao giờ... ngươi đã đạt đến cảnh giới này...?

​Liệt An chậm rãi tiến đến giữa sân, mỗi bước chân đều mang theo áp lực nặng nề khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

"Ong!"

Một thanh trường kiếm hiện ra trên tay hắn, tỏa ra thứ uy nghiêm khiến người khác phải ngạt thở. Hắn nhìn thanh kiếm, cười ngạo nghễ:

​- Ngươi nói thứ sức mạnh này của ta hả? Tuyệt vời đúng chứ? Đây chính là món quà của Bệ Hạ tặng cho ta, đây mới chính là sức mạnh mà ta mưu cầu, CHỈ CÓ NGÀI MỚI ĐEM LẠI ĐƯỢC CHO TA!!!!!

​"OÀNH!"

​Một ngọn lửa rạng rỡ bất ngờ bùng phát từ quanh thân Liệt An, nhuộm sáng cả bầu trời của Liệt phủ. Khác hoàn toàn với Liệt Hỏa quen thuộc của Liệt gia, ngọn lửa này mang sắc thái hoàng kim rực rỡ, tỏa ra sự bá đạo tuyệt đối. Sức nóng kinh khủng đến mức khiến không khí ngoài sân bị đốt cháy đến biến dạng, những cây tùng cổ thụ quanh đó bắt đầu khô héo rồi bắt lửa chỉ trong chớp mắt.

​Liệt Nghĩa nghiến răng, vận dụng toàn bộ tu vi bộc phát Liệt Hỏa từ trường thương để chống đỡ, nhưng ngọn lửa của ông khi chạm vào luồng kim hỏa kia liền bị nuốt chửng, tan biến như sương mù gặp nắng gắt. Sự áp đảo về hỏa lực khiến hộ thân chân khí của Liệt Nghĩa rạn nứt từng mảng, dù cách một khoảng xa nhưng da thịt ông đã bắt đầu bỏng rát trước thứ hỏa diễm rực rỡ kia.

​- Để ta cho người thấy thế nào mới là sức mạnh thật sự, phụ thân!

"Vút!"

​Liệt An lao đến nhanh như một tia điện. Trường kiếm bao phủ trong ngọn lửa hoàng kim vung xuống. Liệt Nghĩa gồng mình, đưa trường thương ngang đầu đỡ lấy nhát chém.

"Keng!"

Tiếng kim loại va chạm vang lên đầy khô khốc, ngọn lửa rạng rỡ từ lưỡi kiếm tràn xuống như thác đổ, ép chặt lấy toàn thân Liệt Nghĩa trong một vòng vây nhiệt lượng tàn khốc giữa sân phủ vắng lặng.

Sức nặng từ nhát chém của Liệt An khiến mặt đất dưới chân Liệt Nghĩa nứt toác, lún sâu xuống thành một hố tròn. Trường thương trong tay ông rung lên bần bật, từng luồng Liệt Hỏa cố gắng bùng lên để kháng cự nhưng vừa chạm vào kim hỏa rực rỡ của Liệt An đã lập tức bị đồng hóa rồi dập tắt không thương tiếc. Liệt Nghĩa bàng hoàng nhận ra, hỏa diễm của nhi tử mình đã chạm đến một tầng thứ quy luật hoàn toàn khác biệt, vượt xa tầm hiểu biết của ông.

​Liệt An nhìn phụ thân mình đang gồng mình chống đỡ bằng vẻ thương hại, giọng nói hắn vang lên giữa tiếng lửa cháy:

​- Phụ thân, Liệt Hỏa mà người tự hào bấy lâu nay, trong mắt ta chỉ là đốm lửa nhỏ trước ánh thái dương mà thôi!

​Nói đoạn, Liệt An xoay người, đường kiếm mang theo phong cách thực dụng đến tàn nhẫn hất văng mũi thương của Liệt Nghĩa sang một bên. Không để đối phương kịp thở dốc, hắn vung tay, ngọn lửa hoàng kim thoát ra khỏi lưỡi kiếm hóa thành những sợi xích lửa quấn chặt lấy thương thân, khóa chết mọi đường phản công.

​Chứng kiến nhi tử mình đã hoàn toàn lún sâu vào con đường xa lạ, Liệt Nghĩa nghiến răng ra một quyết định đau đớn. Ông đốt cháy tinh huyết, khiến ngọn lửa trên trường thương chuyển sang màu đỏ sậm như máu, cưỡng ép bộc phát sức mạnh vượt ngưỡng Hóa Thần hậu kỳ.

​- Huyết Hỏa Liệt Thiên!

"Oành!"

​Liệt Nghĩa gầm lên, toàn thân bao phủ trong huyết hỏa, ông dồn toàn lực vào một cú đâm mang tính hủy diệt hướng thẳng vào lồng ngực Liệt An. Trường thương đi đến đâu, hư không bị thiêu đốt đến đó, uy lực mạnh mẽ khiến những bức tường bao quanh sân phủ sụp đổ hàng loạt.

​Đối mặt với chiêu thức liều mạng của phụ thân, Liệt An không hề nao núng. Hắn thu kiếm, hai tay thủ thế kết ấn cực nhanh. Một vòng tròn hỏa luân rực rỡ như mặt trời thu nhỏ hiện ra trước ngực hắn, tỏa ra thứ hào quang áp đảo mọi ánh sáng trên đời.

​- Chiêu Luân Dương Viêm!

​"OÀNH!"

​Một luồng hỏa lực hoàng kim từ hỏa luân bùng nổ, mang theo sức nóng và áp lực kinh thiên động địa va chạm trực diện với mũi thương huyết sắc. Chỉ trong một nhịp thở, huyết hỏa của Liệt Nghĩa bị nghiền nát vụn vỡ. Luồng kim hỏa kia không dừng lại, nó như một con mãnh thú nuốt chửng lấy toàn thân Liệt Nghĩa, hất văng ông về phía bức tường tẩm thất.

​Tiếng xương gãy vang lên khô khốc, Liệt Nghĩa nằm gục dưới đất, trường thương gãy làm đôi, toàn thân bị bỏng nặng bởi nhiệt lượng bá đạo. Ông nhìn về phía cánh cửa phòng nơi đứa trẻ đang nằm, hơi thở đứt quãng, đôi mắt vẩn đục vì bất lực.

​Liệt An đứng giữa sân, lửa quanh người dần thu lại nhưng khí thế vẫn cao ngất trời.

"Rào! Rào!..."

Đúng lúc này, mây đen ùn ùn kéo đến, những giọt mưa đầu tiên bắt đầu rơi xuống, nhanh chóng chuyển thành một trận mưa rào tầm tã như muốn gột rửa vũng máu đang loang lổ khắp sân phủ.

​Hắn chậm rãi tiến đến gần Liệt Nghĩa, nhìn xuống người phụ thân đang kiệt quệ với ánh mắt không chút dao động:

​- Liệt gia trong mắt ta chỉ là hạt bụi mà thôi.

​Dưới màn mưa trắng trời, bóng dáng Liệt An dần nhạt nhòa rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối, để lại Liệt phủ trong cảnh tan hoang và tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ vọng ra.