Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 175: TOÀN LỰC



Lam Hiệp đứng lơ lửng giữa tầng không, nhìn thấy sự hiện diện của A Tốc Cát Bát cùng đoàn Thiết Kỵ từ phía Tây tràn đến thì không hề kinh động, ngược lại trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão khẽ nhếch môi nở một nụ cười gằn đầy vẻ khinh miệt. Ánh mắt lão đảo qua một lượt những cường giả đang vây quanh, giọng nói trầm đục mang theo uy nghiêm tuyệt đối của một bậc quân chủ đang nắm giữ sinh sát trong tay, thanh âm vang vọng khắp mặt sông cuộn sóng:

​- Đến tốt! Đến một thể, giết gọn một thể luôn! Thủy Vân Quốc các ngươi hôm nay có bao nhiêu tinh hoa, trẫm đều thu hết tại đây!

​Trước sự ngạo mạn của một cường giả Luyện Hư kỳ, phe Thủy Vân đáp trả bằng sự bùng nổ của những tuyệt học trấn tông nổi danh.

​Hồn Thiên Cung Chủ đứng ở vị trí trung tâm. Đôi bàn tay y lộ ra trắng muốt, thon dài, liên tục kết những thủ ấn phức tạp đến hoa mắt. Tu vi Hồn Hóa Thần hậu kỳ của y dâng trào như sóng cả, cộng hưởng cùng năm vị trưởng lão Hồn Thiên Cung đứng phía sau tạo thành một vùng áp lực u tối, nặng nề.

​"ẦM! ẦM! ẦM!"

​Vạn Linh Tỏa Hồn Pháp triệt để vận chuyển. Đây chính là công pháp trấn tông của Hồn Thiên Cung, vốn được thiên hạ ca tụng là đệ nhất Hồn tu công pháp của Thủy Vân Quốc. Ngay lập tức, hàng vạn sợi tơ hồn màu tím sẫm từ hư không mọc ra, đan xen vào nhau tạo thành một tấm thiên la địa võng bao phủ lấy Lam Hiệp. Những sợi tơ này không ngừng phát ra những tiếng kêu rên rỉ ai oán, chúng âm thầm xâm nhập vào thức hải của đối phương, khiến phản xạ và tốc độ luân chuyển linh lực của vị Luyện Hư kỳ bắt đầu có dấu hiệu đình trệ rõ rệt.

​Ở một hướng khác, Hương Kỳ Anh yểu điệu thướt tha trong tà áo mỏng bay phần phật, nàng đứng hiên ngang dẫn đầu ngũ vị trưởng lão Tàn Hương Giáo. Sáu vị nữ tử ai nấy đều có hương sắc nghiêng thành, nghiêng nước, tuy nhiên lúc này toàn thân họ lại tỏa ra tử khí nồng đậm. Tất cả đồng loạt kết ấn, công pháp trấn tông Thiên Độc Phệ Linh Quyết được vận chuyển đến cực hạn.

"Vù! Vù! Vù!"

​Một làn khói màu hồng nhạt mang theo mùi hương mê hoặc nhưng chứa đầy kịch độc bắt đầu lan tỏa khắp không gian, âm thầm bào mòn lớp hộ thể linh lực của Lam Hiệp, khiến vùng không gian xung quanh lão trở nên vặn vẹo, mục rỗng.

​Thượng Quan Huyền Phong đứng trên mặt sóng, ánh mắt ông lướt sang vị trí của Liệt Nghĩa thì vừa vặn bắt gặp ánh mắt của vị chiến hữu cũng đang nhìn lại. Huyền Phong khẽ nhếch môi, giọng nói chứa đựng chút hoài niệm về những năm tháng chinh chiến hào hùng:

​- Thật giống năm đó nhỉ?

​Liệt Nghĩa hừ nhạt một tiếng, dù đang đối diện với đại địch nhưng khí thế hào sảng của ông vẫn không hề giảm sút:

​- Hừ! Lão già ngươi tuổi cao sức yếu rồi, cố mà theo kịp bước chân ta đi!

​Dứt lời, Hỏa linh lực từ cơ thể Liệt Nghĩa bùng phát như một ngọn núi lửa đang kỳ nộ giận. Toàn thân ông rực cháy rực rỡ như một mặt trời nhỏ, hai tay giơ thẳng lên trời gầm vang dội:

​- CHIÊU LUÂN DƯƠNG VIÊM!

​"ONG! ONG! ONG!"

​Hàng chục hỏa xa luân khổng lồ, kết thành từ tinh túy của Hỏa linh lực rực sáng, bắt đầu xoay vòng mãnh liệt trên bầu trời cao, tỏa ra sức nóng khủng khiếp tựa có thể thiêu cháy cả hư không thành tro bụi.

​Huyền Phong cười lớn đầy tự tin, ông trực tiếp vận chuyển Hải Sư Cuồng Nộ. Thủy linh lực cường đại cuộn trào quanh thân tạo thành một luồng khí trụ khổng lồ xanh biếc xuyên thấu mây xanh. Ông thét lên một tiếng chấn động trời đất:

​- NHÂN SƯ!

"RỐNG!"

​Từ trong màn sương mù dày đặc của Thủy linh lực, một vị thần nhân đầu sư tử khổng lồ dần hiện thế giữa thế gian. Thân hình nó cao hàng chục trượng, oai nghiêm và lẫm liệt với bộ bờm xanh biếc như sóng đại dương gào thét, mỗi cái móng vuốt đều mang theo áp lực vạn quân có thể xé nát vạn vật, đôi mắt rực sáng linh quang nhìn chằm chằm vào mục tiêu.

​Đúng lúc này, A Tốc Cát Bát vung mạnh trường thương, khí thế đại ngàn lấn át cả mây trời đang vần vũ. Ông nhìn thẳng vào Lam Hiệp bằng ánh mắt đầy sát cơ, giọng nói đanh thép vang vọng:

​- Luyện Hư kỳ thì sao? Bản Hãn hôm nay muốn tắm máu Luyện Hư kỳ một lần!

​"OÀNH!"

​Băng linh lực từ cơ thể ông trào dâng mãnh liệt như những cơn bão tuyết tràn về từ phía Tây, trường thương rực sáng rạch nát bầu trời xám xịt. Khi ông quét ra từng đường thương pháp ảo diệu, không gian phía sau lưng ông bắt đầu ngưng kết lại, hàng vạn mũi tên băng sắc lạnh, trong suốt xuất hiện dầy đặc, chỉ trực chờ một ý niệm của chủ nhân là sẽ đồng loạt lao đi diệt sát đối thủ.

Hoàng Nam đứng hiên ngang, mái tóc bạc bay ngược về phía sau, ông vung mạnh Thủy Vân Kiếm lên cao. Lưỡi kiếm rung động mãnh liệt phát ra những tiếng ngân vang kéo dài, tạo nên một sự cộng hưởng kỳ lạ với linh khí của toàn bộ khúc sông. Ông nhìn chằm chằm vào đôi mắt thâm trầm của Lam Hiệp, Thủy Vân Kiếm Quyết trỗi dậy đến mức cực hạn.

​"ONG!"

​Trên tầng không, mây đen bị một lực đạo vô hình xé toạc ra làm hai nửa, thanh cự kiếm Thủy Thiên Kiếm khổng lồ một lần nữa hiện thế. Nó mang theo uy áp của vương triều, xé gió lao xuống vị trí của Lam Hiệp với tốc độ không thể mắt thường nào theo kịp.

​"VÚT! VÚT! VÚT!"

​- GIẾTTTTT!!!!!!

​Theo tiếng gầm phẫn nộ của Hoàng Nam, mười sáu vị cường giả hàng đầu phe Thủy Vân đồng loạt khởi thân. Mười sáu đạo hào quang rực rỡ với đủ màu sắc linh lực xé gió lao đi, tạo thành một trận đồ sát phạt bao vây vạn dặm quanh vị cường giả Luyện Hư kỳ.

​Lam Hiệp ngẩng đầu, đôi mắt híp lại nhìn hàng loạt vũ kỹ cấp cao đang giáng xuống đầu mình như thiên tai giáng thế. Lão nở một nụ cười đầy cuồng phóng, tà áo tung bay phần phật trong cơn bão linh lực:

​- Tốt!... Các ngươi đã đồng lòng thế này, trẫm chiều lòng các ngươi...

- ĐÁNH MỘT TRẬN SẢNG KHOÁI ĐI!

"​OÀNH! OÀNH! OÀNH!"

​Thiên địa rung chuyển dữ dội khi Luyện Hư chi lực bành trướng đến mức cực hạn, làm nước sông Thủy Vân Hà phía dưới bị ép xuống lõm sâu hàng chục trượng. Lam Ba Vũ Quyết vận chuyển, Lam Hiệp hóa thành một luồng ánh sáng xanh thẫm, lao đến đối đầu trực diện với liên quân mười sáu cường giả.

​Trận chiến nổ ra vô cùng khốc liệt và mãn nhãn. Hồn Thiên Cung Chủ thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma, đôi bàn tay thon dài của y liên tục búng ra những sợi tơ hồn tím sẫm, quấn chặt lấy các kẽ hở không gian nơi Lam Hiệp định di chuyển.

​"XOẸT! XOẸT!"

​Cùng lúc đó, Hương Kỳ Anh cùng ngũ vị trưởng lão Tàn Hương Giáo xoay người múa lượn giữa không trung, những dải lụa hồng mang theo độc khí của Thiên Độc Phệ Linh Quyết không ngừng quấn lấy, âm thầm bào mòn lớp hộ thể linh lực của lão.

​"OÀNH!"

​Lam Hiệp hừ lạnh, lão xoay người tung một chưởng, lực đạo Luyện Hư kỳ đánh tan nát hàng chục hỏa xa luân đang lao tới từ phía Liệt Nghĩa.

​"RỐNG!"

​"ẦM! ẦM! ẦM!"

​Ngay khoảnh khắc đó, Nhân Sư khổng lồ do Thượng Quan Huyền Phong triệu hoán gầm vang một tiếng chấn động tâm can, vung móng vuốt mang theo sức mạnh Thủy linh lực tột cùng tạt mạnh vào mạn sườn lão.

​Lam Hiệp phản xạ đỉnh cao, lão mượn lực đẩy của sóng nước dưới chân trượt đi một quãng dài rồi vung tay kết ấn, một bức tường nước khổng lồ trồi lên chặn đứng vạn mũi tên Băng của A Tốc Cát Bát.

​"BÙM!"

​Mười sáu vị cường giả phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy chiến tranh hoàn hảo. Liệt Nghĩa liên tục bắn ra những cầu lửa mang theo thuộc tính Hỏa rực cháy, ép Lam Hiệp phải chống đỡ liên tục.

​"VÙNG! VÙNG!"

​A Tốc Cát Bát với thương pháp ảo diệu, len lỏi giữa các kẽ hở của Hỏa và Thủy, tạo ra những đòn đâm hiểm hóc nhắm vào tử huyệt.

​"Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!"

​Lam Hiệp thể hiện khả năng chiến đấu vô cùng thượng thừa, lão di chuyển như một con kình ngư giữa đại dương linh lực bao la. Một tay lão hóa giải cú đập vạn cân của Nhân Sư, tay kia tung chưởng đánh bạt hỏa xa luân đang xoay tròn, thân hình uyển chuyển né tránh vạn tiễn Băng trong gang tấc.

​"UỲNH!"

​Những tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên không ngớt, mặt sông bị xới tung, hơi nước mịt mù trộn lẫn với hỏa quang rực trời. Cả bầu trời Thủy Vân Hà chìm trong những vụ nổ linh lực liên hoàn với cường độ hủy diệt.

​Dù đối mặt với sự vây công tổng lực từ mười sáu vị cao thủ, Lam Hiệp vẫn hiên ngang đứng vững giữa tâm bão. Lão đáp trả từng chiêu thức bằng uy lực kinh hoàng của một vị đế vương, khiến thế trận trở nên giằng co đến nghẹt thở giữa tầng không trung mù mịt khói lửa.

Dư ba từ cuộc đại chiến phía trên cao bắt đầu càn quét xuống mặt sông như những cơn sóng thần linh lực. Những vụ nổ kinh thiên động địa tạo ra luồng xung kích khủng khiếp, hất tung mọi thứ xung quanh và buộc đại quân hai bên phải kinh hoàng lùi xa về phía sau để bảo toàn tính mạng. Trận hỗn chiến tạm thời ngưng trệ khi ngay cả những Lam Thắng, Tiến Trung hay Ngọc Linh và A Tốc Bất Ca cũng không thể chịu nổi áp lực, buộc phải dạt ra rìa chiến trường trong sự bất lực.

​Giữa vùng trung tâm hỗn loạn ấy, chỉ còn lại ba bóng hình vẫn miễn cưỡng trụ vững giữa những luồng cuồng phong. Hoàng Di Linh, Lam Huyền và Thái Vĩnh vẫn đang lao vào nhau trong một cuộc tử chiến không khoan nhượng.

​Hoàng Di Linh nghiến chặt răng, Thủy Vân Kiếm Quyết được hắn vận chuyển đến mức tối đa. Trường kiếm trong tay hắn vẽ nên những dải lụa nước sắc lẹm, uyển chuyển bao quanh thân mình để vừa chống đỡ dư ba, vừa nghênh tiếp địch thủ.

"​KENG! KENG!"

​Lam Huyền với Lam Ba Vũ Quyết tỏ ra vô cùng lợi hại, Thủy Mặc Kiếm trong tay nàng liên tục vẽ nên những vệt đen kịt như mực trong không gian, mỗi chiêu thức đều mang theo sát cơ lạnh lẽo nhắm vào các tử huyệt của Di Linh.

​"XOẸT!"

​Phối hợp với nàng là Thái Vĩnh, kẻ luôn dùng bộ mặt lầm lì cùng sức mạnh của Thổ linh lực để quấy nhiễu. Hắn vung trường thương nặng nề, mỗi phát đâm ra đều mang theo trọng lượng của đại địa, tạo nên những cột bùn đặc quánh dưới mặt nước để cầm chân Di Linh.

​"UỲNH!"

​Hoàng Di Linh dù kiếm pháp tinh diệu, liên tục hóa giải các đòn công kích từ hai phía, nhưng hắn dần rơi vào thế hạ phong. Thái Vĩnh không trực tiếp đối đầu mà luôn vờn quanh như một bóng ma lầy lội, dùng trường thương quấy phá khiến Di Linh không cách nào tập trung toàn lực để phản công Lam Huyền. Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu có dấu hiệu cạn kiệt dưới sức ép khó chịu này.

​Đúng lúc trận đấu đang ở thế giằng co căng thẳng, một luồng dư ba lạc từ phía trận chiến của Lam Hiệp bất ngờ quét ngang qua chiến trường phía dưới với tốc độ kinh hoàng.

​"OÀNH!"

​Hoàng Di Linh trong lúc bất cẩn đã không kịp đề phòng luồng sức mạnh cấp độ Luyện Hư kỳ này:

- HỰ...!!!

Đòn đánh trực diện vào lồng ngực khiến hắn cảm thấy như bị một ngọn núi lớn nện trúng, toàn thân bị đánh bật ra sau, huyết khí nhộn nhạo tràn ra khóe miệng, kiếm trận quanh thân tan rã hoàn toàn.

​Chớp lấy thời cơ nghìn năm có một, Lam Huyền và Thái Vĩnh đồng loạt phát động sát chiêu kết liễu. Thủy Mặc Kiếm mang theo hắc khí và Thổ trường thương rực sáng linh quang đồng loạt lao vút đi, nhắm thẳng vào tâm mi của Di Linh mà đâm xuống với ý đồ tuyệt diệt.

​Từ phía xa, Ngọc Linh nhìn thấy cảnh tượng ấy thì toàn thân run rẩy, nàng gào thét đến lạc giọng trong sự tuyệt vọng cùng cực:

​- KHÔNG!!!! HOÀNG HUYNH!

​Hoàng Di Linh lúc này đã hoàn toàn kiệt lực, hắn trơ mắt nhìn cái chết đang cận kề trong gang tấc. Thế nhưng, giữa khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, một âm thanh chói tai bỗng nhiên vang dội khắp tầng không, xé toạc màn sương mù và dư ba hỗn loạn. Thanh âm ấy rền vang, sắc lẹm tựa như tiếng của hàng ngàn con chim cùng lúc hót vang trời, mang theo một uy áp kinh hồn bạt vía.

​"RÍTTTTT!!!!!"

​- THIÊN ĐIỂU!