Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 166: NGHỊCH MỆNH PHÁ CẢNH ĐAN



"Oành!"

​Một vùng bóng tối đặc quánh bùng phát từ nội thể Minh Long, nuốt chửng lấy ánh sáng ban ngày. Luồng âm khí này tinh thuần đến mức khiến không khí xung quanh đóng băng đen kịt ngay lập tức. Đám người Hàn Minh Hạo và Hàn Minh Vũ đang lao tới đồng loạt trợn tròn mắt, tâm thần rúng động dữ dội. Đó chính là công pháp trấn tông của Hàn Nguyệt Môn, nhưng tại sao một kẻ ngoại nhân như hắn lại có thể thi triển đến tầng thứ cao nhất mà ngay cả lão tổ cũng chưa từng chạm tới? Sự thật này giống như một cái tát trời giáng vào niềm kiêu hãnh của toàn bộ Hàn Nguyệt Môn ngay tại thời khắc sinh tử này.

Khi nhìn thấy luồng âm khí đen kịt, tinh thuần gấp bội phần so với trạng thái Bán Thân Hóa Cửu U của Hàn Minh Vũ phát ra từ phía Minh Long, toàn bộ cao tầng Hàn Nguyệt Môn khựng lại trong tích tắc. Một sự im lặng chết chóc bao trùm.

​Hàn Minh Hạo gần như phát điên, lão gào lên trong sự phủ nhận điên cuồng, thanh âm khàn đặc đầy rẫy sự kinh hoàng:

​- Không thể nào! Trọng thiên thứ bảy của Thất Âm Hàn Nguyệt Quyết! Tại sao một tên ngoại nhân lại có thể luyện thành? Tại sao...?

​Đứng bên cạnh, Hàn Minh Vũ hoàn toàn sụp đổ. Nhìn thấy Thân Hóa Cửu U hàng thật giá thật đang vận hành trước mắt, hắn nhận ra bản thân bấy lâu nay chỉ là kẻ ếch ngồi đáy giếng. Thứ mà lão dày công tu luyện bấy lâu, vốn dĩ chỉ là một bản thể què quặt, thiếu sót, vậy mà lão cứ ngỡ mình đã chạm đến đỉnh phong của võ đạo.

​"Oành! Oành! Oành!"

​Tám luồng chưởng lực Âm Sát Độc Chưởng từ bát đại cường giả mang theo Hóa Thần lực cuồn cuộn đồng loạt ập đến, dội liên tục xuống vị trí Minh Long đang đứng như muốn nghiền nát hắn thành tro bụi. Giữa cơn bão công kích, Minh Long ngẩng cao đầu, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương. Hắn đưa bàn tay lên thiên không, năm ngón tay co lại tạo thành thế long trảo quỷ mị, gầm lên một tiếng kinh thiên:

​- NGỰ ÂM THÀNH BĂNG!

​"VÙ! VÙ! VÙ!"

​U Minh Dục Hàn Băng hò reo điên cuồng, tử kim băng khí từ nội thể Minh Long bành trướng với tốc độ không thể tin nổi. Chỉ trong nháy mắt, hàng loạt ấm thanh vang lên khô khốc.

"RẮC! RẮC! RẮC!"

Toàn bộ chưởng ấn âm lực hùng mạnh của đám người Hàn Nguyệt Môn bị đóng băng cứng ngắc ngay giữa thiên không, treo lơ lửng như những khối pha lê đen kịt trong sự ngỡ ngàng của tất cả.

​- KHÔNG THỂ NÀO!!! - Những tiếng thét thất thanh vang lên khắp toàn trường.

​Tranh thủ khoảnh khắc đối phương còn đang bàng hoàng, Minh Long nhanh chóng lấy ra và hấp thụ thêm một viên Phục Dị Linh Đan, cảm nhận luồng linh lực mới mẻ đang xoa dịu kinh mạch đang dần quá tải của mình. Hắn nhếch miệng, buông lời mỉa mai cay đắng:

​- Dùng thứ công pháp rác rưởi này để đánh ta sao? Để ta dạy cho các ngươi thế nào mới là Thất Âm Hàn Nguyệt Quyết thực thụ!

​"Vút!"

Thân ảnh Minh Long biến mất ngay tại chỗ, chỉ để lại một sợi tơ đen mỏng manh vắt ngang không trung. Tốc độ của trạng thái Thân Hóa Cửu U không rực rỡ như Đại Nhật, mà nó âm thầm, quỷ mị đến mức khiến thần thức của các vị Hóa Thần kỳ cũng không kịp phản ứng.

​Đại trưởng lão Hàn Nguyệt Môn là kẻ đứng gần nhất, lão vừa kịp vận nội lực định tung thêm một chưởng thì cảm giác một luồng tử khí đã áp sát sau lưng.

​"Hự!"

​Một bàn tay bọc trong u minh hắc khí xuyên qua lớp hộ thân linh lực mỏng manh của lão như xuyên qua tờ giấy, vỗ mạnh vào linh đài sau gáy. Đại trưởng lão trợn mắt, toàn bộ kinh mạch trong tích tắc bị đóng băng đen kịch, thân hình lão bay ngược ra xa, đập mạnh xuống đất, khóe miệng không ngừng thổ huyết.

- Aaaaa...!!!!

​Không để kẻ thứ hai kịp định thần, Minh Long như một bóng ma hiện ra ngay sát cạnh Nhị trưởng lão. Lão này kinh hãi vung quyền thủ thế, nhưng Minh Long chỉ khẽ nghiêng người, thân hình Hư Hóa để mặc cho nắm đấm đi xuyên qua ngực mình. Thuận đà, Minh Long vung song đoản rạch một đường ngang cổ lão. Một dòng huyết tương chưa kịp bắn ra đã bị hàn khí cực hạn đông cứng lại, Nhị trưởng lão ôm cổ ngã gục, tử vong ngay tại chỗ.

"PHỐC!"

​- Tặc tử! Dừng tay! - Hàn Thuyên gầm lên, bà ta vừa mới tỉnh lại đã thấy hai vị đồng liêu mất mạng, điên cuồng thi triển một chiêu Âm Toản nhắm vào hắc ảnh phía trước.

​Minh Long hừ lạnh, thân ảnh mờ ảo đột ngột đặc quánh lại ngay trước mặt Hàn Thuyên. Hắn không dùng đao, mà tung ra một cú đấm trực diện mang theo U Minh Dục Hàn Băng.

​"BỐP! RẮC!"

​Nắm đấm nện thẳng vào lồng ngực Hàn Thuyên, tiếng xương sườn gãy vụn vang lên khô khốc. Hàn Thuyên phun ra một ngụm máu đầy những mảnh băng vụn, thân hình như diều đứt dây bay thẳng vào bức tường đá phía xa, sinh cơ suy yếu.

​Tứ trưởng lão và Ngũ trưởng lão Hàn Đồng kinh hoàng thối lui, hai lão phối hợp cùng lúc tung ra hai luồng âm lực thực thể hòng cầm chân Minh Long. Thế nhưng, Minh Long lại một lần nữa biến mất.

​- Ở đâu? - Tứ trưởng lão hốt hoảng đảo mắt.

​- Dưới chân ngươi! Giọng nói lạnh lẽo vang lên.

​Minh Long từ dưới bóng tối hiện ra, song đoản vạch ra hai đường chéo hình chữ X.

- CÁI QUỶ GÌ THẾ NÀY???

Tứ trưởng lão chỉ kịp kêu lên một tiếng đau đớn rồi cả người bị chém thành bốn mảnh, khí tức tuyệt diệt. Hàn Đồng thấy vậy mật ít tâm run, định bỏ chạy thì bị Minh Long đuổi kịp, một cước mang theo sức mạnh nghìn quân đá thẳng vào hạ bộ.

"Rắc!"

Hàn Đồng trợn mắt, đau đớn đến mức không thét lên nổi, ngất lịm đi trong trạng thái bàng hoàng.

- Súc sinh mau dừng tay lại!

​Lúc này, Hàn Minh Vũ vừa lao đến cứu viện, Minh Long đã đứng đợi sẵn. Hắn thu hồi đoản đao, ngưng tụ toàn bộ hắc khí vào lòng bàn tay rồi tung một đòn.

"RÍTTTT!!!!!"

- THIÊN ĐIỂU

​"OÀNH!"

- Phốc!

​Hàn Minh Vũ lãnh trọn Thiên Điểu vào giữa bụng. Cả người lão như bị một mũi thương sắc lẹm đâm trúng, bay vút lên cao rồi rơi tự do xuống quảng trường, tạo thành một cái hố sâu hoắm. Lão nằm đó, hơi thở thoi thóp, khí tức Hóa Thần hậu kỳ ẩn hiện mập mờ.

​Trận chiến kết thúc chớp nhoáng, Minh Long đứng giữa đống xác thân của những cường giả hàng đầu Hàn Nguyệt Môn. Hắn chậm rãi tiến về phía Hàn Mặc. Hàn Mặc lúc này hồn siêu phách lạc, đôi chân run rẩy không còn đứng vững:

- Không... không thể nào... ngươi là quỷ... ngươi là quỷ!

​Minh Long vươn một ngón tay bọc trong âm khí điểm nhẹ vào trán Hàn Mặc. Một luồng hàn khí từ trán lan tỏa xuống tận gót chân, khiến Hàn Mặc đóng băng toàn thân trong trạng thái quỳ sụp, ánh mắt đầy rẫy sự tuyệt vọng vĩnh hằng.

​Cuối cùng, Minh Long áp sát Hàn Minh Hạo. Lão điên cuồng vung tay không chống trả nhưng mọi đòn đánh đều đi xuyên qua cơ thể Hư Hóa của Minh Long một cách vô hại. Hắn ngưng tụ toàn bộ âm lực tàn dư vào lòng bàn tay, giáng một chiêu trực diện vào đan điền lão tổ.

​"Uỳnh!"

​Hàn Minh Hạo bay ngược xuyên qua các tòa kiến trúc, lục phủ ngũ tạng rung chuyển dữ dội.

​Sau chuỗi hành động thần tốc, làn sương đen quanh Minh Long bắt đầu mập mờ, sắp tan biến. Hắn quỵ một gối xuống đất, hơi thở cực kỳ hỗn loạn, sắc mặt tái nhợt vì liên tục chuyển đổi giữa Đại Nhật và Cửu U.

​- Hộc... Hộc... Hộc...

Xung quanh hắn, đám người Hàn Nguyệt Môn kẻ chết người bị thương nằm la liệt, khung cảnh thê lương vô cùng. Thế nhưng, từ trong đống đổ nát phía xa, Hàn Minh Hạo lại một lần nữa lảo đảo bò dậy. Đôi mắt lão đỏ ngầu, hoàn toàn mất đi lý trí. Lão rút ra một bình ngọc màu huyết dụ, bàn tay run rẩy mở nắp:

​- Ngươi ép ta... chính ngươi đã ép ta đến bước đường này!

Minh Long nheo mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc bình nhỏ màu huyết dụ trên tay Hàn Minh Hạo với vẻ đầy cảnh giác. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ bất ổn đang dao động dữ dội bên trong lớp ngọc thạch.

​- Cái quỷ gì thế kia? - Minh Long lầm bầm.

​Trong thức hải, giọng nói của Ngọc Nhi vang lên, lần này không còn vẻ trêu chọc mà mang theo sự nghiêm nghị lạ thường:

- Đó là Nghịch Mệnh Phá Cảnh Đan.

​- Nghịch Mệnh Phá Cảnh Đan? - Minh Long lặp lại với vẻ khó hiểu.

​Ngọc Nhi gật đầu xác nhận:

- Đúng vậy, đây là một loại đan dược tà môn có khả năng giúp tu sĩ ngay lập tức đề thăng một tiểu cảnh giới. Nàng nghiêng đầu quan sát kỹ lưỡng qua nhãn quan của Minh Long rồi tiếp tục:

- Nhìn qua linh vận tỏa ra, có vẻ như là Hóa Thần Nghịch Mệnh Phá Cảnh Đan, thứ chuyên dùng cho tu sĩ cấp bậc Hóa Thần.

​Minh Long giật mình, trong lòng không khỏi chửi thề một tiếng:

- Con bà nó, thứ tà môn như vậy cũng tồn tại sao?

​Ngọc Nhi lập tức chen ngang:

- Ấy! Đừng vội mừng hụt cho lão. Loại đan dược này có hạn chế cực kỳ tàn khốc. Một khi sử dụng, cảnh giới của tu sĩ sẽ lập tức bị khóa chặt.

​- Khóa cảnh giới? Nghĩa là sao? - Minh Long nhíu mày hỏi lại.

​- Nghĩa là suốt đời này lão ta sẽ giậm chân tại cảnh giới vừa tấn thăng mà thôi. Con đường trường sinh coi như đứt đoạn, vĩnh viễn không bao giờ có thể chạm tới Luyện Hư kỳ hay cao hơn nữa. Đó là lý do vì sao không một tu sĩ nào muốn đụng vào nó, trừ khi họ rơi vào tình thế ngặt nghèo, không còn đường lui.

- Ồ!

​Minh Long ồ lên một tiếng, nhưng sắc mặt hắn vẫn không hề giãn ra, trái lại càng thêm căng thẳng:

- Cơ mà dẫu vậy thì tình hình hiện tại cũng rất gay go. Hàn Minh Hạo vốn đã là Hóa Thần hậu kỳ, nếu nuốt viên đan đó vào, chẳng phải sẽ trực tiếp bước lên Hóa Thần viên mãn sao? Hóa Thần hậu kỳ so với viên mãn là một khoảng cách cực kỳ lớn, chênh lệch về lực lượng linh lực và đẳng cấp Hóa Thần lực là một trời một vực.

​Ngọc Nhi chỉ nhún vai, giọng điệu có chút bất lực:

- Thì chịu chứ biết sao giờ? Lão ta đã liều mạng đến mức này, chứng tỏ lão thà phế bỏ tiền đồ còn hơn là để ngươi sống sót rời khỏi đây.

​"Rắc!"

​Hàn Minh Hạo nghiến răng bóp nát bình ngọc. Một viên đan dược màu đỏ thẫm như máu tươi hiện ra, linh lực bạo liệt tỏa ra nồng đậm đến mức khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo. Lão nhìn viên đan trên tay, ánh mắt hiện lên một vẻ xót xa và không cam tâm tột độ. Đây là đánh đổi cả tương lai, đánh đổi giấc mộng ngàn năm tu hành. Thế nhưng, nhìn đám trưởng lão nằm la liệt, nhìn tôn nghiêm của Hàn Nguyệt Môn bị dẫm nát dưới chân một tên tiểu súc sinh vắt mũi chưa sạch, lão không còn lựa chọn nào khác.

​Lão dứt khoát ngửa cổ nuốt xuống.

​"ẦM! ẦM! ẦM!"

​Ngay lập tức, một luồng uy áp kinh thiên động địa bùng phát từ nội thể Hàn Minh Hạo. Khí thế của lão thăng tiến với tốc độ chóng mặt, tạo thành những vòng xoáy linh khí khổng lồ cuộn trào quanh quảng trường. Ánh mắt Hàn Minh Hạo hiện lên một sự điên cuồng tột độ, xen lẫn vẻ u ám lạnh lẽo.

​"Vù! Vù! Vù!"

​Tất cả linh khí trong vòng bán kính mấy dặm dường như bị lão hút sạch sành sanh. Lớp da dẻ già nua của lão căng lên, những mạch máu tím ngắt nổi rõ mồn một. Khí tức của lão liên tục phá vỡ các tầng xiềng xích, mỗi lần đột phá đều tạo ra một chấn động khiến mặt đất nứt toác.

"Ầm!"

​Vào khoảnh khắc đó, Hàn Minh Hạo chính thức đặt chân vào cảnh giới Hóa Thần viên mãn. Lão đứng sừng sững giữa trung tâm cơn bão linh lực, mái tóc bạc trắng tung bay điên cuồng. Sức mạnh này quá đỗi cường đại, mạnh đến mức khiến không gian xung quanh lão bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt li ti. Lão nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm nhận được quyền năng to lớn nhưng trong lòng lại là một khoảng không vắng lặng.

​Hàn Minh Hạo hướng đôi mắt xám xịt, vô cảm về phía Minh Long, giọng nói vang lên như từ cõi U Minh:

- Ngươi ép ta... giờ thì, chết đi!