Hằng Vương trừng mắt, hơi thở đứt quãng mang theo mùi máu tanh nồng. Ông dùng hết chút tàn lực cuối cùng để bấu víu lấy cánh tay của vị đại đệ tử đứng đầu, giọng nói thều thào đầy căm phẫn:
- Từ... từ bao giờ... Khoan đã... - Ánh mắt ông bỗng lóe lên những vệt đỏ rực như lửa, một ký ức kinh hoàng hiện về:
- Ly trà đó... Ngươi...!
Hàn Mặc nhếch mép, vẻ mặt đạo mạo thường ngày hoàn toàn bị thay thế bởi sự tàn nhẫn lạnh lùng. Hắn ghé sát tai ông, chậm rãi thốt ra từng chữ:
- Là Huyết Ảnh Tán.
- Huyết Ảnh Tán... - Hằng Vương uất nghẹn, trái tim ông như bị bóp nghẹt.
Huyết Ảnh Tán vốn là một loại độc xâm nhập trực tiếp qua khí huyết, kỳ quái ở chỗ nó không phát tác ngay lập tức. Chỉ khi tu sĩ vận hành linh lực mạnh đến một ngưỡng nhất định, độc tố mới được kích hoạt, khiến mạch máu như bị bóng tối xâm thực hoàn toàn. Điều đáng sợ nhất của loại độc này chính là việc nó phản tác dụng với linh lực. Càng cố cưỡng ép giải độc, độc tính càng lan nhanh và gây ra những cơn đau xé tâm can. Bằng chứng rõ rệt nhất chính là Hằng Vương một cường giả Hóa Thần hậu kỳ lẫy lừng giờ đây, chỉ sau một khoảng thời gian vận công gia trì kết giới đã bị độc tố làm suy yếu đến mức thảm hại.
Giữa lúc hỗn loạn, Hằng Yên hốt hoảng lao đến bên cạnh:
- Ta cũng thực sự không rõ, Sư Tổ đột nhiên bị phản phệ dữ dội như vậy, dựa vào tình huống này, với những việc đang xảy ra trước mắt, ta nghĩ rằng...
- Sư huynh nghĩ sao? Mau nói đi! - Hằng Yên gấp gáp, nước mắt đã chực trào.
Hàn Mặc ra hiệu cho Hằng Yên tiến sát lại gần để truyền âm bí mật. Ngay khi nàng vừa ghé tai, thanh âm của hắn vang lên đầy ma mị:
- Ta nghi ngờ trong tông môn chúng ta có nội gián.
Hằng Yên bàng hoàng:
- Nội gián?
Nàng chưa kịp định thần, Hàn Mặc đã cắt ngang lời với một nụ cười gian xảo:
- Ta đã biết kẻ đó là ai rồi.
- Sư huynh, mau nói đó là kẻ nào!
- Người đó là.... - Khóe miệng hắn nhếch lên thành một đường cong tà ác:
- ... Là ta!
Vừa dứt lời, hai tay Hàn Mặc đã nhanh như chớp kết thành thủ ấn:
- Thất Âm Hàn Nguyệt Quyết trọng thiên thứ năm - Âm Sát Độc Chưởng!
"Vù! Vù! Vù!"
Âm lực dồi dào từ trong nội thể Hàn Mặc dâng trào cuồn cuộn, đen đặc như mực tàu tụ lại nơi lòng bàn tay. Hằng Yên trợn mắt kinh hãi khi cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc của kẻ thù:
- Âm lực... Thất Âm Hàn Nguyệt Quyết... Ngươi...!
"Oành!"
Một chưởng cuồng bạo được tung ra trực diện. Trong gang tấc, Hằng Yên chỉ kịp vận Dương lực đưa trường kiếm lên chống đỡ theo bản năng.
"Phốc!"
Máu tươi phun ra như mưa, Hằng Yên bay ngược ra sau như một cánh diều đứt dây. Trường kiếm của nàng vỡ vụn thành trăm mảnh, đôi tay vốn thanh mảnh nay bị Âm lực cường đại xâm nhập, tàn phá đến mức vỡ nát. Toàn bộ đệ tử phía sau rúng động, tiếng thét vang lên xé lòng:
- Hằng Yên sư tỷ...! Hằng Mặc sư huynh, ngươi làm cái gì vậy?
Hàn Mặc từ từ đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên Bạch Kim Y, ánh mắt khinh miệt nhìn về phía đám đệ tử đang chấn kinh. Hắn xoay người, hướng về phía Hàn Minh Vũ đang đứng ngoài kết giới, cung kính cúi đầu chắp tay:
- Hàn Mặc bái kiến phụ thân, bái kiến Sư Tổ!
- CÁI GÌ!
Tiếng hô kinh hãi vang dội khắp sơn môn. Hàn Minh Vũ gật nhẹ đầu đầy hài lòng, giọng điệu mang theo sự đắc thắng:
- Mặc nhi, thời gian qua nằm vùng nơi đây, ngươi chịu thiệt thòi nhiều rồi.
Liệt Khang, Yên Nhi, Tiểu Mễ cùng toàn thể đệ tử Hằng Thiên Tông bàng hoàng nhận ra sự thật tàn khốc. Vị đại sư huynh mà tất cả hằng kính trọng, người được xem là tấm gương sáng nhất của tông môn, hóa ra chỉ là một quân bài nội gián được Hàn Nguyệt Môn cài cắm vô cùng công phu. Từ việc hạ độc Sư Tổ cho đến khi hạ sát Hằng Yên, tất cả chỉ là một màn kịch đẫm máu mà hắn đã dày công chuẩn bị để diệt tuyệt Hằng Thiên Tông.
- Chết tiệt! Tên phản đồ khốn kiếp, MAU GIẾT HẮN!
Hằng Đạt gầm lên điên cuồng. Tu vi Nguyên Anh sơ kỳ bùng nổ, hắn hóa thành một đạo ánh sáng lao thẳng về phía Hàn Mặc. Toàn bộ đệ tử cũng theo đó mà bạo phát sức mạnh, gào thét căm hờn:
- TÊN KHỐN!
- MAU ĐI CHẾT ĐI!
Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả như rơi vào hầm băng.
Hàn Mặc đứng đó, gương mặt bình thản đến lạ thường. Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm của Hằng Đạt chỉ còn cách cổ hắn vài tấc...
"Oành!"
Một luồng khí tức mạnh mẽ vượt trội hoàn toàn bùng nổ. Không phải Nguyên Anh, mà là Hóa Thần sơ kỳ! Hàn Mặc đã che giấu tu vi thật của mình bấy lâu nay. Áp lực khổng lồ nghiền ép trực diện khiến Hằng Đạt khựng lại giữa không trung. Âm lực cuộn trào như đại dương đen, Hàn Mặc vung tay tung một chưởng đánh nát nhục thân của Hằng Đạt ngay tại chỗ.
"Hự!"
Máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng. Hằng Đạt chết ngay lập tức, linh hồn thậm chí chưa kịp thoát ra đã bị Âm lực nghiền nát. Không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại nụ cười tàn độc của tên đại đệ tử phản bội.
- Hóa... Hóa Thần kỳ...
Tiếng thốt lên đầy bàng hoàng vang vọng. Hàng loạt đệ tử trừng mắt nhìn vị đại sư huynh mà họ từng sùng bái, giờ đây trông như một con quỷ dữ bước ra từ bóng tối. Hóa ra bấy lâu nay, Hàn Mặc đã cố tình che giấu tu vi thật sự, âm thầm đạt đến cảnh giới Hóa Thần ngay dưới mũi của Sư Tổ. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi ngọn lửa căm hờn tột độ.
- Mặc kệ hắn là ai, phản đồ thì phải chết! Chúng ta không ngại hy sinh để bảo hộ tông môn!
Một đệ tử gào lên, kéo theo sự hưởng ứng đồng loạt của những người còn lại.
Hàn Mặc nghe vậy liền nở một nụ cười tà ác, ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua một lượt:
- Tốt! Tốt lắm! Các sư muội sư đệ yêu quý của ta... các ngươi đã có ý muốn cùng cái tông môn tàn tạ này chôn thây, THÌ CHẾT ĐI!
"Ong! Ong! Ong!"
Trường kiếm trên tay Hàn Mặc rung chuyển dữ dội, phát ra những tiếng rít chói tai. Âm lực đen đặc cuộn trào theo mệnh lệnh của hắn, hóa thành từng đợt Âm kiếm mang theo sức mạnh Hóa Thần khủng bố đánh trực diện vào nhãn trận từ bên trong. Cùng lúc đó, đám người Hàn Nguyệt Môn bên ngoài cũng dốc toàn lực oanh tạc.
"Rắc! Ầm!"
Lớp kết giới hộ tông vốn đã lung lay nay chính thức vỡ vụn thành hàng vạn mảnh linh lực li ti. Hằng Thiên Tông giờ đây hoàn toàn trơ trọi, trần trụi trước lưỡi kiếm của kẻ thù, chẳng khác nào cá nằm trên thớt.
Hàn Minh Hạo ở trên không trung gằn giọng, thanh âm vang dội như sấm sét:
- Tất cả nghe lệnh, đại khai sát giới, san phẳng Hằng Thiên Tông!
"Oành! Oành! Oành!"
Từng luồng Hóa Thần lực từ sáu vị cường giả Hàn Nguyệt Môn đồng loạt bạo phát, tạo thành một tầng áp lực nặng nghìn cân nghiền ép xuống. Những đệ tử yếu hơn không chịu nổi sức ép, xương cốt kêu răng rắc rồi đồng loạt bị đè bẹp xuống mặt đất, không thể nhúc nhích.
- Aaaaaaaa...!
Liệt Khang nghiến răng đến bật máu, hai tay chống xuống đất cố gượng dậy nhưng vô ích:
- Khốn kiếp, đẳng cấp Hóa Thần kỳ thực sự quá chênh lệch...
Hàn Mặc từ từ tiến bước, trên tay hắn cầm tấm Hằng Thiên Lệnh, niềm hy vọng cuối cùng của tông môn. Trước ánh mắt tuyệt vọng của mọi người, hắn lạnh lùng dùng lực bóp nát nó thành vụn:
- Không có thứ này, các ngươi đừng hòng cầu cứu lão già Hằng Dương hay bất kỳ ai. Hôm nay, thần tiên cũng không cứu được các ngươi.
Hai tay hắn kết ấn, một màn sương mù dày đặc và lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa, che khuất tầm nhìn, dần dần bao phủ lấy tất cả như một tấm vải liệm khổng lồ.
- Đến đây là... hết rồi sao? - Nhiều đệ tử bất lực rên rỉ, nước mắt hòa cùng máu tươi trên mặt đất.
Lãnh cắn chặt răng, lẩm bẩm trong sự phẫn uất:
- Chết tiệt! Ta còn bao nhiêu việc chưa xong...
Thượng Quan Yên Nhi mím chặt đôi môi đến tím tái, ánh mắt vẫn giữ được nét kiêu kỳ dù đang bị áp chế:
- Lũ bán nước, gia gia ta chắc chắn sẽ diệt sạch các ngươi!
Ở một góc khác, Tiểu Mễ đang gồng mình chống lại màn sương độc, tâm trí nàng chỉ hiện lên một bóng hình:
- Không thể chết ở đây... mình còn chưa gặp lại đệ ấy... nhất định không thể...
"Oành!"
Giữa lúc bóng tối chuẩn bị nuốt chửng tất cả, một luồng Dương lực chói lòa bất chợt bùng nổ từ phía bảo tọa. Ánh sáng rực rỡ ấy mạnh mẽ đến mức đẩy lui cả màn sương dày đặc, phá tan uy áp Hóa Thần đang đè nặng trong sự kinh ngạc của toàn trường.
Tất cả đồng loạt nhìn về một phía. Hằng Vương, người tưởng chừng đã ngã xuống, giờ đây miệng vẫn còn thổ huyết nhưng đã đứng vực dậy. Ánh mắt ông đỏ rực như chứa cả đại dương căm thù, khí thế bốc lên hừng hực như ngọn nến bùng sáng lần cuối trước khi tắt. Ông hét lớn một tiếng chấn động tâm can:
- ĐỐI THỦ CỦA CÁC NGƯƠI LÀ TA!
Tận dụng khoảnh khắc ngắn ngủi khi áp lực bị đẩy lùi, Tiểu Mễ không chút chần chừ, nàng vội vàng rút từ trong ngực áo ra một tấm lệnh bài mang hơi thở quen thuộc.
"Rắc!"
Không một giây do dự, nàng dùng hết sức bình sinh bóp nát nó.