Đồng Hoa Thuận

Chương 3



 

15

 

Lần tiếp theo gặp lại Sầm Dịch là tại lễ cắt băng khánh thành của một đối tác.

 

Anh mặc bộ âu phục phẳng tiu chỉnh tề, đứng bên cạnh Tề Nhu cười nói vui vẻ.

 

 

Ánh mắt anh lướt ngang qua mặt tôi tựa như không khí, chẳng hề dừng lại dù chỉ một giây.

 

Cứ như thể người đàn ông từng ghì c.h.ặ.t tôi ra giường đêm hôm ấy hoàn toàn không phải là anh vậy.

 

Đúng là đồ thú đội lốt người!

 

Cô bạn học cũ kiêm đồng nghiệp hiện tại vốn biết rõ chuyện quá khứ của tôi, khẽ đưa tay vỗ vỗ vai tôi an ủi.

 

"Bằng kép đại học Harvard, vừa về nước đã chễm chệ ngồi lên ghế CEO điều hành tập đoàn Dung Phương. Sao rồi giám đốc Giang, thấy 'ánh trăng sáng' của mình vừa đẹp trai vừa xuất chúng như vậy, cậu có hối hận không?"

 

Hối hận ư? Có lẽ là nuối tiếc thì đúng hơn.

 

Tâm trạng tôi chùng xuống, tệ đến mức tối đa.

 

Lúc này, tôi chỉ biết chật vật đối phó cho xong buổi lễ cắt băng dài đằng đẵng.

 

Không biết nữ lễ tân nào vô ý vấp ngã.

 

Sự cố bất ngờ khiến tôi bị liên lụy theo, đôi giày cao gót loạng choạng làm tôi suýt chút nữa ngã nhào xuống sàn.

 

Sầm Dịch lập tức ngoảnh đầu nhìn về hướng này.

 

Nhưng rồi, anh lại chẳng chút do dự đưa tay ra đỡ lấy Tề Nhu, người cũng vừa bị cuốn vào sự cố ngã nhào vào lòng anh.

 

16

 

May mắn là mắt cá chân của tôi không bị tổn thương đến xương.

 

Động tĩnh gây ra trên sân khấu không hề nhỏ.

 

Những người xung quanh vội vã đỡ tôi về ghế ngồi nghỉ.

 

Lúc tôi bàng hoàng ngước mắt lên nhìn, trong hội trường đông đúc làm gì còn bóng dáng của Sầm Dịch nữa.

 

Tôi cố dằn lòng giấu đi sự hụt hẫng xót xa, và cũng chẳng còn chút tâm trạng nào để tiếp tục ở lại.

 

Tôi lảo đảo lê từng bước chân ra đứng đợi bên ven đường.

 

Cơn gió lạnh lẽo lướt qua làm tà áo tung bay.

 

Mấy năm trời khắc khoải nhớ nhớ thương thương, giờ nhìn lại... hóa ra lại giống hệt một trò hề không hơn không kém.

 

Hốc mắt tôi bất giác trở nên cay xè, đỏ hoe từ lúc nào.

 

Không biết đã qua bao lâu.

 

Trước mặt tôi bỗng xuất hiện một đôi giày da màu đen sang trọng.

 

Sầm Dịch từ từ ngồi xổm xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt tôi.

 

"Khóc cái gì?"

 

Tôi cố tình phóng đại sự tủi thân của mình, nén giọt nước mắt: "Trong lòng anh không rõ sao?"

 

Nụ cười của Sầm Dịch vẫn lạnh tanh, chẳng hề chạm tới đáy mắt.

 

Giọng điệu của anh lạnh lẽo tựa như băng vỡ, trực tiếp đ.â.m thẳng vào tim tôi: "Giang Nguyệt, cô đang làm cái trò rẻ rúng gì thế?"

 

17

 

Giọt nước mắt còn đọng lại nơi khóe mi bị gió tạt rơi lã chã xuống gò má.

 

Tôi hít một hơi thật sâu, dằn lòng hỏi: "Anh tìm em làm gì?"

 

Sầm Dịch không lên tiếng đáp lời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ánh mắt anh rơi xuống vùng mắt cá chân đang sưng đỏ của tôi, rồi anh chìa tay ra, nhẹ nhàng nắn nót kiểm tra vị trí vết thương.

 

"Bị thương ở đâu?"

 

"Anh không nhìn thấy sao? Có phải cũng bị bong gân giống Tề Nhu rồi không?"

 

"Đúng vậy. Cô ấy là thật, còn cô là giả vờ."

 

Tôi ngước mắt lên nhìn xoáy vào anh: "Sầm Dịch, em nhớ ban nãy mình đã nhẫn nhịn cho anh đủ thể diện rồi nhé."

 

Vậy mà anh vẫn cứ dăm lần bảy lượt buông lời mỉa mai, chế giễu tôi.

 

Thế nhưng, Sầm Dịch lại bật cười khẽ. Anh thong thả đứng dậy giữa cơn gió lạnh.

 

"Đứng lên đi, tôi đưa cô về."

 

"Không cần anh."

 

"Tôi hỏi lần cuối, có đi không?"

 

"Bế em."

 

"..."

 

18

 

Bên ngoài khung cửa sổ, trời bắt đầu giăng mưa rả rích.

 

Chân tôi tuy không bị trật khớp nhưng vì phải đi giày cao gót suốt cả ngày dài nên phần gót chân đã bị cọ xát đến mức trầy da, rỉ m.á.u.

 

Sầm Dịch cúi người, cẩn thận dán cho tôi chiếc băng gạc cá nhân.

 

Dáng vẻ cúi đầu đầy chăm chú của anh lúc này toát lên nét dịu dàng khó tả.

 

Anh từ trước đến nay vẫn luôn như vậy, miệng lưỡi thì cay độc lạnh lùng nhưng hành động lại vô cùng ân cần.

 

Trong thoáng chốc, tôi bỗng sinh ra ảo giác, cứ ngỡ như hai đứa vừa được quay ngược thời gian trở về những ngày tháng trước kia.

 

Tôi khẽ xuýt xoa một tiếng tỏ vẻ đau đớn.

 

Bàn tay Sầm Dịch bỗng khựng lại giữa chừng: "Tôi còn chưa hề dùng lực."

 

"Em sợ đau, chẳng lẽ anh lại không biết sao?"

 

Sầm Dịch vừa định mở miệng nói gì đó thì tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên ngắt lời.

 

Tôi lặng lẽ ngắm nhìn góc nghiêng của anh khi bước ra đứng cạnh cửa sổ nghe máy.

 

Bờ vai vạm vỡ, vóc dáng cao ngất phẳng tiu trong bộ vest lịch lãm.

 

Cho đến khi anh hạ điện thoại xuống.

 

Bằng bản năng, tôi bỗng có dự cảm mãnh liệt rằng anh sắp sửa rời đi.

 

Tôi có chút cuống quýt, hạ ý thức hắng giọng ho nhẹ hai tiếng: "Hình như em bị sốt rồi."

 

Sầm Dịch nhíu c.h.ặ.t lông mày, áp mu bàn tay lên trán tôi thăm dò nhiệt độ.

 

Sau khi trầm mặc trong vài giây ngắn ngủi, giọng điệu của anh đong đầy sự bất lực: "Giang Nguyệt, mấy mánh khóe vụng về này của cô không nên tiếp tục dùng lên người tôi đâu."

 

Tôi như kẻ có tật giật mình, trong lòng chợt dâng lên chút chột dạ xót xa.

 

Chẳng biết ý anh đang nói tới chuyện cố tình giả bệnh hiện tại, hay là đang nhắc khéo lại ván cược nông nổi khi xưa.

 

Sầm Dịch không thèm nhìn tôi nữa, liền dứt khoát xách chiếc áo khoác vest lên.

 

Tôi chua chát vặn hỏi: "Có việc gì mà gấp gáp thế? Đã đi rồi thì đừng có mò quay lại nữa!"

 

Anh hừ nhẹ một tiếng cười khẩy, ánh mắt sâu thẳm mang theo thâm ý sâu xa nhìn tôi: "Ừ, tôi cũng sợ cô lại kiếm cớ đòi lấy thân báo đáp."

 

"..."