Tôi như thể được cô ta thức tỉnh, lập tức lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, một lần nữa túm lấy tay cô ta, đồng thời móc điện thoại ra bấm số 113:
"Alo, tôi muốn báo án. Tôi nghi ngờ chồng tôi có khả năng dính líu đến đường dây m.a.n.g t.h.a.i hộ bất hợp pháp. Có một cô gái vác bụng bầu đến đây quấy rối tôi. Tôi hoàn toàn không biết gì về mối quan hệ giữa họ cả, hiện tại chồng tôi đang ở nước ngoài và bị mất liên lạc, xin các anh hãy giúp tôi."
Lâm Vi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, hoàn toàn ngơ ngác.
Cảnh sát đến nhanh hơn tôi tưởng. Hai chiến sĩ công an, một nam một nữ.
"Có chuyện gì thế này?" Người chiến sĩ lớn tuổi hơn nhìn vào bụng của Lâm Vi, chân mày nhíu c.h.ặ.t lại.
"Các đồng chí công an, tôi cần giúp đỡ." Tôi cướp lời trước khi Lâm Vi kịp mở miệng, "Người phụ nữ này đột nhiên tìm đến tôi, bảo chồng tôi nợ tiền cô ta... Nhưng tôi thực sự không biết một cái gì cả."
Lâm Vi cuối cùng cũng hoàn hồn sau cú sốc:
"Chị ngậm m.á.u phun người! Tôi đòi tiền chị từ bao giờ hả? Tôi không phải m.a.n.g t.h.a.i hộ! Tôi và Chu Trầm là người yêu chính thức của nhau!"
"Bằng chứng đâu?" Tôi nhìn cô ta, "Nếu cô có thể chứng minh được thì tôi xin lỗi cô vì hành vi vừa rồi. Nhưng nếu dính dáng đến luật hình sự thì xin lỗi nhé, tôi chịu."
Nhật Nguyệt
Lúc này, Chu Trầm và mẹ của anh ta đang ở trên máy bay. Không một ai có thể cứu được cô ta cả. Là tự cô ta đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t, tôi cũng chịu, chẳng có cách nào khác.
Cô ta cuống cuồng lục lọi trong túi xách.
"Nhìn đi! Đây là ảnh chụp chung của chúng tôi! Đây là lịch sử trò chuyện!" Ngón tay lướt trên màn hình của cô ta đang run lẩy bẩy, "Đây là căn nhà anh ấy thuê cho tôi! Chúng tôi đã ở bên nhau được hai năm rồi!"
Người chiến sĩ công an nhận lấy điện thoại, lật xem từng tấm ảnh một. Tôi im lặng đứng một bên quan sát.
Trong ảnh, Chu Trầm đang ôm vai cô ta, bối cảnh là cảnh hoàng hôn trên bờ biển; tin nhắn cuối cùng trong lịch sử trò chuyện là trước khi anh ta lên máy bay: "Cục cưng, đợi anh."
Đủ rồi. Những thứ này thế là quá đủ rồi.
Sau khi xem xong những bức ảnh và lịch sử chuyển khoản trong điện thoại của Lâm Vi, người chiến sĩ công an quay sang bảo tôi:
"Đây là tranh chấp về mặt tình cảm và gia đình, phía công an chúng tôi không có thẩm quyền xử lý việc này, tốt nhất hai bên nên tự thương lượng hoặc đưa ra tòa giải quyết."
Tôi tiến lên một bước, thái độ vô cùng khẩn thiết:
"Đồng chí công an, tôi hoàn toàn hiểu ạ. Nhưng có thể phiền các đồng chí lập biên bản ghi nhận lại những thứ mà người phụ nữ này vừa đưa ra được không? Tôi cần những tài liệu này để tiến hành các thủ tục pháp lý tiếp theo."
Bàn tay đang giơ ra của Lâm Vi khựng lại giữa không trung, biểu cảm trên khuôn mặt cô ta vỡ vụn từng mảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô ta cuối cùng cũng nhận ra mình đã sập vào một cái bẫy như thế nào.
Cô ta điên cuồng muốn giật lại điện thoại: "Trả điện thoại lại cho tôi! Con khốn này!"
Nữ chiến sĩ công an nhíu mày nhìn cô ta: "Cô dám tấn công người thi hành công vụ à?"
Bàn tay của Lâm Vi rụt lại, sắc mặt chuyển từ đỏ sang trắng bệch.
Nữ chiến sĩ công an cầm lấy điện thoại:
"Tiểu Trương, đưa tờ biên bản đăng ký cho cô ấy xem một chút rồi để cô ấy chụp lại. Ghi rõ vào phần ghi chú là làm theo yêu cầu của người báo án, nhằm cung cấp tài liệu tham khảo thực tế cho các thủ tục pháp lý sau này."
Tôi giơ điện thoại lên, lấy nét, bấm máy chụp.
Mười lăm phút sau, tôi cầm trong tay một tờ Biên bản ghi nhận tình hình tiếp nhận và xử lý vụ việc.
Giấy trắng mực đen rõ ràng: “Qua tìm hiểu tại hiện trường, Lâm Vi tự xưng có mối quan hệ tình cảm với chồng của người báo án là Chu Trầm và hiện đã m.a.n.g t.h.a.i được bảy tháng, đồng thời xuất trình các bằng chứng như ảnh chụp chung, lịch sử trò chuyện của hai người. Hai bên không xảy ra xung đột chân tay, sau khi được hòa giải đã tự giải tán rời đi.”
Tôi khẽ nhếch môi, ném một cái nhìn đầy mỉa mai về phía người phụ nữ đang mặt cắt không còn một giọt m.á.u kia.
Chu Trầm có lẽ vẫn chưa biết người phụ nữ anh ta hẵng còn yêu chiều hết mực đã gây ra một tai họa tày đình đến mức nào.
Có cần thuê thám t.ử tư không?
Không. Bọn họ căn bản không xứng.
Một cao thủ thực sự không bao giờ chạy đuổi theo đối phương, mà là đứng yên tại chỗ, đợi đối phương tự lao đầu tới, sau đó khẽ nghiêng người, để bọn họ tự ngã lộn cổ xuống cái hố do chính mình đào ra.
Ngay đêm hôm đó, Lâm Vi có dấu hiệu động thai, phải vào bệnh viện.
Phản ứng đầu tiên của cô ta nực cười thay lại là báo cảnh sát tố cáo tôi vu khống. Nhưng tôi đã đi trước cô ta một bước.
Khi tôi đưa tờ biên bản ghi nhận của công an ra trước mặt mọi người, toàn bộ hành vi của cô ta liền trở thành một trò hề lớn. Ngưỡng để lập án hình sự là rất cao, mà chuỗi chứng cứ của tôi thì đã sớm giúp tôi rũ sạch mọi liên can từ lâu rồi.
Rất nhanh sau đó, chồng tôi cùng cô em gái quý hóa của anh ta đã bạt mạng đường xa trở về. Nhưng còn chưa kịp ngồi ấm chỗ bên giường bệnh của Lâm Vi thì điện thoại của anh ta đã reo lên vang dội.
Ở đầu dây bên kia là tiếng la hét đến khản đặc cả giọng của mẹ anh ta. Một màn đ.á.n.h ghen long trời lở đất được chuẩn bị công phu từ lâu chính thức được hạ màn.
Nói thật, vở kịch này tôi chờ đến mức cũng có chút mỏi mệt rồi.