Sắc mặt tôi không kìm được trở nên lạnh lẽo, giọng điệu cũng không tốt lắm.
"Ừ, được rồi, anh đi làm đây."
Sau khi Lý Khải rời khỏi, tôi ghê tởm lau chỗ bị anh ta hôn, để mặc nước trong bồn chảy ào ào, nào còn tâm trạng mà rửa bát.
Lòng tôi như rơi xuống đáy vực.
Thì ra anh ta đã lên kế hoạch từ sớm, muốn mua nhà trả hết một lần, lấy lý do con cái và "nhà gần trường" để dụ tôi, thậm chí còn tính đến việc moi tiền từ bố mẹ tôi.
Thật là giỏi tính toán!
Tôi thật sự may mắn vì tối qua đã lén kiểm tra điện thoại anh ta. Nếu không, chắc tôi bị bán mà còn vui vẻ đếm tiền giúp anh ta.
Tôi thậm chí bắt đầu nghi ngờ, lúc đầu anh ta cưới tôi, có thật là vì "hợp nhau về tâm hồn" như từng nói?
9.
Lúc kết hôn, bố mẹ tôi từng phàn nàn về chuyện nhà bên anh ta.
Khi đó, tôi không để tâm.
Thậm chí còn ngây thơ nghĩ rằng sẽ ghi tên anh ta vào căn nhà bố mẹ tôi tặng trước hôn nhân để thể hiện tình yêu tôi dành cho anh ta là vĩnh viễn, không đổi.
Tôi tin vào ánh mắt của mình, tin rằng chúng tôi hợp nhau, hạnh phúc.
Anh trai tôi không đồng ý, mắng tôi ngu.
Vì chuyện đó, tôi đã cãi nhau một trận lớn với anh tôi, thậm chí còn cho rằng anh trai ghen tị với tình yêu của chúng tôi.
Cuối cùng, bố mẹ tôi đành thỏa hiệp, lấy mốc ba năm kết hôn, nếu sau đó tôi vẫn kiên quyết, họ sẽ không can thiệp nữa.
Nhưng thực tế lại vả thẳng vào mặt tôi.
Anh ta lại sốt ruột đến vậy?
Là mắt tôi mù? Hay là anh ta giấu kỹ quá?
Tôi tắt vòi nước, lấy túi xách, lái xe đến khu chung cư của anh trai.
Hôm nay tôi trực ca đêm, nên ban ngày được nghỉ ngơi ở nhà, ca làm việc bắt đầu từ 6h30 tối đến 8h sáng hôm sau.
Trên đường, tôi lái rất chậm.
Tôi không muốn ngồi chờ c.h.ế.t, nhưng vẫn hơi do dự. Vì trước đây, khi tôi quyết định lấy Lý Khải, anh trai tôi giữ thái độ trung lập.
Đứng dưới khu nhà anh tôi, tôi giậm chân, cúi đầu, đấu tranh tư tưởng, có nên nói cho anh biết không?
Đúng lúc tôi đang phân vân, anh trai tôi mặc quần đùi, áo ba lỗ, xách đồ ăn sáng về từ bên ngoài.
Anh kéo tôi vào nhà, thấy vẻ mặt tôi lạ, lập tức không còn vẻ nghịch ngợm thường ngày, nghiêm túc hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
"Lý Khải…ngoại tình rồi."
Vừa dứt lời, nước mắt tôi không kìm được liền tuôn ra.
"Mẹ nó, anh g.i.ế.c c.h.ế.t nó bây giờ!"
Anh tôi ném đồ ăn sáng xuống đất, lao vào bếp, cầm con d.a.o bếp lao ra cửa.
Tôi ôm c.h.ặ.t lấy anh, dùng hết sức bình sinh, gần như kiệt quệ, gào khóc: "Anh ơi, em không còn nhà nữa rồi, đừng gây thêm chuyện nữa được không?"
Anh tôi khựng lại, ném d.a.o xuống đất, tức giận đi tới đi lui trong phòng khách.
Một lúc sau.
"Vương Hi, nếu em tha thứ cho nó, thì đừng gọi anh là anh nữa!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh rất lo cho tôi, nhưng tôi thấy anh đang cố gắng hết sức để kiểm soát cảm xúc.
Anh trai tôi năm nay ba mươi tuổi, lớn hơn tôi ba tuổi.
Từ nhỏ đã lấy chuyện trêu chọc và bắt nạt tôi làm niềm vui.
Anh là một người kỳ quặc, sống ở một thành phố hạng 18, nhưng ba mươi tuổi vẫn giữ chủ nghĩa độc thân. Anh nói, chưa gặp được người phụ nữ nào khiến anh sẵn sàng yêu đến trọn đời, anh không muốn sống tạm bợ.
Tôi từng cười anh sợ kết hôn.
Đến hôm nay mới hiểu, anh là người tỉnh táo nhất giữa đời thường.
Anh có thể bắt nạt tôi, nhưng tuyệt đối không cho phép người khác bắt nạt tôi.
"Còn nhà thì sao? Có bị lừa mất không?"
Tôi lắc đầu, không nói.
"May mà em còn có não."
"Tiếp theo em định làm gì?" Anh tôi kéo tôi ngồi xuống sofa, lau nước mắt cho tôi: "Khóc có giải quyết được gì không?!"
Nói xong, mắt anh lại đỏ hoe.
"Em không muốn tha cho hắn." Mũi tôi cay xè, nhưng tôi cố không để nước mắt rơi, nắm c.h.ặ.t t.a.y, móng tay cắm vào lòng bàn tay gần chảy m.á.u.
"Em muốn kéo hắn xuống địa ngục!"
Chưa bao giờ tôi kiên định như vậy.
"Anh ơi, anh có thể… giúp em một chuyện không?"
Anh tôi gật đầu đầy nghiêm túc, một dáng vẻ hiếm có mà tôi từng thấy ở anh trong bao nhiêu năm.
"Còn nữa, đừng nói với bố mẹ."
10.
Khi đang trực ca đêm, tôi gửi cho Lý Khải một tin nhắn WeChat.
Nói với anh ta rằng sau ca đêm ngày mai và hai ngày nghỉ, tôi sẽ về nhà mẹ đẻ.
11.
Anh ta rất vui.
Anh ta tưởng rằng tôi về nhà bố mẹ là để thuyết phục họ chuyện mua nhà.
Nhưng thực tế, tôi muốn tranh thủ hai ngày đó để thật sự bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ càng về cách trả thù anh ta.
Anh trai tôi tuy bình thường nhìn có vẻ cẩu thả, nhưng một khi nghiêm túc làm việc thì vô cùng quyết liệt.
Giống như việc kinh doanh của anh ấy, bao nhiêu năm qua, đặc biệt là trong giai đoạn dịch bệnh, vẫn có thể cầm cự được coi như không tệ.
Tuy anh có mạng lưới và tài nguyên riêng, nhưng khi tập tài liệu dày cộp được đặt trước mặt tôi, tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên trước tốc độ làm việc của anh.
Tư liệu về Tô Vũ Lạc:
Cô ta sống ở thôn Đông Trang, thị trấn XX, có một chị gái và một em trai.
Năm 4 tuổi vì gia đình nghèo khó và bố mẹ trọng nam khinh nữ nên bị giao cho người họ hàng nuôi, đến khi trưởng thành mới được nhận về.