Ngoài cuộc trò chuyện giữa tôi và anh ta, không thấy gì khả nghi.
Tôi mở phần lịch sử thanh toán, không có giao dịch hay lì xì nào đáng ngờ.
Số dư ví điện t.ử cũng bình thường.
Chứng từ thanh toán không có gì khả nghi.
Tôi lại mở album ảnh và "album khoảnh khắc", cũng không thấy ảnh nào mờ ám hay nhạy cảm.
Có lẽ… tôi thật sự nghĩ quá rồi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi vào nhóm công ty của anh, tìm được tài khoản WeChat của Tô Vũ Lạc. Lý Khải lưu tên cô ta đầy đủ, nhìn qua thì thấy rất bình thường.
Nhưng… tại sao lịch sử trò chuyện lại bị xóa sạch, và còn đặt chế độ "không làm phiền"?
Rõ ràng là có ý che giấu…
Tôi nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, nhưng trong đầu cứ hiện lên ánh mắt dịu dàng đầy yêu chiều mà anh ta dành cho Tô Vũ Lạc ở bệnh viện, sự mập mờ khi cô ta kéo áo anh ta, ánh mắt ai oán của cô ta khi tôi kéo tay anh ta rời đi...
Từng hình ảnh cứ hiện lên trong tâm trí tôi như một ngọn núi đè nặng trong lòng, khiến tôi nghẹt thở.
Nhưng không có lịch sử chat, tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Tôi chưa bao giờ cảm thấy hụt hẫng và thất vọng đến thế.
Ngay cả không khí xung quanh cũng khiến tôi thấy ngột ngạt.
Tôi không thể bình tĩnh nổi. Sau một hơi thở sâu, tôi mở mắt định tắt điện thoại. Khi chuẩn bị thoát, tôi nhìn thấy biểu tượng ứng dụng JD (một app mua sắm ở Trung Quốc).
Bất chợt, tôi có ý tưởng, mở ứng dụng, kiểm tra đơn hàng đang chờ giao, chờ thanh toán, chờ đ.á.n.h giá, và phần "đơn hàng của tôi", tất cả đều không có gì bất thường.
Là anh ta giỏi che giấu?
Hay tôi thật sự đã hiểu lầm?
Tay tôi dừng lại ở một đơn hàng cũ, một đôi giày anh ta mua cách đây không lâu. Tôi nhìn mà cảm thấy tự giễu.
Có lẽ… là tôi quá nhạy cảm.
Lúc thoát ra, tôi vô tình chạm vào góc dưới bên trái, nút "thêm". Bất ngờ xuất hiện tùy chọn "Xóa đơn hàng".
Tôi như bị ma xui quỷ khiến, bấm vào thử. Một cửa sổ hiện ra: "Xác nhận xóa đơn hàng này? Sau khi xóa có thể khôi phục từ thùng rác đơn hàng trên máy tính."
Một linh cảm không lành ập đến. Tôi mở máy tính, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.
Tiếng máy tính khởi động khe khẽ khiến tôi vừa hồi hộp vừa cảnh giác.
Tôi lén liếc ra cửa thư phòng, không có động tĩnh gì, nhưng tôi vẫn không yên tâm.
Tôi cởi giày, lặng lẽ bước ra, rón rén đi đến cửa phòng ngủ. Lúc nãy ra khỏi phòng, tôi cố tình để hé một khe nhỏ.
Tôi tựa lưng vào tường, lòng bàn tay đầy mồ hôi, tim đập thình thịch bên tai.
Tôi nín thở, lắng nghe, cả căn phòng chỉ còn tiếng ngáy đều đều của Lý Khải.
May quá… may là anh ta vẫn ngủ say.
Tôi nhẹ nhàng quay trở lại, trở lại phòng làm việc, lên app mua hàng trên máy tính, mở "Đơn hàng của tôi", tìm đến "Thùng rác đơn hàng", sau đó khôi phục, rồi mở lại "Đơn hàng của tôi".
Từng dòng lịch sử mua hàng hiện ra trước mắt, khiến tôi sững sờ.
Cặp nhẫn đôi sang trọng lộng lẫy, chưa từng đeo lên tay tôi.
Các loại túi xách hàng hiệu, tôi chưa từng thấy qua.
Một loạt quần áo gợi cảm theo bộ, hoàn toàn không phải phong cách của tôi.
...
Trong đầu tôi tự động hiện lên những bức tranh tưởng tượng từ những món đồ này: có ngọt ngào, có ấm áp, có kích thích, có điên cuồng.