Câu nói này khiến anh đắng họng. Trịnh Minh Vũ có thể cảm nhận dòng nước ấm đang trượt xuống bên ngực anh, anh kéo cô lại gần hơn nữa.
"Đừng khóc nữa, tất cả đều đã ổn rồi"
...
Khi ánh nắng chói chang chiếu vào ô cửa sổ mới khiến Trịnh Minh Vũ nhíu mày mở mắt.
Sợ tối qua chỉ là một giấc mơ, anh liền quay sang kiếm tìm người con gái bên cạnh.
Thật may vì tất cả đều là sự thật, cô nằm trong lòng anh như một chú mèo đã tìm được chỗ yên bình để ngủ.
Thật hạnh phúc vì mỗi sáng tỉnh dậy là thấy cô ở bên cạnh, ba năm về trước anh cũng từng hạnh phúc.
Nếu không có Lăng Kiêu thì có lẽ hiện tại con anh đã chạy đầy đàn.
Đang chìm đắm trong suy nghĩ, Nhiếp Giai Giai đã tỉnh dậy, cô hỏi anh.
Buổi trưa ba mẹ Nhiếp Giai Giai cùng ba mẹ Trịnh Minh Vũ đều có mặt tại Trịnh gia dùng bữa. Đây có lẽ là bữa cơm hạnh phúc nhất cuộc đời cô rồi.
Không khí đang rất vui vẻ, bố Trịnh Minh Vũ cất lời.
"Hiện tại đông đủ, vui vẻ như vậy, nếu còn có thêm con cháu thì có lẽ niềm vui nhân đôi hahaha"
Tất cả mọi người trùng xuống không ai nói gì, ông Gia Minh chưa biết mình đã nói sai chỗ nào.
Phải, mang thai, trước kia cô và anh chẳng ai dùng biện pháp nhưng mãi chẳng thấy có gì, cô không muốn biết được sự thật nên chưa đi khám qua.
Cuối cùng, ông nội Trịnh lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này.
"Cô mắc bệnh rối loạn buồng trứng dẫn đến khó thụ t.h.a.i chứ không hẳn là vô sinh. Nếu bây giờ chuyên tâm chữa trị chắc chắn không lâu sẽ có con thôi"
Nghe xong kết quả, Nhiếp Giai Giai mừng rỡ ôm lấy Minh Vũ, may quá, cô không vô sinh, cô vẫn có thể làm mẹ, anh vẫn có thể làm ba, ông vẫn có thể lên chức cụ rồi.
Trịnh Minh Vũ thấy cô vui vẻ như vậy thì cũng vui lây, anh ôm cô vào lòng rời khỏi bệnh viện.
Thời gian này công ty cô đã bắt đầu chồng chất nhiều việc, Nhiếp Giai Giai liền cho chuyển trụ sở chính về Trung Quốc bởi vì từ giờ cô sẽ ở lại đây.
Lưu Ly cũng đã biết tin Nhiếp Giai Giai và Minh Vũ làm hòa nên cũng yên tâm được phần nào. Hiện giờ cô đã có cho mình một chuỗi nhà hàng phân bố đi nhiều nơi nhưng cô vẫn quyết định ở lại Mỹ.
Nhiếp Giai Giai đã nhắc đến vấn đề đi đăng kí kết hôn lại với Minh Vũ nhưng anh bảo không cần bởi vì tờ đơn ly hôn ngày hôm đó anh lỡ tay xé nát rồi.
Không lâu sau dưới sự điều trị tận tình của bác sĩ, Nhiếp Giai Giai đã m.a.n.g t.h.a.i thành công.
Ai cũng đã có cho mình một gia đình, hạnh phúc riêng, sự nghiệp hay thú vui riêng, nhưng chẳng ai hay biết Thời Địch hiện giờ đang ở đâu.
...
Một năm sau.
Lưu Ly thân là bà chủ nhưng vẫn thường xuyên đến quán lau dọn và sắp xếp.
Cửa mở ra sẽ có tiếng leng keng vui tai, cô vẫn miệt mài lau và nói.
"Xin chào quý khách quý..."
Ngẩng đầu lên, chiếc khăn trên tay cô bất giác rơi xuống đất, khuôn mặt mà cô vẫn nhớ như in từ cái ngày cô bước lên máy bay rời khỏi Lạc Thành.
"Ly Ly"
Giọng nói ấm áp ấy.
Lưu Ly cong nhẹ khóe môi nhìn anh nói.
"Đã lâu không gặp rồi, Thời ca"
Không lâu sau đó đám cưới của Lưu Ly và Thời Địch được tổ chức ở Trung Quốc, lúc đầu nhận được thiệp mời ai cũng ngỡ ngàng ngơ ngác và bật ngửa.
Hôm đám cưới, Nhiếp Giai Giai bụng đã rất to nhưng bất đắc dĩ vẫn phải đến dự đám cưới, Minh Vũ thì chỉ kè kè sát cô để bảo vệ cho hai mẹ con 24/24.
Đến lúc ném hoa, Phong Huyền Diệu may mắn bắt được. Hạ Chí Nguyên ngay lập tức chạy ra bế cô lên xoay vài vòng rồi vui vẻ nói.