Trịnh Minh Vũ nhíu mày rời mắt khỏi đống hồ sơ ngẩng lên. Điều khiến anh bực mình hơn nữa là cô đang mặc cái quoái gì vậy?
"Sao cô lại tới đây?"
"Đến gặp chồng mình không được à?"
Nhiếp Giai Giai đặt túi xách xuống sofa rồi tự tin tiến lại gần anh ngồi thẳng lên đùi.
"Anh yêu anh đừng như vậy nữa có được không?"
Trịnh Minh Vũ đẩy ra thì cô lại dùng tay choàng qua cổ anh, khe ngực khẽ mập mờ dưới con mắt của anh, yết hầu bắt đầu đong đưa lên xuống.
Nhiếp Giai Giai vẫn muốn tìm cho mình một tia hi vọng, cô không tin là anh không yêu cô, cô không tin là anh có thể chịu nổi sức hút này của cô.
Nhưng lần này Trịnh Minh Vũ cương quyết đẩy cô ra, Nhiếp Giai Giai bị đẩy mạnh choạng vạng đứng dậy, đôi giày cao gót 5 phân trật đi và cô ngồi bệt xuống đất.
Trịnh Minh Vũ không cố ý làm vậy, suýt chút nữa anh đã sốt sắng đỡ cô dậy nhưng vì cô anh đã cố gắng ngăn bản thân lại.
Nhiếp Giai Giai lại bắt đầu rưng rưng nhưng cô đã nhất quyết không được khóc nữa. Cô giữ bình tĩnh đứng dậy phủi phủi váy.
Đúng lúc này có tiếng gõ cửa, Trịnh Minh Vũ nhìn Nhiếp Giai Giai nhưng có vẻ như cô không có ý định rời đi nên anh đành cho phép người ngoài kia vào.
"Ồ Trịnh thiếu đấy à, không biết có chuyện gì làm anh không vui?"
"Thấy bản mặt mày là ông không vui rồi. Mẹ kiếp vợ ông mà mày cũng dám xơi"
Chưa đợi hắn kịp làm gì, Trịnh Minh Vũ đã bố thí cho hắn ta một cú đấm ngã sõng soài ra sàn.
Nhiếp Giai Giai nhướn mày, cô còn thấy chưa đủ nên giả bộ hốt hoảng ngồi xuống.
"Ôi anh Thiên "
Nhiếp Giai Giai đỡ Lăng Thiên dậy rồi bày ra bộ mặt lo lắng.
Trịnh Minh Vũ cầm lấy tay cô dứt khoát kéo cô rời khỏi nơi này, ném cô lên xe, anh bảo tài xế khởi động cho xe lăn bánh về Trịnh gia.
Nhiếp Giai Giai ngồi sát cửa sổ như thể anh là bệnh truyền nhiễm cười nhạt.
Không thèm chấp cô ngồi im không muốn tốn thêm nước bọt để nói chuyện với chồng của Tiếng.
Về đến nhà, anh ném cho cô áo vest của mình để cô mặc lên người, anh không muốn để ông thấy cô trong bộ dạng này. Hai người sánh vai bước vào nhà làm ông nội rất vui, mấy bữa nay ông cứ nghĩ hai đứa cãi nhau nên Minh Vũ mới không về nhà, giờ thì tốt rồi.
Trịnh Minh Vũ cùng Nhiếp Giai Giai xin phép về phòng. Lên đến phòng cơn tức giận cuối cùng cũng được bộc phát, anh nhấn người Nhiếp Giai Giai vào tường nâng cằm cô lên trong sự ngỡ ngàng.
"Tất cả mọi thứ cô làm là để được lên giường với tôi à? Được thôi, vậy thì từ giờ trở đi ở yên trong nhà, tắm rửa sạch sẽ nằm sẵn trên giường chờ tôi về làm được chứ?"
Nhiếp Giai Giai không ngờ mấy câu như vậy lại có thể thốt ra từ miệng của anh. Tình yêu của cô dành cho anh bỗng nhiên trở thành sự níu kéo để tìm kiếm tình dục. Cô như bị xúc phạm liền vung tay ban tặng cho anh một cú tát, Trịnh Minh Vũ nghiêng mặt qua một bên vì cú tát này. Anh buông cô mở cửa bước ra ngoài.
Nhiếp Giai Giai ngồi bệt xuống đất tựa vào tường, không được, cô đã cố gắng không khóc nhưng nước mắt cứ thế lăn hai hàng dài trên đôi má đã ửng đỏ vì men rượu. Cô ôm lấy đầu gối ụp mặt xuống không muốn đối diện với căn phòng đã từng ngập tràn tình yêu giữa cô và anh nhưng bây giờ nó lại trở nên cô quoạnh đến đáng sợ.
Đến giờ cô mới thấm được câu nói thích là đỏ nơi gò má, yêu là đỏ nơi khóe mắt.
Trịnh Minh Vũ tiến về thư phòng, bây giờ tất cả mọi thứ anh có thể làm để khiến cô rời xa anh là làm cho cô hận anh.
Nhiếp Giai Giai ngồi dưới đất khóc đến lúc mệt quá ngủ thiếp đi. Sáng tỉnh dậy đầu óc cô bắt đầu choáng váng, có lẽ đêm qua cô ngủ dưới sàn lạnh nên sáng ra đã trúng gió.
Họng cô khô khốc đến đau rát, cô muốn gọi người hầu nhưng tiếng phát ra thì chỉ có thể lí nhí trong miệng chẳng ai nghe cả.
Nhiếp Giai Giai cố gắng vịn vào bàn để đứng dậy sau đó lảo đảo chống tường mở cửa bước ra khỏi phòng. Hành lang trên lầu không một bóng người cô đành tự mình đi xuống cầu thang nhưng biệt thự hôm nay như được nâng cấp thêm mười tầng vậy, cô nhìn đến hoa cả mắt.
Người hầu ở bên dưới lúc này nhìn thấy cô có vẻ lảo đảo như sắp ngã nên hét lớn.
"Đừng tự hành hạ bản thân mình để được tôi lo lắng nữa, ông nội bắt tôi ngồi đây chăm sóc cho cô, tỉnh rồi thì lấy thuốc trên bàn kia mà uống, phiền phức"
Nói một dăng xong anh mở cửa bước đi dứt khoát như từng lời nói của anh vậy. Cô vừa tỉnh dậy trong người mệt mỏi, đầu còn rất đau anh cũng không buông tha cho cô nữa sao? Nước mắt rơi từ ngày anh đưa đơn ly hôn cho cô đến giờ không biết đếm bao nhiêu cho đủ.