"Hiểu? ahhah đến một câu cuối cùng anh cũng không để cho cô ấy nói với tôi. Trác Hạo Nhiên người như anh không xứng có được tình yêu"
"Ngày hôm nay cho dù ta phải chết ta cũng sẽ đưa con đàn bà này đi cùng. Ta phải cho ngươi nếm thử cảm giác nhìn thấy người con gái của mình bị giết ngay trước mặt mà không làm được gì"
Lăng Kiêu dõng dạc nói.
"Ta cho ngươi một cơ hội để thả cô ấy ra!!"
Trịnh Minh Vũ mất kiên nhẫn nói lớn.
Lăng Kiêu lên đạn dí thẳng đầu súng vào sau đầu Nhiếp Giai Giai cười ha hả.
"Nữa đi Trịnh Minh Vũ, đúng thật là ngươi không xứng đáng làm lão đại"
Anh khóc rồi, đó là giọt nước mắt đầu tiên của 20 năm qua.
Trác Hạo Nhiên cũng bất ngờ.
Trên chiếc áo sơ mi trắng toàn là máu của Nhiếp Giai Giai, y tá đi qua còn hốt hoảng tưởng anh bị thương rất nặng nên chạy lại hỏi thăm thì bị anh tặng cho một câu: Cút!
Cả hai im lặng ngồi trên băng ghế dài lạnh lẽo đầy mùi thuốc khử trùng. Cuối cùng Trác Hạo Nhiên lên tiếng.
"Minh Vũ, là lỗi của tôi. Tôi nên tránh xa cô ấy ra ngay từ lúc đầu, tôi.."
"Vậy thì chết đi"
Giọng Trịnh Minh Vũ không nhanh không chậm vang lên rõ mồn một trong sảnh lại tiếp tục vang lên.
Mặc dù vậy, đôi chân hư hỏng của anh vẫn vô thức tiến lại phòng Nhiếp Giai Giai. Cô nằm trong phòng khử trùng xung quanh là bốn bức tường rắn chắc không ai được phép bước vào ngoại trừ bác sĩ chuyên ngành.
Trịnh Minh Vũ đặt tay lên bức tường phòng lạnh buốt mà cô đang nằm trong đó rồi xoay người dựa vào tường ngồi xuống mặt đất suy nghĩ.
Trác Hạo Nhiên vừa đến nơi thấy vậy cũng lắc đầu rời đi không muốn làm phiền.
Đã hai tuần rồi cô vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Anh cứ ngồi hàng giờ trên băng ghế nhìn vào cánh cửa ra vào phòng, bác sĩ lại tiến vào khiến anh mất kiên nhẫn đứng dậy túm lấy áo ông ta nhấc lên.
"Sao cô ấy vẫn chưa tỉnh?"
Bác sĩ hốt hoảng giải thích.
"Bệnh nhân dù đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn đang trong thời gian điều trị. Súng bắn vào chỗ nguy hiểm nên..."
Trịnh Minh Vũ lấy lại bình tĩnh buông tên bác sĩ ra, anh làm sao không hiểu Lăng Kiêu đã bắn trúng chỗ nguy hiểm chứ?
Điện thoại vang lên, là ông nội anh gọi.
"Con nghe?"
"Alo Minh Vũ, ông vừa từ Mỹ về nhưng không thấy hai đứa ở nhà, hai đứa đi đâu cả, nghe người hầu nói mấy tuần nay mấy đứa không về nhà"
"Cháu với Giai Giai đi công tác"
"Chừng nào hai đứa về"
"Khi nào xong việc thưa ông"
"Được rồi. Nhớ cẩn thận, chăm sóc cháu dâu ta cho thật tốt"
Trịnh Minh Vũ không nói gì nữa, tiếng tút tút tút vang lên bên tai, tay cầm điện thoại từ từ trượt xuống bên tai, chiếc điện thoại cứ thế rớt xuống nghe leng keng rồi lại trở về im lặng.
Anh không thể ngày nào cũng ngồi đây, ở công ty và căn cứ công việc đã bắt đầu chồng chất cần anh xử lý. Mấy ngày nay Minh Hạo đã vất vả nhiều rồi.
Anh trở lại công ty nhưng không về nhà, nếu giờ anh về ông nội sẽ lại hỏi chuyện Nhiếp Giai Giai làm anh nhức đầu.
Trịnh Minh Vũ có biệt thự riêng ở Lạc Thành nhưng anh không ở vì muốn sống chung với ông nội. Ông đã già rồi không nên để ông tủi thân thêm nữa.
Nhưng dạo này anh đều đến biệt thự riêng ngủ qua đêm rồi lại đến công ty sau đó qua căn cứ, giờ nghỉ trưa anh lái xe đến bệnh viện xem xét tình hình. Một ngày anh làm việc không ngừng nghỉ, tính khí vốn đã cọc cằn lại còn cọc cằn hơn.