Trịnh Minh Vũ vừa tan làm trở về. Anh lái xe chạy thẳng vào gara, tháo dây an toàn rồi dùng bàn tay thon dài đẩy cửa bước ra.
Người làm trong nhà nhìn thấy anh đã rất sợ sệt và tìm cho mình một công việc ở xa anh nhất có thể.
Phải, anh là đại thiếu gia của Trịnh gia, chủ tịch tập đoàn Trịnh thị. Trịnh Minh Vũ nổi tiếng khó tính, tính khí lạnh như băng, ai không làm vừa lòng anh người đó đều không có kết cục tốt kể cả là phụ nữ. Anh cực kì ghét phụ nữ vì họ rất phiền,suốt ngày uốn éo trước mặt anh.
Trịnh Minh Vũ bước nhanh vào trong nhà. Ông Trịnh Minh Trung liền chống gậy đi lại.
" Cháu chào ông "
Trịnh Minh Vũ tuy bề ngoài khó gần lại lạnh lùng nhưng đối với người trong nhà, anh luôn biết phép tắc. . truyện kiếm hiệp hay
Ông nội không nói gì trực tiếp dùng gậy đập vào vai Trịnh Minh Vũ.
"Minh Vũ, con xem con bao nhiêu tuổi rồi mà không chịu lấy vợ sinh con để ông còn có cháu dâu, có chắt mà bồng mà bế. Ông già từng tuổi này rồi, biết còn sống được bao lâu"
Trịnh Minh Vũ tuy vậy nhưng rất thương ông. Bố mẹ anh từ nhỏ đã ra nước ngoài làm việc, để lại anh ở nhà với ông bà nội nhưng không may bà anh mất sớm, anh là một tay ông nội dạy dỗ.
Ông nội chống gậy hùng hổ đi lại, ngồi xuống cạnh Minh Vũ.
" Cái thằng cháu trời đánh này. Không phải chuyện ông sống lâu hay không mà là ông thèm có chắt bế lắm rồi. Qua vài năm nữa ông sức đâu mà bế "
Chưa đợi Trịnh Minh Vũ lên tiếng, ông ôm lấy lưng than lên.
"Ai ui cái lưng của tôi. Mau mau Minh Vũ đỡ ông về phòng "
Trịnh Minh Vũ liền đứng dậy đỡ ông nội về phòng. Để ông nằm xuống giường, anh nói.
"Cháu gọi bác sĩ "
"Không không Minh Vũ, chỉ có chắt nội mới chữa được cho ta thôi ai ui "
Trịnh Minh Vũ vừa lấy điện thoại ra thì đành cất vào túi trở lại. Anh mặc kệ ông nội mở cửa bước về phòng.
Trịnh Minh Vũ về đến phòng liền cởi hết đồ ra bước vào phòng tắm ngâm nước lạnh. Từ nhỏ đến lớn nếu không phải mùa đông anh sẽ không bao giờ tắm nước ấm.
Ông bà Nhiếp rất bất ngờ khi Trịnh Minh Vũ lại để ý đến con gái ông bà. Bởi vì nhà họ Trịnh là một thế lực rất khủng khiếp, nếu có nhà họ Trịnh chống lưng thì Nhiếp gia và Nhiếp thị chắc chắn không bao giờ lung lay nên ông bà liền chấm ngay con rể Trịnh Minh Vũ.
Mặc dù vậy, nhưng đây là đứa con gái cưng của ông bà nên ông bà quyết định gọi con gái xuống để hỏi ý kiến. Nhiếp Giai Giai đang cho những con chó cưng của cô ăn thì bị gọi lên nói chuyện.
Thấy có khách là Minh Hạo, cô không hiểu tại sao lại gọi mình ra.
Ông bà Nhiếp lựa lời hỏi nhẹ con gái.
"Con gái, thiếu gia nhà họ Trịnh ngỏ ý muốn hỏi cưới con, con có đồng ý không?"
"Con gái, thiếu gia nhà họ Trịnh ngỏ ý muốn hỏi cưới con, con có đồng ý không?"
Nhiếp Giai Giai nói xong quay sang phía ba mẹ mình đang sốt sắng cả lên.
"Ba, mẹ. Con muốn sau này được cưới người con yêu, con thích. Ba mẹ đừng có tùy ý sắp đặt cho con, con không thích là không thích "
Nói xong cô giẫm chân bỏ lên phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đứa con gái nhỏ này của ông bà từ nhỏ đã là một đứa rất hiểu chuyện, chưa bao giờ để ông bà lo lắng. Mặc dù được cưng chiều nhưng chưa bao giờ hống hách. Hôm nay là lần đầu tiên ông bà thấy cô lớn tiếng.
"Con gái ông bà không đồng ý là chuyện của ông bà. Tôi sang đây để hỏi cưới chứ không hỏi ý kiến. Ngày mai sính lễ sẽ được đem qua"
Nói xong trước sự ngỡ ngàng của hai ông bà Nhiếp, Minh Hạo bước ra ngoài thẳng một mạnh.
Đêm hôm đó, ông Nhiếp đứng trước cửa phòng con gái. Đắn đo mãi ông mới dám gõ cửa.
Cửa mở ra, con gái ông còn đang vui vẻ nằm xem điện thoại. Ông đỏ hết cả mắt, chỉ vài ngày nữa thôi con gái ông đã làm dâu nhà người ta, làm vợ rồi làm mẹ. Ông làm sao không hiểu được Trịnh Gia ghê gớm đến mức nào. Nếu hôm nay ông không đồng ý, họ cũng sẽ cho người đến bắt con gái ông, hoặc là cả Nhiếp gia sẽ bị sụp đổ.
Nhiếp Giai Giai thấy ba im lặng không nói gì thì lên tiếng.
"Ba, có chuyện gì sao?"
Ông ngồi xuống bên cạnh con gái, vuốt nhẹ mái tóc của cô. Ông không biết phải mở lời như nào cho phải.
"Giai Giai"
"Vâng"
"Ba mẹ nuôi con từ nhỏ đến lớn, lúc nào cũng cưng chiều con. Con gái lớn rồi, không được cãi ba mẹ nữa. Ngày mai, nghe lời bố qua Trịnh gia gặp mặt ông bà xui "
Nhiếp Giai Giai bật dậy, rưng rưng nước mắt.
"Ba, con đã nói con thích tự do, thích yêu đương, con không thích sắp đặt. Con biết tên kia là ai, mặt mũi ra sao chứ? Tại sao ba mẹ không chịu hiểu cho con?"
Ông lấy tay day day thái dương.
"Giai Giai, ba mẹ tôn trọng quyết định của con. Lúc nãy ba mẹ cũng đã từ chối với Minh Hạo nhưng con biết, nhà ta so với nhà Trịnh kém xa, dù ta có đồng ý hay không, hắn cũng sẽ bắt con về "
Nhiếp Giai Giai nước mắt rơi lã chã.
hằng nguyễn
"Tại sao? Tại sao ba mẹ lại nỡ gả con cho một người độc ác như vậy? một người tước đi cả quyền tự do của con, một người mà đến cả ý kiến của người khác cũng không thèm tôn trọng?"
"Giai Giai ba rất xin lỗi con. Nhưng ba mẹ thà gả con qua bên đó còn hơn là con ở lại rồi chịu khổ. Nếu con không đi, gia đình mình chắc chắn không được để yên ổn. Con thương ba mẹ chịu qua đó. Ba mẹ tin chắc Trịnh gia không bao giờ để con thiệt thòi "
" Ba, riêng trong hôn nhân không có tình yêu đã là thiệt thòi lớn nhất của con "
Giai Giai ôm lấy ba khóc. Bà Nhiếp đứng bên ngoài nghe nãy giờ đã không còn đứng vững, bà ngồi phịch xuống bụm miệng khóc. Đứa con gái ngọc ngà của bà...
Thế nhưng vì nghĩ cho ba mẹ, cho Nhiếp gia, sáng hôm sau Nhiếp Giai Giai cũng sửa soạn sang Trịnh gia cùng bố mẹ.
Cô ăn mặc rất đơn giản, không thèm trang điểm một tí nào. Không phụ kiện, không làm tóc. Ba mẹ cô buồn bã lắc đầu.
Minh Hạo đã về báo trước với ông nội rằng hôm nay nhà gái sẽ qua chơi. Ông nội nghe xong thực sự rất vui nên đã dậy từ rất sớm để ngồi chờ.
Không lâu sau, xe của ông bà Nhiếp đã đỗ trong sân biệt thự của Trịnh gia. Người làm nhanh chóng ra đón.
Hai ông bà Nhiếp cũng lại chào hỏi với ông nội Trịnh. Ông nội Trịnh chào hỏi xong thì ngó nghiêng muốn tìm cháu dâu.
"Thế, Giai Giai đâu?"
Giai Giai đứng một bên nhưng ông Trịnh không thấy, còn tưởng người làm vì cô ăn mặc đúng chẳng khác người làm một tí nào. Ông bà Nhiếp lắc đầu kéo con gái lại giới thiệu.
"Đây là con gái tôi, Nhiếp Giai Giai "
Ông Trịnh bụm miệng rồi chỉ biết cười khà khà.
"Tuổi già mắt kém nên không nhìn rõ, thứ lỗi cho ông già hồ đồ này. Lại đây ngồi gần ông nào Giai Giai, nhìn gần mới thấy cháu dâu của ta rất xinh. Mắt của Minh Vũ đúng là không kém "
Nhiếp Giai Giai nhìn thấy ông Trịnh dễ tính nên cũng có chút thiện cảm, ông không hề chê cô xuề xòa, cũng không nghĩ cô xem thường ông mà ăn mặc như vậy. Cô nghe lời mỉm cười ngồi cạnh ông Trịnh.
"Thế, Minh Vũ đâu hả ông nội "
Nhìn quanh không thấy Minh Vũ đâu, Nhiếp Giai Giai lên tiếng hỏi ông.
Ông nội Trịnh đang cười cũng đành ho vài cái. Thằng nhóc chết tiệt sắp cưới vợ đến nơi mà còn đi làm đi làm. Thật muốn chọc tức ông.