Cây cỏ, đình đài lầu gác thoáng chốc trở thành những ảo ảnh, lướt qua bên cạnh như gió.
Tay nắm chặt tay, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, chẳng rõ là của hắn hay của ta.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Về đến phòng, hắn đạp cửa một cái "rầm", đóng sầm lại, từng bước ép ta lùi dần về góc tường.
Ta cuống cuồng giơ tay lên giải thích:
"Đừng hiểu lầm, vừa nãy ta chỉ đến tìm đệ muội thôi mà..."
"Được."
Hắn đáp bừa, dường như câu trả lời với hắn đã chẳng còn quan trọng nữa, bàn tay nâng khuôn mặt ta lên, rồi cúi đầu hôn xuống.
Hắn nhắm mắt lại, hôn vừa mãnh liệt vừa cuồng dã, như thể muốn nuốt chửng ta vào bụng.
Môi răng va vào nhau, toàn thân ta căng cứng, không biết tay phải để đâu, chỉ cố gắng nhớ xem Tiêu Vân Châu làm thế nào.
Nhưng đầu óc rối như tơ vò, ta chẳng nghĩ được gì cả.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng hắn ngẩng lên, ánh mắt mê loạn nhìn ta:
"Thở đi."
"Ồ." Ta lập tức há miệng thở dốc.
Hắn lại cúi xuống, nhẹ nhàng nghiền ngẫm trên đôi môi ta thêm một lúc, rồi đột nhiên trở nên hung bạo, dùng đầu lưỡi tách răng ta ra, mút mãi không thôi.
Mặt ta nóng bừng như lửa đốt, eo bị hắn ôm chặt, nếu không e rằng ta chẳng còn sức để đứng vững.
Mãi lâu sau, hắn mới dừng lại, xoa đầu ta, ánh mắt dịu dàng như muốn tan thành nước.
Khác hẳn với bộ dáng hung dữ vừa rồi.
Ta mím môi, thở hổn hển hỏi:
"Vừa nãy chàng tức giận sao?"
"Không giận."
"Thế sao lại đi nhanh như vậy?"
"Gấp muốn hôn nàng."
"..."
Hắn hôn xong, thỏa mãn, tâm trạng cực tốt, cuối cùng nở một nụ cười:
"Ở bên ngoài đã muốn hôn rồi, nhưng sợ nàng ngại."
Hắn nói rất tự nhiên, còn ta thì xấu hổ không dám ngẩng đầu nhìn, liền đẩy mạnh hắn ra, ngồi quay lưng lại trên ghế.
Hắn cúi xuống, từ phía sau ôm lấy ta, áp má vào tai ta, hơi thở ấm áp phả vào làm ta ngứa ngáy:
"Trong Đồ Chỉ còn chút việc, tối nay ta sang, được không?"
Tối nay sang...
Hắn đang đợi ta cho ý kiến.
Ta mím môi, ngón tay co rồi duỗi, cúi đầu khẽ nói:
"Chẳng lẽ còn đuổi được chàng đi nữa sao?"
Trong lời nói vô thức mang theo vài phần ngượng ngùng và nhõng nhẽo.
Nghe được câu trả lời của ta, Bùi Túc vui mừng khôn xiết, ôm chặt lấy ta một lúc lâu rồi mới lưu luyến rời đi.
14
Lúc chiều tối, nha hoàn đã đun sẵn nước nóng, rắc đầy cánh hoa vào trong thùng gỗ bốc hơi nghi ngút.
Ta ngâm mình trong nước, dùng tay xé cánh hoa thành từng sợi nhỏ, rồi nghiền chúng thành nước hoa lấm tấm, bôi bừa lên móng tay.
Nhìn kết quả xấu xí, ta thở dài, nhúng tay vào nước rửa sạch, không để ý thời gian trôi qua tự bao giờ.