Từ sau hôm đó, cô háo hức mong chờ ngày 1/5 đến. Cô đã nói dối bố mẹ từ sớm rằng sẽ đến nhà một người bạn cùng lớp chơi. Vì tin tưởng cô là đứa con ngoan, họ không hỏi đó là bạn nào.
Một tuần trước kỳ nghỉ, bác sĩ Mãn gọi điện: “Chuyện chúng ta đã bàn trước đây, không thay đổi gì chứ?”
Cô trêu anh: “Chuyện gì? Chúng ta đã bàn chuyện gì sao?”
Anh lập tức lo lắng: “Không phải cô đã đồng ý về quê với tôi vào dịp 1/5 sao?”
“Tôi có đồng ý sao?”
“Cô chưa đồng ý à? Vậy có lẽ tôi hiểu nhầm rồi. Tiêu rồi, chỉ còn mấy ngày nữa, biết tìm ai bây giờ?”
Cô thấy trêu anh thế cũng hơi quá, bèn vội nói: “Đừng lo, tôi đã đồng ý với anh rồi.”
“Cô đúng là…”
“Đùa chút thôi mà, sao anh không chịu nổi một chút trêu chọc vậy?”
“Tôi chỉ thích nghe lời nói thật.”
“Vậy chúng ta xuất phát lúc nào?”
“Sáu giờ sáng ngày 30.”
“Sáu giờ sáng? Sớm thế sao?”
“Phải đi xe cả ngày đấy.”
“Được rồi, sáu giờ thì sáu giờ. Gặp nhau ở đâu?”
“Bến xe khách.”
Cô hơi khó chịu, người này đúng là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả! Xe khởi hành lúc sáu giờ sáng, có nghĩa là cô phải rời nhà từ năm giờ? Khi đó trời vẫn còn tối, bắt một cô gái đi trong đêm khuya thế này mà anh cũng nghĩ ra được?
Cô nhõng nhẽo: “Tôi muốn anh đến đón tôi.”
“Đến nhà cô đón à?”
“Đến nhà thì không tiện. Thế này đi, hôm đó tôi không về nhà, tôi sẽ ở ký túc xá, anh đến phòng tôi đón nhé.”
“Được, cho tôi số phòng.”
Sáng ngày 30, cô dậy từ rất sớm, chuẩn bị xong thì xách túi du lịch xuống tầng đợi anh.
Đúng năm giờ, anh đến. Anh không mặc áo blouse trắng, mà mặc một bộ đồ thể thao cũ, hơi ngắn, càng làm đôi chân anh trông dài hơn. Vừa thấy cô, anh liền đón lấy túi du lịch của cô, đeo lên lưng, rồi nói một câu: “Không còn sớm đâu, đi thôi.” Rồi dẫn đầu đi ra ngoài.
Cô chạy bước nhỏ theo sau, vừa chạy vừa hỏi: “Anh không đi xe à?”
Anh không trả lời.
Cô biết mình lỡ lời rồi. Bây giờ họ đang đi xe khách đường dài, anh có thể đi xe đạp sao? Đi rồi để xe ở đâu?
Nhưng cô không thích kiểu nói chuyện này. Dù câu hỏi của cô có ngớ ngẩn thế nào thì anh cũng có thể đáp lại một câu đơn giản: “Không đi xe.” Chứ sao lại im lặng thế? Giờ cô đang giúp anh đóng giả bạn gái, giúp anh giữ thể diện, vậy mà anh lại không biết điều thế này! Nếu cô bực lên không đi nữa, xem anh có khóc không!
Dù trong lòng cô lầm bầm oán trách, nhưng chân cô vẫn không chậm lại, vẫn chạy theo anh. May mà hôm nay cô có linh cảm nên mang giày thể thao. Nếu cô mà đi giày cao gót như thường ngày thì đã bỏ cuộc từ lâu rồi.
Ra đến cổng trường, cô nghĩ anh sẽ gọi taxi, nhưng không, anh dẫn cô đi bắt xe buýt.
Sau một chặng đường chật vật, họ đến bến xe khách, lúc này chỉ còn mười phút nữa là xe khởi hành. Cả hai vội vàng mua vé, chen vào bến xe, tìm xe của mình. Nhưng trên xe đã chật cứng người, cả lối đi cũng đứng đầy hành khách. Hai người dốc sức chen lấn mới đến được chỗ ngồi của mình, lại phải tranh cãi với hai người đàn ông giành ghế, cuối cùng mới đòi lại được “lãnh thổ”.
Vì đến muộn, giá để hành lý phía trên đã chật kín, chỗ để chân dưới ghế cũng đầy túi xách, họ không còn cách nào khác, đành phải ôm túi hành lý vào lòng.
Cô bị ép sát vào phía trong ghế, tựa vào cửa sổ. Anh ngồi bên cạnh, phía bên kia còn một người nữa. Cộng thêm những người đứng chật ních ở lối đi, cả xe chẳng khác gì một hộp cá mòi.
Cô không ngờ điều kiện lại tệ đến vậy, nhưng đã lên xe rồi, có hối hận cũng chẳng ích gì, đành nghiến răng chịu đựng.
Xe khách xóc nảy lên đường. Lúc đầu còn tạm ổn, nhưng sau một tiếng, đường bắt đầu gập ghềnh, xe rung lắc liên tục, hành khách nghiêng ngả, hành lý trên giá cũng rơi xuống, cảnh tượng hết sức nguy hiểm.
Dù hành trình vất vả, nhưng nhìn sang anh ngồi bên cạnh, tâm trạng cô vẫn rất tốt. Mới không lâu trước, cô còn thắc mắc anh trông thế nào, còn mong được thấy gương mặt ẩn sau chiếc khẩu trang. Vậy mà giờ đã ngồi sát nhau trên xe, lát nữa còn đến nhà anh, có khi lại ngủ cùng phòng, cùng giường nữa chứ.
Nghĩ đến đây, cô bỗng thấy hưng phấn lạ thường, như thể chị gái Võ Tòng chuẩn bị lên núi săn hổ vậy.
Khoảng một giờ chiều, họ đến huyện B, nghỉ chân ăn uống, đi vệ sinh rồi đổi sang xe công nông tiếp tục lên đường. Xe chở tổng cộng sáu người, ba người mỗi bên. Không còn chật như trên xe khách nữa, nhưng ghế chỉ là tấm ván gỗ trơ trọi, lại thêm đường xóc, ngồi mà như muốn rách đôi m.ô.n.g ra vậy.
Cô than thở: "Có gì lót ngồi không? Ghế gỗ cứng quá!"
Anh lầm bầm: "Con gái mà cũng thấy cứng à?"
"Con gái thì không thấy cứng sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
"Mấy cô có nhiều thịt hơn mà."
Cô dở khóc dở cười, không biết đáp lại thế nào. Nhưng may là anh chỉ nói vậy thôi, rồi vẫn cởi áo khoác thể thao, đưa cô lót ghế.
Đến hơn bốn giờ chiều, cuối cùng họ cũng xuống xe, bắt đầu đi bộ. Anh vẫn mang tất cả hành lý, còn cô tay không theo sau, tràn đầy hy vọng hỏi: "Tới nơi chưa?"
"Gần rồi." Anh giới thiệu. "Đây là Mãn Gia Câu, nhà tôi ở phía trước, trên Mãn Gia Lĩnh."
Cô tò mò: "Mãn Gia Câu, Mãn Gia Lĩnh… Vậy có phải ở đây ai cũng họ Mãn không?"
"Ừ, đều họ Mãn, nhưng người ở Mãn Gia Câu không cùng tộc với chúng tôi."
"Vậy anh tên là gì? Tôi còn chưa biết tên anh nữa."
"Tôi tên Mãn Văn Phương."
Cô nghe xong cười khúc khích: "Mãn Văn Phương? Sao anh lại có cái tên nghe như con gái thế?"
Anh có vẻ không vui: "Tên tôi là 'Phương' trong 'phương hướng', chứ không phải 'Phương' trong 'hương thơm'."
"Nhưng nếu không viết ra thì ai biết anh là 'Phương' nào?"
"Tôi là con trai, chẳng lẽ cô không nghĩ ra sao? Cần gì phải viết ra?"
Cô thấy anh có vẻ thật sự giận, không dám trêu tiếp. Nhưng trong lòng lại hơi bực, trước đây anh bảo tên cô kỳ quặc thì chẳng kiêng dè gì, giờ cô chỉ trêu một chút mà anh đã không vui, đúng là "quan thì được đốt đèn, dân thì không được thắp nến"!
Đi khoảng nửa tiếng, anh bỗng dừng lại, lấy từ trong túi ra một chiếc áo vest rồi mặc vào. Anh giải thích: "Lúc ngồi xe không tiện mặc, giờ sắp về đến nhà rồi, phải thay đồ."
Cô khó hiểu: "Về nhà mà cũng phải thay đồ sao?"
"Người trên Lĩnh nghĩ rằng dân thành phố đều mặc vest. Không mặc, họ sẽ coi thường mình."
"Nhưng tôi đâu có mang vest?"
"Không sao, cô là con gái, lại là người thành phố chính gốc, mặc gì họ cũng coi trọng. Tôi thì khác, không mặc vest họ lại tưởng tôi bị bệnh viện đuổi việc."
Cô thấy buồn cười nhưng vẫn nhiệt tình giúp anh chỉnh trang. Anh mặc vest, thắt cả cà vạt, nhưng vẫn đi giày thể thao. Cô hỏi: "Không đổi giày da à? Đi với vest mới hợp."
"Không cần. Đi giày da khó leo núi. Ở đây không ai để ý mấy thứ đó."
Anh mang theo đống hành lý to đùng, khiến cổ áo vest bị kéo lệch, trông vừa buồn cười vừa tội nghiệp. Cô không nhịn được cười đến mức không khép miệng lại được.
Vừa bước vào địa phận Mãn Gia Lĩnh, họ lập tức trở thành tâm điểm chú ý. Những "phóng viên lá cải" bản địa từ khắp nơi ùa ra, ai cũng nhận ra anh, hào hứng gọi: "Phương thằng nhóc trên Lĩnh về rồi!"
Anh chẳng hề ngại ngùng hay né tránh, cứ thế đeo túi lớn túi nhỏ, dẫn cô đi thẳng, phía sau kéo theo một đoàn người dài.
Cô tò mò hỏi: "Lần nào anh về cũng thế này à?"
"Ừ, nhưng lần này đông hơn vì có cô đi cùng."
"Bạn gái anh chưa từng về cùng anh sao?"
"Có rồi."
"Lúc đó không đông như lần này à?"
"Không đông bằng."
"Tại sao vậy?"
"Vì cô ấy là người vùng này."
"Chẳng lẽ những người này nhìn ra tôi không phải người ở đây sao?"
"Dĩ nhiên là nhìn ra. Dáng đi của cô khác."
"Khác chỗ nào?"
"Cô là người thành phố, bình thường không leo núi nên đầu gối cứng, khi đi chân hay kéo lê trên mặt đất."
"Thật không?" Cô quan sát dáng đi của mình nhưng chẳng thấy đầu gối mình cứng, cũng chẳng thấy mình lê chân. Cô lại nhìn dáng đi của anh, cũng chẳng thấy gì đặc biệt.
Bác sĩ Mãn phát hiện cô đang nghiên cứu cách anh đi, bèn giải thích: "Tôi ở thành phố mấy năm nay, dáng đi cũng thay đổi nhiều rồi. Cô thử nhìn mấy người phía sau xem."
Cô quay lại quan sát nhóm người đang theo sau, nhưng vẫn không thấy sự khác biệt trong cách họ đi. Tuy nhiên, cô nhận ra một điều: dáng người dân miền núi rất đẹp, ai cũng gầy, chân rất dài.
Cô còn nhận ra một điều kỳ lạ: toàn bộ những người đi theo đều là đàn ông, không có phụ nữ nào cả.