Sáng hôm sau, anh dậy rất sớm, đi đi lại lại trong phòng như thể đánh mất hồn vía.
Team Hạt Tiêu
Cô rút kinh nghiệm từ hôm qua, biết rằng ban đêm có cãi nhau thế nào thì ban ngày cũng không cần chấp nhặt, nên chủ động hỏi:
“Anh dậy sớm thế?”
“Ừ, quen rồi. Để anh đi mua đồ ăn sáng nhé.”
Cô leo xuống giường: “Đã nói là tự nấu ăn rồi, còn đi mua làm gì. Anh ăn mì không? Nếu ăn thì em đi nấu.”
Anh liên tục gật đầu: “Ăn, anh ăn mì.”
Cô vào bếp đun nước, rồi tranh thủ vào nhà vệ sinh rửa mặt. Canh chừng lúc nước sắp sôi, cô vội chạy ra bếp, chờ thêm một chút, nước đã sôi. Cô cho mì vào, lấy hai cái bát, chuẩn bị dầu, muối, nước tương, giấm, tương đậu, dầu mè, cắt hành lá, đập tỏi, còn rắc thêm chút hạt tiêu, chế nước sôi thành canh mì.
Khi mì vừa chín, cô dùng vá vớt mì ra, chia vào hai bát, làm thành hai tô mì thơm lừng với hành lá rắc phía trên.
Hai người ăn sáng xong, cô rửa bát, bảo anh vào bếp đứng cùng cô. Vừa rửa bát, cô vừa nói:
“Anh không biết nấu ăn thì bây giờ em làm cũng không sao, nhưng anh không thể nghĩ rằng phụ nữ sinh ra là để nấu ăn. Em ghét nhất đàn ông trọng nam khinh nữ. Bố em không thích nấu ăn, em cũng ghét ông ấy vì điều đó. Nếu em là mẹ em, em đã bỏ ông ấy lâu rồi. Anh cũng phải học nấu ăn dần đi, đừng chỉ biết ăn sẵn.”
Anh vội nói: “Anh biết nấu ăn mà, trưa nay anh nấu.”
Nhưng đến trưa thì anh không cần nấu nữa, vì họ sang nhà bố mẹ cô ăn cơm.
Cô mấy lần định nói với mẹ chuyện "thần khí", nhưng rồi lại không mở miệng được. Cô biết mẹ mình là một phụ nữ tri thức, có ý thức bình đẳng giới rất mạnh mẽ, tuyệt đối không thể chấp nhận những tư tưởng trọng nam khinh nữ. Nhưng cô cũng biết mẹ không có khả năng thay đổi được bảo bối ngay lập tức, nếu mẹ đứng ra dạy dỗ anh, chỉ e tình hình càng thêm rối ren.
Thế nên cô quyết định không nói gì với mẹ cả, nhưng một người mẹ thì luôn rất tinh tế, rất nhanh đã nhận ra cô có vẻ bồn chồn. Nhân lúc rảnh rỗi, mẹ cô hỏi:
“Hai đứa vẫn ổn chứ?”
“Ừ, chỉ là con hơi lo chuyện có con thôi.”
“Có con?”
“Thực ra con và anh ấy đã sống chung từ lâu nhưng mãi vẫn chưa có thai. Chúng con cũng không dùng biện pháp gì cả.”
Mẹ cô an ủi: “Thế thì có gì mà lo? Chưa đến một năm mà? Theo lời bác sĩ, vợ chồng chung sống trên một năm mà chưa có con mới cần xem xét khả năng vô sinh. Cứ bình tĩnh, đừng lo lắng, chắc không có vấn đề gì đâu.”
Buổi tối, hai người lại về nhà mới ngủ. Cả hai đều có chút gượng gạo. Cô không muốn chủ động chạm vào anh, sợ anh lại lấy cớ đó mà lôi “thần khí” ra ép buộc cô. Còn anh dường như cũng nhận ra quyết tâm của cô nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cuối cùng, hai người chẳng làm gì cả, cứ thế mà ngủ.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Ban ngày, hai người là đôi vợ chồng hòa thuận, cùng nhau nấu cơm, ăn cơm, phối hợp rất ăn ý. Đến tối, họ lại trở thành hai người xa lạ kỳ lạ: hoặc là “nước sông không phạm nước giếng”, hoặc là quấn quýt cuồng nhiệt, nhưng dù anh có hừng hực đến đâu thì đến thời khắc quan trọng, anh cũng không quên lấy ra cây gậy quái quỷ đó. Còn cô thì nhất quyết không nhượng bộ, khiến hai người tranh cãi một trận, cuối cùng cô tức đến cứng đờ cả người, còn anh thì uể oải mềm nhũn, rồi ai nấy quay lưng đi ngủ.
Cô không biết phải giải quyết chuyện này thế nào, cũng không có ai để hỏi, vì chắc chắn không ai từng gặp chuyện như vậy. Nếu cô kể ra, mười người thì cả mười đều nghĩ cô bị điên, đang bịa chuyện linh tinh.
Cuộc “chiến tranh cây gậy” này kéo dài hơn một tháng, đến mức cả người Đinh Ất bừng bừng lửa giận, còn người yêu thì hoàn toàn tắt lửa. Mỗi tối, vừa lên giường là anh ngủ luôn, dường như đã triệt để quên mất chuyện kia. Thỉnh thoảng, cô giả vờ ngủ rồi lăn vào lòng anh nhưng anh cũng chẳng có phản ứng gì. Điều này khiến cô cảm thấy mất hết hứng thú, đành tự mình lăn ra.
Cô từng nghĩ đến chuyện tìm cơ hội đốt quách cái gậy đó đi, nhưng lại thấy như thế chỉ là trị ngọn không trị gốc, chưa biết chừng còn phản tác dụng, chọc giận anh rồi làm ra chuyện gì tồi tệ hơn. Dù không chọc giận anh, anh cũng có thể chạy lên Mãn Gia Lĩnh mà xin một cái mới từ ông già trên núi, thậm chí xin một đống về, dù sao thứ đó cũng chẳng tốn kém gì, chỉ là một cành cây, ông lão tiện tay gọt gọt là xong.
Điều quan trọng là phải tìm cách “đốt sạch” cây gậy trong lòng anh.
Thế là, cô bắt đầu tìm kiếm “ngọn lửa” để đốt nó, vùi đầu vào thư viện, tìm tài liệu về cái gậy kia.
Thời đó, mạng internet chưa phổ biến, cái gọi là “tìm kiếm” chỉ có thể thực hiện trong những sách báo của thư viện, chẳng khác nào mò kim đáy bể. Cô bắt đầu bằng việc tra cứu mục lục, ngồi hàng giờ trước tủ tra cứu mà chẳng tìm được gì. Sau đó, cô đi thực địa, lặn lội đến từng giá sách, từng hàng sách, rút từng quyển ra xem, vẫn chẳng có manh mối nào.
Cô còn bóng gió dò hỏi bố về chuyện này, không nói thẳng, chỉ bảo rằng trong giáo trình có một bài học về phong tục hôn nhân dân gian Trung Quốc, muốn tìm chút tài liệu tham khảo.
Bình thường cô chẳng mấy khi quan tâm đến văn học dân gian, nay bỗng nhiên hỏi đến đề tài này, khiến bố cô vui sướng khôn xiết, có cảm giác như tri âm tri kỷ gặp nhau giữa dòng nước chảy xiết. Thế là, bố cô lập tức tìm tài liệu cho cô, nào là sách chuyên khảo, nào là tài liệu photo, mang về cả một đống.
Đinh Ất đọc lướt qua đống tài liệu nhưng không tìm thấy ghi chép nào tương tự. Vì vậy, cô giả vờ thảo luận học thuật, hỏi:
“Bố, bố đã từng nghe nói dân gian có cách nào giúp sinh con trai không?”
Bố cô cau mày nói:
“Chuyện này không thuộc phạm vi nghiên cứu văn học dân gian. Văn học dân gian nghiên cứu các hình thức văn học truyền miệng trong dân gian, bao gồm...”
Cô vội ngắt lời:
“Con biết là không thuộc lĩnh vực của bố, chỉ muốn xác minh một chút thôi.”
Bố cô là một học giả, không giúp được gì, cô đành chuyển sang tìm mẹ, người ít học thuật hơn:
“Mẹ, mẹ có từng nghe nói trong dân gian có phương pháp nào giúp sinh con trai không?”
Mẹ cô quan tâm đến gia đình hơn là học thuật, lập tức liên tưởng đến con gái mình:
“Có phải Tiểu Mãn rất để tâm chuyện này không?”
Cô do dự một chút rồi nửa thừa nhận:
“Cũng không hẳn là anh ấy để tâm, mà là tổ tiên nhà anh ấy trên Mãn Gia Lĩnh để tâm.”
“Cái tư tưởng này không được đâu, rõ ràng là trọng nam khinh nữ.”
“Con biết, con cũng không tán thành. Chỉ là con muốn tìm hiểu xem những người có tư tưởng trọng nam khinh nữ đó thường dùng cách gì để sinh con trai? Nếu con biết cách của họ, con sẽ làm ngược lại, sinh con gái để chọc tức đám tư tưởng cổ hủ kia.”
“Chuyện này mẹ không rõ, nhưng mẹ có nghe nói về một thứ gọi là bí kíp cung đình, tương truyền là tài liệu từ hoàng cung ghi chép cách sinh con trai, con gái.”
“Vậy sao? Phương pháp đó như thế nào ạ?”
“Hình như là tính ngày, rồi dựa theo ngày mà quyết định người nam ngủ bên nào, người nữ ngủ bên nào.”
Cô không hứng thú với mấy thứ này, cô chỉ quan tâm đến cây gậy quái quỷ của Mãn Gia Lĩnh, bèn nói:
“Bí kíp cung đình chắc chắn không có tác dụng. Nếu thực sự hữu hiệu, hoàng đế đã không thiếu người kế vị rồi, sao có thể có nhiều đời vua không có con trai thừa kế ngôi báu?”
“Nghe cũng có lý.”
“Mẹ còn biết phong tục nào khác liên quan đến chuyện này không?”
“Một số phong tục thì càng mê tín hơn, như ăn táo, ăn hạt sen trong đám cưới để lấy chữ ‘tử’ trong từ ‘hạt sen’ hay ‘táo’. Nhưng thực ra, trong tiếng Hán cổ, chữ ‘tử’ không chỉ dùng để chỉ con trai.”
Thấy mẹ cũng bắt đầu bàn chuyện học thuật, cô biết sẽ không khai thác thêm được gì nên đành dừng lại.
Cuối cùng, cô nghĩ đến chị gái mình. Dù chị không nghiên cứu văn học dân gian, nhưng trước đây từng học nhân học, sau này mới chuyển sang ngành máy tính. Chắc hẳn chị sẽ biết một số điều về vấn đề này.
Với chị, cô nói chuyện thẳng thắn hơn, không giấu giếm nhiều. Dù có chút ngượng ngùng, cô vẫn kể sơ qua tình hình.
Chị cô nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
“Chị bỏ nhân học lâu rồi, mà hồi học cũng chưa từng nghe về phong tục như vậy.”
“Chẳng lẽ đây là tục lệ đặc biệt của Mãn Gia Lĩnh?”
“Cũng có thể. Thế giới này rộng lớn, không thiếu điều kỳ quặc, đặc biệt ở những nơi giao thông không thuận tiện, tập tục dân gian càng muôn hình vạn trạng. Vì không có sự đối chiếu với nơi khác, họ cứ duy trì cái của họ thôi.”
“Theo chị, một phong tục như vậy hình thành thế nào?”
“Khó nói lắm. Thông thường, những tập tục không có bất kỳ hiệu quả thực tế nào sẽ khó tồn tại lâu dài. Dĩ nhiên, ‘hiệu quả thực tế’ ở đây là theo quan sát của con người trong điều kiện khoa học lúc bấy giờ. Ví dụ như việc hiến tế động vật để cúng thần linh. Ngày nay chúng ta biết rõ chuyện đó chẳng có tác dụng gì, nhưng khi khoa học còn lạc hậu, nếu họ hiến tế một con cừu trước bàn thờ tổ tiên, tình cờ năm đó mùa màng bội thu, dù giữa hai sự kiện không có mối liên hệ nhân quả, họ cũng sẽ tin là có.”
“Nhưng nếu năm sau họ lại hiến tế mà mùa màng vẫn thất bát thì sao? Họ sẽ nghi ngờ tập tục này chứ?”
“Ha ha, có thể lúc đó tư duy con người chưa mang tính khoa học, chưa hiểu rằng cần có đủ dữ kiện mới xác định được mối quan hệ nhân quả. Nếu năm sau hiến tế mà mùa màng kém, họ sẽ tìm cách giải thích khác, chẳng hạn như ‘hôm ấy trời mưa’ hay ‘con cừu hiến tế không đủ béo’.”
“Tại sao phải tự lừa mình dối người như vậy chứ?”
“Không hẳn là tự lừa dối, mà do họ không có khả năng giải thích các hiện tượng tự nhiên bằng phương pháp khoa học, nhưng họ vẫn cần một lời giải thích, vì nó liên quan trực tiếp đến cuộc sống của họ. Sấm chớp, mưa gió, sinh lão bệnh tử, được mùa hay mất mùa – tất cả đều là những điều họ muốn hiểu. Khi khoa học chưa phát triển đủ để lý giải các hiện tượng này, con người sẽ bám víu vào một số hiện tượng bề ngoài để đưa ra những lời giải thích có vẻ hợp lý.”
“Chị nói có lý. Có lẽ tục lệ ở Mãn Gia Lĩnh cũng là một cách lý giải cho hiện tượng nào đó trong tự nhiên, vì hình như ở đó tỉ lệ sinh con trai cao hơn.”
“Thật sao?”
“Lần này về Mãn Gia Lĩnh làm đám cưới, em đã để ý. Lúc trước thấy mấy đứa con trai đi theo sau bọn em nhiều, em nghĩ con gái chắc ra đồng hết. Nhưng lần này cả làng đều ra đón, nam nữ đủ cả, vậy mà trẻ con trai vẫn nhiều hơn.”
Chị cô kinh ngạc:
“Có chuyện này à? Liệu có phải họ làm gì với những bé gái không?”
Cô bất giác rùng mình:
“Trời ơi, nếu vậy thì đáng sợ quá.”
“Nếu em kể chuyện này trước khi cưới, chị đã khuyên em đừng lấy cậu ta rồi, nhưng giờ thì đã cưới rồi.”
“Cưới rồi thì vẫn có thể ly hôn mà.”
“Đương nhiên là có thể, nhưng cậu ta chắc chắn không muốn ly hôn. Được lấy em làm vợ, ở Mãn Gia Lĩnh là chuyện rất vẻ vang, ở bệnh viện cậu ta làm cũng vậy.”
“Cưới em thì có gì vẻ vang?”
“Sao lại không? Ở bệnh viện đó, có mấy bác sĩ cưới được giảng viên đại học trẻ đẹp, lại còn là chuyên ngành ngoại ngữ của trường danh tiếng? Nếu ly hôn, cậu ta cũng khó tìm được ai tốt hơn em. Vì vậy, cậu ta chắc chắn không chịu ly hôn. Nếu em ép cậu ta quá, có thể cậu ta sẽ chọn cách cùng c.h.ế.t với em. Cậu ta là bác sĩ ngoại khoa, làm chuyện đó dễ như trở bàn tay.”
Cô bỗng nhớ đến lời anh ta từng nói về việc “phế bỏ” anh rể thứ ba của mình, cảm thấy người này không phải không có ý nghĩ đó, cũng không phải không có năng lực thực hiện. Nghĩ vậy, cô hoảng hốt hỏi:
“Vậy phải làm sao đây?”
Chị gái an ủi:
“Chị chỉ đang nghĩ đến trường hợp xấu nhất thôi, chắc cậu ta không đến mức tệ hại như vậy đâu. Cậu ta vẫn rất yêu em, nhưng đồng thời cũng bám chặt vào phong tục trọng nam khinh nữ của Mãn Gia Lĩnh. Cả hai thứ, cậu ta đều không nỡ bỏ.”
“Nếu em ép anh ấy phải chọn giữa em và phong tục, chị nghĩ anh ấy sẽ chọn cái nào?”
Chị cô im lặng rất lâu rồi mới nói:
“Cái này thật sự khó nói, nhưng ép buộc không phải là cách hay. Em nên nói chuyện với cậu ta nhiều hơn, khuyên nhủ cậu ta, kéo cậu ta về phía mình.”
Ngày hôm sau, chị cô gọi điện thoại tới:
“Chị bỗng nghĩ ra, biết đâu cái ‘thần khí’ đó thật sự có thể giúp sinh con trai.”
“Chị cũng bắt đầu mê tín rồi à?”
“Chị không mê tín, nhưng có những chuyện hiện tại khoa học chưa giải thích được. Biết đâu nó thực sự có cơ sở khoa học nào đó mà chúng ta chưa biết thôi. Chẳng hạn, một số người có khả năng đặc biệt, chúng ta không tin, nhưng có nhà khoa học lại tin.”
“Cái ‘thần khí’ đó thì có thể có cơ sở khoa học gì chứ?”
“Ai mà biết được? Có thể cành của ‘cây đàn ông’ chứa một số hợp chất hóa học nào đó chẳng hạn. Ví dụ, môi trường kiềm trong cơ thể phụ nữ được cho là dễ sinh con trai hơn, biết đâu cây đó có tính kiềm mạnh?”
Cô chưa từng nghĩ đến điều này:
“Ý chị là sao?”
“Chị chỉ đang cố giải thích tại sao tỉ lệ sinh con trai ở Mãn Gia Lĩnh lại cao. Còn một khả năng khác nữa: "Nghe nói nếu thời điểm hai vợ chồng hòa hợp trùng khớp với lúc người vợ đạt đến trạng thái thăng hoa, thì khả năng sinh con trai sẽ cao hơn. Nếu cái ‘thần khí’ đó giống như một cách hỗ trợ màn dạo đầu, giúp phụ nữ dễ thăng hoa hơn thì cũng không phải không có lý.”
“Chị muốn em hỏi Tiểu Mãn xem cái ‘thần khí’ đó dùng như thế nào à? Nếu nó thực sự giúp phụ nữ đạt cực khoái thì thử dùng cũng không có gì không thể, nhưng mà vào khoảnh khắc thiêng liêng đó, dùng một cây gậy cũ kỹ thì thật mất hứng!”
“Thực ra, ở nước ngoài có rất nhiều sản phẩm tương tự. Dĩ nhiên, không phải làm bằng cành cây, mà có loại bằng silicone, bằng nhựa, đủ loại. Có người độc thân mua về để tự giải quyết nhu cầu, cũng có cặp vợ chồng mua về để tăng hứng thú trong chuyện phòng the.”
Cô chưa từng nghe qua:
“Thật có chuyện này sao?”
“Thật đấy.”
“Sao chị biết? Chẳng lẽ chị và anh rể…”
“Bọn chị chưa dùng bao giờ, nhưng chị biết có những thứ đó. Ở trung tâm mua sắm gần nhà chị có một cửa hàng dành cho người lớn. Lúc trước chị không biết đó là cửa hàng gì, vô tình đi vào xem thử mới phát hiện ra nó bán toàn đồ chơi người lớn, trưng bày đầy những thứ mô phỏng bộ phận đàn ông.”
“Nói vậy thì, Mãn Gia Lĩnh cũng khá tiến bộ nhỉ, chẳng khác gì nước Mỹ.”
“Thực ra, các vật mô phỏng thứ đó của đàn ông là một hình thức của sinh thực khí sùng bái, một tập tục rất lâu đời. Nhiều dân tộc trên thế giới đều có, làm bằng gỗ, bằng đá, vẽ trên vách đá, khắc trên đồ gốm… chỗ nào cũng có. Chỉ là sau này khoa học phát triển, con người hiểu rằng nó chẳng có gì đáng để sùng bái, chỉ đơn giản là một bộ phận cơ thể, thế là dần dần không còn tôn thờ nữa. Nhưng có thể do Mãn Gia Lĩnh tương đối biệt lập, nên vẫn còn giữ phong tục này.”
“Người ở đó chẳng ai thích ra ngoài cả.”
“Tiểu Mãn là một ngoại lệ. Vừa hay lại gặp được em. Có lẽ một số phong tục của Mãn Gia Lĩnh cuối cùng sẽ chấm dứt vì em đấy.”
“Vậy em không biết là mình đang giúp họ tiến hóa, hay đang cắt đứt truyền thống của họ nữa.”
“Muốn tiến hóa thì phải từ bỏ những truyền thống cũ. Không từ bỏ thì không thể tiến hóa.”
“Ý chị là sao?”
“Còn tùy vào quyết định của em.” Chị cô phân tích: “Nếu em không chấp nhận cái ‘thần khí’ đó thì đừng ép bản thân. Nhưng nếu em nghĩ thử một lần cũng chẳng sao thì cứ thử xem. Nếu cảm thấy khó chịu thì dừng lại. Nếu không cảm thấy khó chịu, thậm chí còn tăng thêm hứng thú, thì cũng không có gì không thể. Vấn đề là lần này cậu ta đã bướng bỉnh rồi, cứ tiếp tục giằng co thế này cũng không phải cách hay. Nếu em dùng cái đó mà thực sự sinh con trai thì cũng không phải chuyện xấu, dù trai hay gái cũng đều là con của em mà. Còn nếu dùng rồi mà vẫn không sinh được con trai thì ít ra em cũng có thể dạy cho anh ta một bài học, để anh ta biết rằng những thứ ở Mãn Gia Lĩnh không phải lúc nào cũng linh nghiệm.”
Cô bắt đầu bị lay động.
Chị cô dặn dò thêm:
“Nhớ phải đảm bảo thứ đó sạch sẽ, và bảo anh ta đừng vội vã quá, kẻo làm em bị thương hoặc bị nhiễm trùng.”
Cô suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng quyết định thử xem.