Đợi Anh Yêu Em

Chương 2



Đinh Ất nhận ra điều đáng sợ và đáng ghét nhất trên đời chính là những người phụ nữ sắp ba mươi tuổi mà vẫn chưa lấy chồng. Những người này đã đến độ "hận không thể cưới ngay lập tức", lúc nào cũng mong muốn gả đi thành công. Họ chẳng thèm quan tâm đến tình trạng của người đàn ông, chỉ cần có thể cướp được là cướp, giành được là giành.

 

Những người này vốn dĩ không có lợi thế gì trong chuyện tranh giành đàn ông. Nếu không phải vì ngoại hình tầm thường, họ đã chẳng đến gần ba mươi mà vẫn chưa kết hôn. Nếu đấu với những cô gái đôi mươi vừa chớm nở, họ chắc chắn sẽ ở thế yếu. Vì thế, họ chuyển sang nhắm vào những người đàn ông đã có vợ, bắt đầu tranh giành với những người phụ nữ đã bị việc mang thai, sinh con làm hao mòn vóc dáng.

 

Tất nhiên, không phải người phụ nữ nào đã sinh con cũng bị tàn phá vóc dáng, nhưng đàn ông vốn dĩ là loài thích của lạ. Ở bên một người phụ nữ suốt hơn mười năm, sáng nào cũng nhìn thấy gương mặt đó, đến khi gặp một người khác, họ sẽ cảm thấy mới mẻ, xinh đẹp. Dù cuối cùng có chiếm được, họ cũng sẽ nhận ra chẳng có gì đặc biệt cả.

 

Sống cùng chồng bao năm nay, Đinh Ất hiểu rõ anh ta vẫn có sức hút với phụ nữ, nhất là lúc mới gặp mặt. Khi mới tiếp xúc, sức hút đó rất mạnh.

 

Cô và anh đã ở bên nhau lâu như vậy, cùng chung chăn gối, cùng trải qua những điều nhỏ nhặt của cuộc sống như ăn uống, sinh hoạt, thậm chí cả những điều tế nhị nhất, nên giờ cô chẳng còn cảm giác "kinh ngạc" nữa. Nhưng nhớ lại lần đầu gặp nhau, cô đã từng bị anh làm cho "choáng ngợp" thực sự.

 

Lúc đó, cô còn đang học cao học, trong chuyện tình cảm tuy không phải hoàn toàn trắng tay, nhưng cũng chỉ là những rung động thoáng qua. Cô từng cùng nam sinh đi xem phim, ăn cơm, nắm tay, ôm, hôn, nhưng chưa bao giờ rung động thật sự. Cảm giác ấy giống như trò chơi trẻ con, trong đầu lúc nào cũng tự hỏi:

 

"Chẳng lẽ đây chính là tình yêu của mình? Chẳng lẽ mình sẽ sống cả đời với người này?"

 

Mỗi lần tự hỏi như vậy, cô lại kết thúc một mối quan hệ. Nhưng cô cũng chẳng hối tiếc, vì thực sự chưa từng có ai khiến cô "thần hồn điên đảo".

 

Cô tự đặt ra một hạn mức cho bản thân: đến năm hai mươi tám tuổi, nếu vẫn chưa gặp được người khiến mình si mê thì cô sẽ gạch bỏ cụm từ "thần hồn điên đảo" khỏi từ điển tình yêu của mình, thay vào đó là ba chữ "sống qua ngày".

 

Cuộc gặp gỡ với chồng cô cũng khá là kịch tính. Cô vẫn nhớ đó là một ngày mùa xuân, nếu dùng câu văn trong những bài tập làm văn thời tiểu học thì sẽ là:

 

"Trời xanh vạn dặm, xuân về đất trời, những đám mây trắng bồng bềnh trôi trên bầu trời xanh thẳm."

 

Nhưng thực ra hôm đó cô chẳng có tâm trí nào mà nhìn trời, vì bụng cô đau dữ dội. Nếu không phải vì sĩ diện, cô đã lăn lộn trên đất rồi. Cô dám cá rằng cơn đau của cô còn nặng hơn cả những lần đau bụng tới kỳ của bạn cùng phòng Tiểu Tống, vì dù Tiểu Tống có đau đến toát mồ hôi thì cũng chưa từng đau đến mức ngất đi, còn cô thì thật sự đã ngất xỉu.

 

Khi tỉnh dậy, cô đã nằm trên giường bệnh. Nhưng đó không phải chiếc giường trắng tinh trong sách văn mẫu, mà là một chiếc giường cũ kỹ, hơi ngả vàng, trông khá bẩn. Trần nhà bệnh viện cũng xỉn màu, ga giường và chăn đều có chút ố vàng, như thể mỗi lần giặt lại còn để sót lại một ít vết bẩn, dần dần tích tụ thành như vậy.

 

Trên bốn bức tường bệnh phòng còn quét một lớp sơn xanh đến ngang tầm người, khiến khuôn mặt bệnh nhân trên giường trông có chút xanh xao.

 

Mẹ cô ngồi bên giường, thấy cô tỉnh lại thì mừng rỡ vô cùng, không ngừng hỏi han, chăm sóc chu đáo. Lúc này, cô mới biết mình bị viêm ruột thừa cấp tính, đã phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa.

 

Mẹ cô vỗ về: "Thế là xong rồi, sau này con sẽ không bao giờ bị viêm ruột thừa nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

 

Đây là câu cửa miệng của mẹ cô. Bất kể chuyện tồi tệ đến đâu, mẹ luôn có thể bắt đầu bằng câu "Thế này thì tốt rồi", và lúc nào cũng tìm ra được lý do để chứng minh nó thực sự "tốt".

 

Bị mẹ ảnh hưởng, cô cũng cảm thấy đây là một chuyện tốt. Mà không chỉ có một điều tốt, cô có thể liệt kê ra nhiều hơn thế.

 

Điều tốt thứ nhất: Chỉ là viêm ruột thừa, chứ không phải căn bệnh nào đáng sợ hơn.

 

Điều tốt thứ hai: Ruột thừa là bộ phận thừa thãi, cắt đi cũng chẳng ảnh hưởng gì.

 

Điều tốt thứ ba: Đã cắt rồi thì sẽ không bao giờ bị viêm ruột thừa nữa.

 

Điều tốt thứ tư…

 

Đinh Ất vừa nghe mẹ phân tích những điều tốt của sự việc, vừa thò tay vào trong chăn dò dẫm. Cô phát hiện mình không mặc quần, chỉ mặc một chiếc áo bệnh viện rộng thùng thình. Ngoài cơn đau từ vết mổ, cô còn có một cảm giác kỳ lạ. Cô cố nhịn đau, đưa tay xuống kiểm tra, chợt nhận ra bên dưới đã bị cạo sạch, nhẵn nhụi. Mỗi lần chăn chạm vào, cô lại có cảm giác kỳ quặc.

 

Cô không biết ai là người đã phẫu thuật cho mình. Cô hy vọng đó là một bác sĩ nữ, bởi vì từ trước đến nay, ngoài những cô gái trong nhà tắm công cộng ký túc xá, chưa ai từng nhìn thấy cơ thể trưởng thành của cô.

 

Cô đang định hỏi mẹ xem bác sĩ mổ cho cô là nam hay nữ thì chợt thấy một nhóm người tràn vào phòng bệnh. Nhìn họ chẳng khác nào cảnh lính Nhật càn quét vào làng trong phim, bởi ai cũng đeo khẩu trang lớn, che kín mặt mũi như những tên cướp. Bộ áo blouse trắng trên người họ trông không khác gì đồ giả, cái thì rộng thùng thình, cái thì nhăn nhúm, có cái còn chật đến mức không vừa người.

 

Chỉ có một người đi đầu là trông giống bác sĩ thực thụ. Chiếc áo blouse trắng của anh ta rõ ràng là đồ của chính mình, chứ không phải thứ tịch thu từ tù binh rồi khoác lên. Anh ta cũng đeo khẩu trang lớn, che kín mặt, nhưng vẫn không thể giấu được đôi mắt sáng và hàng lông mày rậm. Dáng người anh ta cao ráo, thẳng tắp, dù mặc áo blouse vẫn toát lên khí chất mạnh mẽ.

 

Cô có cảm giác chỉ có người này là "quân chính quy", còn nhóm phía sau toàn là "quân ô hợp". Người "quân chính quy" này dẫn theo đám "ô hợp", đi từ giường bệnh này sang giường bệnh khác, vừa làm mẫu, vừa giải thích, vừa hướng dẫn. Còn đám "quân ô hợp" thì người rướn cổ, người kiễng chân, ánh mắt vô cùng kính cẩn, y hệt đám đồ đệ mới nhập môn đang chăm chú nghe sư phụ giảng đạo.

 

Cô đoán đây có lẽ là bệnh viện trực thuộc Đại học Y thành phố A. Chỉ có người "quân chính quy" kia là bác sĩ chính thức ở đây, còn nhóm "ô hợp" phía sau chắc hẳn là sinh viên y khoa đến thực tập.

 

Đột nhiên, cô thầm kêu lên: "Hỏng rồi!" Va phải đám "ô hợp" kia, e rằng mình sẽ trở thành tiêu bản hoặc dụng cụ giảng dạy mất.

 

Cô nắm chặt ga giường, lo lắng nhìn quanh, cố tìm một cái cớ để thoát khỏi tình huống này.

 

Bất ngờ, đám "ô hợp" đó đồng loạt đi ra ngoài phòng bệnh.

Team Hạt Tiêu

 

Đinh Ất thoát c.h.ế.t trong gang tấc!


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com