Sân sau của nhà họ Thẩm cũng nuôi một con Labrador, Khương Bảo Lê rất thích chú ch.ó đó nên cũng thử huấn luyện nó trong việc ăn uống, nhưng lúc nào cô cũng thất bại vì nó quá tham ăn.
Đúng lúc này, quản gia bưng tới một khay nhiều thịt bò hơn, ba con ch.ó đen kia lập tức nhìn sang anh ta, ch.óp mũi ướt át hít lấy hít để.
“Đây là thịt bò Wagyu được vận chuyển bằng đường hàng không ngay sáng nay.” Tư Độ khẽ gõ ngón tay lên tay vịn.
Quản gia bỏ thịt bò vào mấy đám cây trong vườn hoa rồi mở cửa l.ồ.ng, vậy mà đám ch.ó vẫn ngoan ngoãn ngồi im, chẳng dám nhúc nhích. Chờ cho đến khi Tư Độ ra lệnh…
“Hunt.”
Ba con ch.ó kia thoắt cái đã lao đi như những chiếc bóng.
Rất nhanh sau đó, chúng tìm được thức ăn trong bụi cây rồi điên cuồng cấu xé.
Khương Bảo Lê vô thức dời tầm mắt rồi che n.g.ự.c lại, cố gắng nhịn cảm giác muốn nôn, chỉ cần trông thấy hình ảnh dữ dội như vậy là cô sẽ khó chịu vô cùng.
Tư Độ vẫn im lặng quan sát cô, đôi mắt đen dài ánh lên vẻ sắc lạnh tựa như kim loại.
Quản gia dắt đám ch.ó dữ vừa thưởng thức món ngon xong quay trở về. Đương nhiên mấy tảng thịt bò đó chẳng đủ lót bụng cho bọn chúng, thế nên chúng cứ nhìn Tư Độ đăm đăm.
Tư Độ nói hỏi Khương Bảo Lê: “Sợ ch.ó à?”
Khương Bảo Lê nhìn ba con ch.ó đang l.ồ.ng lộn trước mắt rồi gật đầu với anh.
“Chúng ta chơi một trò chơi đi.” Tư Độ vỗ tay, quản gia lập tức mang một khay bò khác tới đưa cho cô, “Tôi cho cô mười phút, cô giấu thứ đó trong vườn hoa cho kỹ, nếu ch.ó của tôi không tìm được thì xem như cô thắng.”
Khương Bảo Lê vội hỏi: “Tôi thắng thì anh sẽ xóa video phải không?”
“Đúng.”
Khương Bảo Lê nhận chiếc khay trong tay quản gia chẳng chút do dự.
Đám ch.ó trong l.ồ.ng nhao nhao muốn phóng ra ngoài.
Cô bước vào khu vườn mê cung, nơi những bụi cây xanh được cắt tỉa gọn gàng trải dài, cây nào cũng cao ngang tầm người, dễ dàng dẫn người ta vào chốn lạc lối.
Khương Bảo Lê thấy bên cạnh có một cái xẻng, thế là cô quyết định đào hố để chôn đống thịt kia xuống.
Sau khoảng năm phút đổ mồ hôi, sôi nước mắt, trước mặt Khương Bảo Lê xuất hiện một chiếc hố sâu.
Tư Độ nhìn cô, đáy mắt hiện rõ vẻ trào phúng, “Vừa rồi quên nói, nếu cô thua…”
Khương Bảo Lê nhìn người con trai đang nhàn nhã ngồi trên ghế.
Anh ung dung thốt lên từng chữ, “Tôi sẽ… biến cô thành thức ăn của chúng nó.”
Ánh mắt của anh khiến cô bất an vô cùng, dẫu vậy, cô vẫn không tin lời anh nói cho lắm. Nhưng đến khi nhìn thấy cái hố sâu mà mình vừa đào… cô lại lâm vào do dự.
Khương Bảo Lê nhớ đến mấy chương trình pháp luật mình từng xem, đám cảnh khuyển được huấn luyện rất bài bản, thậm chí chúng còn ngửi được t.h.i t.h.ể được chôn sâu dưới mười mấy mét.
Không, sẽ không bị phát hiện đâu.
Nhất định sẽ không!
Quản gia có lòng tốt nhắc nhở: “Cô Khương, còn hai phút thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô không thể thua được.
Cô muốn ở lại, muốn chứng minh trong sạch của mình!
Khương Bảo Lê nhìn tảng thịt bò trong khay rồi làm một hành động chẳng ai ngờ tới.
Cô cầm lấy tảng thịt bò, sau đó… ăn từng miếng!
Quản gia trừng to mắt, không ngờ cô gái này lại liều mạng đến thế!
Tư Độ đứng dậy quan sát dáng vẻ chẳng màng sống c.h.ế.t của cô gái nhỏ… Đáy mắt anh không thể yên tĩnh như mặt nước lặng nữa rồi.
Anh chợt nở nụ cười thâm hiểm.
Quản gia vừa nhìn vẻ mặt của Tư Độ đã biết cậu chủ nhà mình có hứng thú rất lớn với cô gái nọ.
Khương Bảo Lê ăn thịt bò sống, có mấy lượt suýt thì phun ra ngoài!
Ăn mãi ăn mãi, cho đến giây cuối cùng, cô nuốt toàn bộ số thịt còn lại vào bụng.
Dạ dày toàn là thịt sống khiến cảm giác ghê tởm trào dâng khắp cả người.
Nhịn, nhịn ngay…
Cùng lúc đó, l.ồ.ng sắt được mở ra, một con ch.ó đen nhanh ch.óng phóng ra ngoài, nó chạy thẳng vào mê cung rậm rạp rồi ngửi khắp nơi.
Khi tới cạnh Khương Bảo Lê, nó ngửi đi ngửi lại chiếc khay đã rỗng tuếch.
Khương Bảo Lê sợ hãi nhích sang một bên, con ch.ó đen lập tức chuyển hướng sang phía cô.
Trước kia chưa từng xảy ra chuyện như thế này nên quản gia khá lo lắng.
Con ch.ó đen từ từ tiến gần đến người cô, cũng vì trên quần áo của cô toàn là m.á.u tươi.
Thấy con ch.ó đen kia càng lúc càng gần mình, Khương Bảo Lê lùi về sau rồi cầm cái xẻng lên…
Bỗng dưng con ch.ó đen vọt nhanh về phía cô, quản gia sợ đến mức muốn chạy tới cầm lấy dây xích, nhưng anh ta còn chưa kéo được thì con ch.ó đã xông thẳng về trước, đẩy ngã quản gia xuống bồn hoa bên cạnh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tư Độ lao lên như tên b.ắ.n, ghì c.h.ặ.t cổ con ch.ó săn rồi kéo phăng nó ra xa một mét.
Chờ anh buông tay ra thì con ch.ó vừa rồi vẫn còn điên cuồng đã nằm rạp xuống đất lấy lòng chủ nhân, không dám phản kháng chút nào nữa.
Khương Bảo Lê không cảm nhận được cơn đau như trong dự đoán nên hé mắt ra nhìn, cô thấy Tư Độ đang ngạo nghễ liếc nhìn mình từ trên cao, còn con ch.ó kia thì ngồi xổm bên cạnh anh, cuống quýt vẫy đuôi lấy lòng chủ.
..
Quản gia thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi anh ta lại thấy chuyện này thật khó tin.
Cậu chủ rất hiếm khi mềm lòng, vậy mà lại nguyện ý cứu cô gái này ư?
Cơ mà cô gái này… cũng thông minh thật đấy!
Trong lúc quản gia đang buông lỏng, Khương Bảo Lê cầm lấy cái xẻng rồi hùng hổ đi về phía người con trai đang đứng trên bậc thềm.
Tiếng xẻng va chạm với mặt đất tạo ra âm thanh ch.ói tai vô cùng.