Độ Lê

Chương 5



Thư Hân Đồng cũng không tin Khương Bảo Lê có thể thuyết phục được Tư Độ, nhưng đâu còn cách nào khác.

Hai cô gái đang đứng ở nơi đây… đều rơi vào đường cùng rồi.



Khương Bảo Lê và Thư Hân Đồng quyết định bắt tay “giao dịch”.

Cô xử lý video giúp Thư Hân Đồng, còn Thư Hân Đồng gửi tấm ảnh duy nhất có thể chứng minh mọi chuyện cho cô.

Ai trong trường cũng biết Khương Bảo Lê là “em gái” của Thẩm Dục Lâu, Thẩm Dục Lâu lại quen Tư Độ, nếu cô dựa vào mối quan hệ này để móc nối với Tư Độ thì hẳn là sẽ có đường sống.

Khương Bảo Lê đi tới khu Đông Nam của học Viện Hughton, đây là khu vực học tập của nghiên cứu sinh thạc sĩ và tiến sĩ.

Cô không có chút manh mối nào, cũng chẳng biết làm sao để tìm người ta.

Đúng lúc ấy, cô gặp được mấy nam sinh quen mặt đi ra từ thư viện, họ đều là bạn của Thẩm Dục Lâu.

Gen của các gia đình giàu có thường được chọn lọc qua nhiều thế hệ nên trông ai cũng nổi bật vô cùng.

Bên cạnh bọn họ còn có mấy cô gái, trai xinh gái đẹp vừa nói vừa cười tạo nên cảnh đẹp thật hút mắt chốn sân trường.

“Hửm, Tiểu Lê.” Có nam sinh thấy Khương Bảo Lê nên cất tiếng gọi, “Lâu rồi không gặp em, càng ngày càng đẹp ra nhỉ.”

Vốn dĩ Khương Bảo Lê định vờ như không thấy họ nên đã lách người đi, nào ngờ lại bị nhận ra, thế là cô đành mỉm cười tiến tới chào hỏi, “Anh Âu Văn.”

Âu Văn – anh chàng đội mũ lưỡi trai, trên người mặc toàn hàng hiệu đắt tiền – cũng cười với cô: “Anh của em ra nước ngoài rồi, em tới đây tìm ai vậy?”

Một nữ sinh đứng bên cạnh anh ta cất cao giọng: “Không phải cô ta ăn cắp đồ sao? Vẫn chưa bị đuổi học hả?”

Cô ta còn chưa dứt lời thì Âu Văn đã tức giận trừng mắt nhìn: “Tôi đang nói chuyện với Tiểu Lê, đến lượt cô lắm mồm à?”

Nữ sinh nọ bị mắng nhưng không dám nổi đóa với cậu ấm nhà họ Chung nên đành ấm ức ngậm miệng lại.

Đám nam sinh này nể mặt Thẩm Dục Lâu nên bình thường đối xử rất tốt với Khương Bảo Lê, xem cô như em gái của họ vậy.

Nhưng cô hiểu rõ bí mật ẩn sau bọn họ xấu xí đến nhường nào. Thế nên cô cũng không mấy thật lòng với họ.

Trên thế giới này, người có thể khiến cô thành tâm thành ý chỉ có mỗi Thẩm Dục Lâu mà thôi.

“Tiểu Lê, đừng lo quá, anh tin em không làm việc đó đâu.” Chung Âu Văn vỗ vai cô, an ủi hời hợt đôi câu rồi định rời đi.

Đột nhiên Khương Bảo Lê hỏi anh ta: “Anh Âu Văn, anh biết Tư Độ đang ở đâu không”

Chung Âu Văn lập tức cau mày, quay lại hỏi cô: “Em tìm cậu ta… làm gì?”

“Có chút việc riêng ạ.”

“Việc riêng?” Chung Âu Văn hứng thú, “Tiểu Lê, anh cảnh báo em, em đừng dây dưa với tên đó… Bằng không sẽ phải nếm mùi đau khổ đấy.”

Nếu mấy lời đồi đại trong trường có thể có phần sai lệch thì những lời cảnh báo nghe được từ mấy cậu ấm quen biết Tư Độ… chắc chắn không phải là vô căn cứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Sao thế ạ? Anh ta là quái vật ba đầu sáu tay hay sao?” Khương Bảo Lê cố ý nói đùa, “Em cũng đâu có quen biết anh ta.”

“Anh ta không phải là quái vật.” Chung Âu Văn cười lạnh, “Anh ta là… ác ma.”

Hai chữ này phát ra từ đôi môi mỏng của người nọ khiến tim Khương Bảo Lê khẽ run theo.

“Sao? Thế nào? Anh ta ăn thịt em được à?”

“Anh ta sẽ không ăn thịt em đâu, anh ta chỉ chơi em thôi, chơi xong thì vứt.” Chung Âu Văn hất cằm, “Tiểu Lê, em đừng bao giờ thấy hứng thú với anh ta. Bằng không… ngay cả Thẩm Dục Lâu cũng không cứu được em đâu.”

“Em chỉ tìm anh ta hỏi chút chuyện, thế thôi.” Khương Bảo Lê đáp, “Bạn em nhờ mà.”

Chung Âu Văn đã cảnh cáo rồi, có nghe hay không là chuyện của cô.

“Lúc này có lẽ anh ta đang ở trong tòa nhà thí nghiệm sinh học, tầng 3, phòng giải phẫu, em tự đi tìm đi.”

“Cảm ơn anh Âu Văn.”

Khương Bảo Lê vội chạy tới tòa nhà thí nghiệm.

Chung Âu Văn vừa nhìn theo bóng lưng của cô vừa nghĩ không biết có nên nói việc này với Thẩm Dục Lâu hay không.

Sau một khoảng do dự khá lâu, cuối cùng anh ta bèn bỏ điện thoại xuống. Quên đi, anh ta còn chẳng biết quan hệ giữa Khương Bảo Lê và Tư Độ là thế nào, tốt nhất vẫn nên tránh dính đến chuyện này.

Chọc giận Tư Độ…

Chỉ nghĩ đến đây thôi cũng khiến anh ta dựng tóc gáy rồi.



Khoa Sinh học vừa được tu sửa gần hai năm nay.

Dưới sự tài trợ của Công ty Công nghệ sinh học Mosen thuộc tập đoàn nhà họ Tư, tòa nhà kiểu Âu cũ kỹ, rùng rợn trước đây đã được cải tạo thành một tòa nhà kính hiện đại tràn ngập cảm giác công nghệ.

Khương Bảo Lê đi vào rồi tiến thẳng lên tầng ba.

Hiện tại trong hành lang hình chữ “hồi” (回) không có nhiều học sinh lắm, đèn trong các phòng học đều đã tắt, chỉ có biển báo an toàn màu xanh lá cây lóe lên ánh sáng le lói yếu ớt.

Khương Bảo Lê vừa rẽ qua khúc quanh thì trông thấy phía sau cửa sổ thủy tinh trong suốt của một gian phòng có ánh sáng hắt ra.

Cô đi tới xem thử thì trông thấy ba chữ “Phòng phẫu thuật” ở ngay cạnh cửa.

Rèm cửa sổ không thả xuống nên qua lớp cửa kính, Khương Bảo Lê trông thấy người thiếu niên cao lớn ở bên trong đang cầm một con d.a.o mổ nhỏ sắc bén.

Ngón tay của anh thon dài trắng nõn, xương ngón tay lộ rõ theo từng cử động, móng tay được cắt sạch sẽ và gọn gàng.

Người nọ mang khẩu trang nhưng đường cong của sườn mặt rất sắc sảo, đôi mắt đen láy, hẹp dài ẩn dưới hàng lông mày tuyệt đẹp.