Khí thế áp bức không cho người khác có cơ hội từ chối.
“…”
Khương Bảo Lê thầm nghĩ, đồ biến thái, còn ép người ta xem mấy thứ đáng xấu hổ này nữa chứ.
Cô hơi do dự một chút, sau đó nheo mắt lại, mở video ra với vẻ chán ghét tột độ.
Cô cứ ngỡ mình sẽ phải học tiết “dạy đọc a ă â” linh tinh khó coi gì đó, nào ngờ trong video lại là cảnh Thư Hân Đồng hùng hổ ức h.i.ế.p một nữ sinh nào đó.
Cô ta cắt tóc, dí tàn t.h.u.ố.c vào người của nữ sinh nọ, nạn nhân sưng mặt sưng mũi, khóc lóc trong bất lực…
Một đám nữ sinh đứng bên cạnh cười phá lên Thư Hân Đồng xuất hiện nhiều nhất trong khung hình, thậm chí có mấy nữ sinh không muốn bẩn tay nên cứ lượn lờ xung quanh cười đùa như quỷ đói…
Khương Bảo Lê xem đoạn video bạo lực dài hai phút này mà huyết áp muốn tăng lên tới đỉnh đầu. Ngón tay đã đặt lên nút “Xóa” nhưng cô lại do dự.
Có nên xóa bằng chứng của vụ bạo lực này hay không?
Cô ngước lên nhìn Tư Độ thì trông thấy vẻ mặt gợi đòn của anh.
Đến lúc này Khương Bảo Lê mới nhận ra, đây… mới là trò vui mà anh muốn xem.
Sáng sớm hôm sau, sương mù tràn ngập mọi nơi.
Trước tiệm chè Mỹ Tâm, Khương Bảo Lê lại gặp Thư Hân Đồng một lần nữa. Đôi mắt gấu trúc và vẻ mệt mỏi đã nói rõ, đêm qua cô ta chẳng ngủ được chút nào.
Khương Bảo Lê cũng chẳng tốt hơn là bao.
Tối qua cô rời khỏi biệt thự của nhà họ Tư rồi tìm một khách sạn ở tạm. Mấy khách sạn ở gần núi Vân Lĩnh toàn là kiểu cao cấp sang trọng, giá cao muốn c.h.ế.t.
Khương Bảo Lê vừa vào phòng đã nằm phịch xuống giường, rõ ràng cô buồn ngủ lắm rồi, nhưng khi nằm xuống thì đầu óc lại tỉnh táo đến lạ thường.
Gối lông chim không thoải mái chút nào, ngay cả nệm Simmons cũng khiến cô khó chịu…
Nói tóm lại, cô thức đến gần bốn giờ sáng, sau khi rời giường đi vệ sinh rồi quay trở lại, cô mới thiu thiu ngủ được một chốc.
Vậy mà mới hơn bảy giờ cô đã bị tiếng chuông điện thoại của Thư Hân Đồng đ.á.n.h thức.
Khương Bảo Lê bực tức tỉnh dậy.
“Tư Độ nói thế nào? Có xóa video chưa?” Thư Hân Đồng vừa thấy cô đã hỏi luôn miệng.
Khương Bảo Lê không trả lời mà chỉ im lặng quan sát gương mặt của người đối diện.
Lúc này đây, gương mặt sợ hãi của cô gái này nào giống với kẻ kiêu căng phách lối, đ.á.n.h mắng và nhổ nước bọt vào bạn học trong video kia chứ?
“Tư Độ đã xóa video đó rồi.” Khương Bảo Lê trả lời.
“Thật không?”
“Ừ.”
Thư Hân Đồng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô ta không dám buông lỏng hoàn toàn, cũng không dám mạo hiểm bỏ qua bất kỳ rủi ro nào, thế nên cô ta vội nhắn tin cho Tư Độ để hỏi thăm.
“Chờ anh ấy xác nhận thì tôi sẽ gửi hình cho cô.”
Khương Bảo Lê đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đương nhiên làm gì có chuyện Tư Độ sẽ trả lời tin nhắn của cô ta ngay lập tức, thậm chí Khương Bảo Lê cũng không chắc… người nọ có trả lời cô ta hay không nữa.
Có khi Tư Độ còn chẳng thèm đếm xỉa đến cô ta, ai mà biết được chứ.
Nhưng có thế nào thì Khương Bảo Lê và Thư Hân Đồng vẫn phải kiên nhẫn chờ đợi anh hồi âm.
Hai người vào quán chè Mỹ Tâm ngồi trong chốc lát, Thư Hân Đồng không muốn ăn gì, còn Khương Bảo Lê thì gọi một phần chè xoài bưởi để ăn sáng.
Tám giờ rưỡi sáng, có mấy bạn cùng khóa lục tục rời khỏi ký túc xá để đến giảng đường, tốp năm tốp ba kéo vào trong quán chè càng lúc càng đông.
Thư Hân Đồng rất căng thẳng, cô ta siết c.h.ặ.t điện thoại, thỉnh thoảng lại kiểm tra màn hình xem có thông báo mới nào không.
Khương Bảo Lê cũng chẳng khá hơn là bao, bởi vì cô không biết Tư Độ có làm theo cam kết hay không.
Cô đâu hiểu gì về nhân phẩm hay tính tình của anh cơ chứ.
Cô chỉ biết… anh là thằng tồi thích bắt nạt người khác!
Bát chè xoài bưởi đã gần hết, Khương Bảo Lê chẳng biết làm gì nên dùng thìa khuấy những giọt nước cốt còn đọng lại trong bát.
Hai cô gái cùng ngồi chờ từng giây, từng phút trôi qua…
Hơn mười giờ sáng, cuối cùng điện thoại của Thư Hân Đồng cũng có thông báo mới, một tin nhắn đầy rung động lập tức hiện ra.
Tư Độ: “Đã xóa.”
Thư Hân Đồng hít vào từng hơi dài, sau đó cô ta vừa ôm điện thoại vừa vẽ chữ thập, hết cảm tạ trời đất lại cảm ơn Chúa.
Khương Bảo Lê bèn lên tiếng: “Cô nên thực hiện lời hứa rồi.”
Lúc này Thư Hân Đồng đang vui lắm, cô ta lập tức chìa điện thoại ra: “Quét mã đi, tôi gửi hình cho cô.”
Khương Bảo Lê quét mã WeChat của Thư Hân Đồng, cô ta cúi đầu chèn thêm nhãn dán hình thỏ lên mặt của mình trong tấm hình rồi gửi cho Khương Bảo Lê.
“Cảm ơn.” Khương Bảo Lê đứng dậy rời đi.
Cô ngồi lâu đến mức chân đã tê rần.
Nào ngờ cô vừa định bước ra khỏi cửa thì Thư Hân Đồng lại gọi cô: “Chờ chút!”
Cô quay lại nhìn, người nọ ấp úng hỏi: “Cô… có xem đoạn video đó không?”