Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi

Chương 96



Diêu Viễn đạp xe quay về khu chung cư, mua một ít cà chua bi ở cổng, bà cụ bán rau bảo đây đều là cây nhà lá vườn tự trồng.

Về đến căn hộ, Thương Kha vẫn đang họp qua video. Diêu Viễn rửa sạch cà chua bi đặt lên bàn ăn, rồi xách túi chuẩn bị ra ngoài tiếp.

Thương Kha kết thúc cuộc họp, nhón một quả cà chua trên bàn bỏ vào miệng, đúng là hương vị cà chua của ngày xưa: “Em đi đâu thế?”



Diêu Viễn nói: “Em đến Hoa Cường Bắc mua máy tính.”

Thương Kha đút cho Diêu Viễn ăn một quả cà chua: “Sao em không đặt mua trên mạng?”

Diêu Viễn ăn xong rồi nói: “Cấu hình không đủ, em muốn ra tận nơi để lắp.”

Máy tính của cô sẽ phải chạy khá nhiều mô hình dữ liệu, yêu cầu cấu hình rất cao, ra chợ điện tử có thể mua đủ linh kiện trong một lần. Dạo phố Hoa Cường Bắc cũng là một thú vui lớn, có thể phát hiện ra nhiều món đồ điện tử mới lạ thú vị.

Thương Kha nói: “Đi cùng nhau đi.”

Chiều hôm đó Thương Kha vẫn không đến công ty được. Trên đường đến Hoa Cường Bắc, Diêu Viễn bắt đầu ngủ li bì, trạng thái không ổn lắm. Thương Kha sờ trán cô, thấy rất nóng, bèn đưa cô vào bệnh viện gần nhất. Nhiệt độ cơ thể đã lên tới ba mươi chín độ. Buổi tối về đến căn hộ, tinh thần cô vẫn rất kém, Thương Kha đút cho cô một cốc nước ấm, uống xong cô lại nằm xuống.

Diêu Viễn nằm trên giường mê man, suy nghĩ hỗn loạn. Buổi chiều lúc truyền nước trong bệnh viện cô đã ngủ mấy tiếng, giờ này không buồn ngủ nhưng người lại chẳng có chút sức lực nào. Công nghệ Ba Quang đã tạo ra được một sản phẩm mà thị trường trong nước chưa có sự cạnh tranh hoàn toàn vào đúng thời điểm thích hợp nên mới phát triển nhanh chóng như vậy, trong đó có không ít yếu tố may mắn, cũng có sự giúp đỡ và tài nguyên của Trần Nhược Hư. Liệu vòng lặp giá trị cá nhân của cô tại Ba Quang có thực sự tương xứng với tài năng của cô hay không? Liệu cô tiếp tục khởi nghiệp có thể tạo ra được sản phẩm xuất sắc, xây dựng một nền tảng lý tưởng hay không?

Rạng sáng, Diêu Viễn tỉnh dậy từ rất sớm, cô mò tìm điện thoại trên tủ đầu giường xem giờ, mới bốn giờ sáng. Cô nằm trên giường trằn trọc không ngủ lại được. Thương Kha ôm lấy cô, sờ trán cô, nhiệt độ đã trở lại bình thường.

Diêu Viễn hỏi: “Làm anh tỉnh giấc à?”

Thương Kha chỉ nắn nhẹ tay cô, nói: “Em có muốn nói chuyện chút không?”

Trong bóng tối, giọng Diêu Viễn vang lên khe khẽ: “Em hơi hoang mang, cũng có rất nhiều điều không chắc chắn. Không biết liệu mình có thể tạo ra sản phẩm và đội ngũ hoàn toàn được dẫn dắt bởi ý chí nhân cách và sức mạnh tinh thần của em hay không.”

Thương Kha suy nghĩ về vấn đề này một lúc, sau đó đưa ra phản hồi: “Trong lòng anh thì ngược lại hoàn toàn, em rất kiên định, biết mình muốn gì, cũng biết rõ giới hạn đại khái về tài năng và năng lực của bản thân.”

Diêu Viễn nói: “Ừ, anh nói đi.”

Thương Kha nói: “Thứ em muốn chưa bao giờ là một nền tảng thương mại theo đuổi các số liệu tài chính, mà là một doanh nghiệp “nhỏ mà đẹp”, tập trung vào nghiệp vụ cốt lõi, linh hoạt đổi mới, vận hành hiệu quả, chú trọng chất lượng và trải nghiệm của nhân viên. Trong môi trường kinh doanh cạnh tranh khốc liệt ở trong nước, để duy trì một doanh nghiệp như vậy là vô cùng khó khăn, cần có rào cản kỹ thuật cao, lợi nhuận cao, hình thành ưu thế độc quyền trong lĩnh vực chuyên sâu. Anh rất mong chờ sẽ ngày càng có nhiều doanh nghiệp như vậy, môi trường kinh doanh sẽ trở nên lành mạnh, đa dạng và tràn đầy sức sống hơn. Anh cảm thấy rất đáng để em không ngừng thử nghiệm, cho đến khi tìm được đường đua chuyên sâu thuộc về mình.”

Diêu Viễn hỏi: “Nếu không tìm được thì sao?”

Thương Kha nói: “Diêu Viễn, em mới hai mươi chín tuổi, đã hoàn thành việc tích lũy tài sản ban đầu, còn rất nhiều thời gian để lãng phí, có rất nhiều cơ hội để làm lại từ đầu. Mỗi một lần lãng phí và làm lại đều sẽ tích lũy kinh nghiệm quý báu. Em sẽ sở hữu được sự “nhỏ mà đẹp” của riêng mình, một Utopia có thể phát huy trọn vẹn tiềm năng và tập trung vào giá trị dài hạn.”

Diêu Viễn nghe xong vùi mặt vào chăn, giọng nói ồm ồm vọng ra: “Nếu em thất bại thì em sẽ tìm anh tính sổ.”

Thương Kha bật cười: “Nếu giữ tâm thái này, em có thể định nghĩa lại sự thất bại trong ý nghĩa nội tâm, vậy thì cũng chẳng có gì phải sợ cả.”

Diêu Viễn ôm lấy anh: “Cảm ơn anh, bạn trai siêu đẹp trai siêu tuyệt vời.”

Thương Kha cũng chẳng biết mình đã làm gì mà lại nhận được cái tiền tố “siêu đẹp trai siêu tuyệt vời” đó, tóm lại, chỉ cần Diêu Viễn vui vẻ là anh vui rồi.

Diêu Viễn cứ vui lên là bắt đầu động tay động chân, Thương Kha giữ chặt tay bệnh nhân: “Ngoan ngoãn chút đi.”

Hôm sau, Diêu Viễn gần như đã hồi phục trạng thái ban đầu, đợi Thương Kha đi làm, cô bắt taxi đến Hoa Cường Bắc. Cô dạo chợ điện tử SEG cả buổi chiều, mua đủ linh kiện máy tính, mua nhiều card đồ họa, cấu hình thanh RAM kéo lên mức cao nhất, trang bị thêm hai màn hình. Cô ở Thâm Quyến không có việc gì làm, dự định tối ưu hóa sâu mô hình thuật toán, lên ý tưởng cho phương án đột phá nút thắt kỹ thuật hiện tại.

Đồ đạc quá nhiều nên cô gọi một chiếc xe tải chở hàng. Lúc Thương Kha gọi điện đến, cô bảo mình đã lên xe rồi. Diêu Viễn về đến căn hộ thì Thương Kha cũng vừa về tới. Trong phòng khách có thêm một chiếc bàn làm việc, lúc sửa sang căn hộ này không tính đến chuyện làm việc tại gia, bản thân anh dùng laptop thì ngồi đâu cũng được, sofa hay bàn ăn đều không vấn đề, nhưng trang thiết bị của Diêu Viễn khá phức tạp nên cần bàn làm việc.

Ăn cơm xong, Diêu Viễn bắt đầu hì hụi lắp máy tính, một thùng máy, hai màn hình. Thương Kha không chen tay vào được, ngồi trên ghế sofa bên cạnh vừa làm việc vừa nhìn cô lắp máy.

Thùng máy và màn hình dùng để viết code, màn hình phụ kết nối với laptop dùng để vẽ bản vẽ. Diêu Viễn ở căn hộ của Thương Kha mấy ngày nay, ngoại trừ buổi sáng ra ngoài chạy bộ, buổi tối sau khi ăn cơm đi dạo, còn lại cô đều ngồi trước máy tính gõ code và vẽ vời.

Khối lượng công việc của Thương Kha cũng không nhỏ, thường xuyên mang việc về nhà làm. Thương Kha cứ về đến nhà là thay đồ ngủ, có lúc phải họp video đột xuất lại thay đồ trịnh trọng hơn một chút, nửa trên là áo sơ mi, nửa dưới vẫn là quần ngủ. Diêu Viễn nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh khi họp hành mà thấy buồn cười.

Lúc Diêu Viễn vẽ bản vẽ, Thương Kha ngồi bên cạnh xem một lúc thấy cũng thú vị, bèn tải phần mềm về máy tính, mua bản quyền, học hai ngày rồi bảo Diêu Viễn giao nhiệm vụ cho anh. Diêu Viễn tách những nội dung đơn giản trong phương án ra giao cho Thương Kha.

Thương Kha vẽ hai ngày rồi nộp bài tập cho Diêu Viễn. Diêu Viễn kiểm tra xong phát hiện không ít vấn đề, không thể dùng trực tiếp được, nhưng cũng không định vạch trần: “Vẽ tuyệt lắm.”

Thương Kha nói: “Phương án của em phải thêm tên anh vào đấy.”

Diêu Viễn đáp: “Được.”

Diêu Viễn thêm tên Thương Kha vào khi đặt tên cho bản vẽ khung chính của thiết bị. Tên tiếng Anh của Thương Kha là KK, nên Diêu Viễn vẫn dùng cách đặt tên theo thói quen của Công nghệ Ba Quang: Tech20190725001_KK(hình trái tim)Yuan. Nhìn vài giây, cô cảm thấy hơi choáng váng vì sến súa quá, bèn sửa lại thành Tech20190725001_KK_Yuan.

Sửa xong, Diêu Viễn bảo Thương Kha lại xem: “Xem tên riêng độc quyền của hai đứa mình này.”

Thương Kha vừa ghé mắt nhìn một cái thì chuông cửa vang lên. Anh đi mở cửa rồi xách hai túi nguyên liệu lớn vào bếp, sau đó thò đầu ra hỏi: “Anh nhớ em từng nói thích ăn đồ Hàn, để anh làm cho em nhé?”

Diêu Viễn ngẫm nghĩ một lát: “Em có nói sao?”

Thương Kha đáp: “Lần em từ Mỹ về, lúc quá cảnh ở Hàn Quốc bị bỏng tay ấy, em bảo đồ ăn Hàn trên máy bay cũng được, nhớ không?”

Diêu Viễn: “…”

Chuyện này mà anh vẫn còn nhớ được, trong khi cô chỉ thuận miệng nói một câu thôi. Cô ngừng gõ phím, hỏi: “Cần em giúp không?”

Thương Kha cười nói: “Đương nhiên là không rồi.”

Thương Kha tìm công thức trên mạng, làm món bánh gạo cay xào chả cá và bánh hải sản, thêm một bát canh kim chi kèm theo một chai rượu gạo.

Món ăn thực sự rất ngon, Diêu Viễn ăn đến no căng: “Tối nay đi dạo lâu một chút nhé, em ăn no quá.”

Về sau, vì Diêu Viễn uống hơi ngà ngà say nên không xuống lầu nữa. Thương Kha dọn dẹp nhà bếp, còn Diêu Viễn nằm trên sofa xem nốt phần còn lại của Chúa Tể Những Chiếc Nhẫn.

Mấy hôm nay Thương Kha mải vẽ bản vẽ nên tồn đọng không ít việc, dọn dẹp khu bếp xong, anh ra ngoài bắt đầu làm việc. Diêu Viễn ngồi trên sofa nhích người tới gần, dựa vào hõm vai Thương Kha. Thương Kha ôm cô vào lòng: “Làm việc cùng anh đi.”

Người Diêu Viễn nóng hầm hập, hơi thở cũng nóng, Thương Kha sờ mặt cô, nắn nắn tay cô rồi mới bắt đầu làm việc.

Diêu Viễn nhìn nội dung công việc cùng các loại tài liệu và quy trình phê duyệt của Thương Kha một lúc thì bắt đầu buồn ngủ: “Em đi tắm nhé.”

Thương Kha nói: “Đợi anh chút, mình tắm chung.”

Diêu Viễn gạt tay Thương Kha ra, đứng dậy đi tắm và thuận tay khóa trái cửa nhà vệ sinh, vừa tắm vừa hát: “Lu la la lu la la, mình yêu tắm rửa da dẻ đẹp xinh.”

Một lát sau, Thương Kha qua đẩy cửa nhưng không được. Thấy cô chơi xấu, anh oán trách: “Diêu Viễn…”

Diêu Viễn tắm xong đi ra: “Em tắm xong rồi, anh vào đi.”

Phòng tắm vừa dùng xong nên hơi nước vẫn còn mịt mù. Thương Kha dùng ngón tay viết tên ở nhà của Diêu Viễn lên tấm gương ở cửa ra vào, bên cạnh còn vẽ thêm một con lợn, rồi gọi Diêu Viễn lại xem: “Em nhìn gương kìa.”

Trước hành vi trả thù ấu trĩ này, Diêu Viễn cười lớn: “Xin hỏi anh mấy tuổi rồi?”

Thương Kha ghé tới hôn lên má Diêu Viễn, vòng tay ôm eo cô rồi hôn mạnh lên cổ.

Diêu Viễn thấy nhột, bật cười đẩy ra, nhưng giây tiếp theo anh đã bắt đầu hôn lên môi cô. Ban đầu chỉ như chuồn chuồn lướt nước, song sau đó nụ hôn đột nhiên trở nên rất sâu.

Trong phòng tắm thiếu oxy, Diêu Viễn bị hôn đến mức hơi choáng váng: “Ai đang hôn một con lợn thế?”

Thương Kha cười khúc khích: “Là anh này.”

Diêu Viễn phản ứng lại, thấy mình tự chui đầu vào rọ nên tức tối bỏ đi.

Thương Kha tắm xong đi ra, Diêu Viễn đang xem tin tức trên điện thoại, vừa khéo thấy tin về An Ảnh Medical, họ đồn đoán rằng Thương Kha sắp sửa tiếp quản An Ảnh. Thương Kha lướt qua tin đó rồi nói: “Anh không có ý định này đâu.”

Bất kể Thương Kha có ý định đó hay không, công việc hiện tại của anh đã tham gia vào các quyết sách cốt lõi của An Ảnh, thời gian tham gia càng dài thì lún càng sâu, liệu Thương Kha có thực sự bỏ mặc được không? Diêu Viễn nói: “Thâm Quyến đối đãi với các doanh nghiệp công nghệ cũng khá thân thiện.”

Thương Kha lập tức biến thành mặt khổ qua: “Hay là em xem thử chính sách của Thượng Hải đi?”

Diêu Viễn hỏi: “Anh chắc chứ?”

Thương Kha đáp: “Anh đảm bảo.”

Trước khi ngủ, Thương Kha mở điện thoại chọn mua nguyên liệu nấu ăn, thực phẩm trên ứng dụng loanh quanh cũng chỉ có bấy nhiêu món: “Ngày mai chúng ta đi siêu thị được không?”

Diêu Viễn đáp: “Được ạ.”

Chiều hôm sau, Thương Kha tan làm về sớm một chút để đưa Diêu Viễn đến khu thương mại gần đó.

Họ đến một siêu thị hội viên, bãi đỗ xe trên mặt đất đã kín chỗ nên phải đỗ xuống tầng hầm B1 rồi đi lên. Lúc đi lên, họ nhìn thấy trong khu thương mại có một tiệm xăm.

Biển hiệu tiệm xăm là một tấm bảng gỗ nền xanh chữ vàng viết “Common Ground Tattoo”, trang trí theo phong cách công nghiệp. Trên những bức tường màu cam hai bên treo đủ loại bản thảo thiết kế hình xăm, từ phong cách Ukiyo-e truyền thống của Nhật Bản đến tả thực trắng đen tinh tế, hay phong cách trừu tượng với màu sắc đậm đà táo bạo.

Ánh đèn trong tiệm dịu nhẹ, vài ngọn đèn rọi tập trung vào bàn làm việc. Cả ba bàn đều đang có người xăm, trước cửa còn có khá đông người vây quanh.

Hình thức thể hiện bản thân mãnh liệt thế này vốn không phải phong cách của Diêu Viễn, nhưng nó lại thu hút sự chú ý của cô một cách kỳ lạ.

Thi Nhất Nặc có hình xăm ở mặt trong cánh tay. Hồi cô ấy và Tiêu Dương yêu xa điên cuồng, hai người đã lần lượt xăm tên của đối phương lên người.

Diêu Viễn từng hỏi cô ấy: “Tại sao lại xăm tên?”

Thi Nhất Nặc nói: “Đây là chuyện lãng mạn nhất tao có thể nghĩ ra, một dấu ấn độc quyền.”

Diêu Viễn đã đi cùng Thi Nhất Nặc đến tiệm xăm đó. Thợ xăm vừa nhìn thấy lại là khách xăm tên thì muốn nói lại thôi: “Có muốn suy nghĩ lại không?”

Thi Nhất Nặc hào khí ngút trời: “Anh cứ xăm đi.”

Đừng thấy Thi Nhất Nặc lúc đó dũng khí tràn trề, thực ra cô nàng là người sợ đau nhất. Trước khi đến, những gì cần khuyên Diêu Viễn đều đã khuyên hết rồi. Diêu Viễn còn bảo với thợ xăm: “Cô ấy sợ đau lắm đấy.”

Trí nhớ của Diêu Viễn thực sự quá tốt, những chuyện liên quan đến hình xăm này hiện lên rõ mồn một trước mắt, không biết Thi Nhất Nặc bây giờ nhìn nhận hình xăm của mình thế nào.

Diêu Viễn nhìn sang Thương Kha: “Anh có hình xăm không?”

Thương Kha đáp: “Anh có hay không mà em còn không biết à?”

Diêu Viễn: “…”

Có một cặp đôi đi từ phía sau tới hỏi: “Hai bạn đang xếp hàng sao?”

Diêu Viễn nghiêng người nhường đường: “À, không phải.”

Cặp đôi đi lên phía trước, bàn bạc xem nên xăm hình gì. Chàng trai bảo xăm tên đi, cô gái lại chê xăm tên lỗi thời quá. Thương Kha nói: “Chúng ta cũng vào xem thử nhé.”

Diêu Viễn ngẩng đầu nhìn anh. Cô và Thương Kha không định dùng hôn nhân để ràng buộc mối quan hệ, vì thế cũng thiếu đi một hình thức được xã hội công nhận để biểu đạt tình cảm đặc biệt giữa hai người.

Trải qua một nghi thức đau đớn để khắc ghi những điều ý nghĩa lên da thịt, phương thức thể hiện bản thân này đối với cô mà nói là quá điên rồ.

Diêu Viễn không biết Thương Kha đang nghĩ gì, cũng không biết anh muốn vào xem cái gì. Trong khoảnh khắc ấy, cô chùn bước, đôi chân như không nghe theo sự điều khiển, cứ đứng chôn chân tại chỗ.

Thương Kha bước về phía trước hai bước rồi đi vào tiệm xăm. Diêu Viễn đứng bên ngoài nhìn anh, cách một cánh cửa kính, anh ở bên trong, cô ở bên ngoài.

Ánh mắt hai người giao nhau qua lớp kính, bầu không khí dường như ngưng đọng lại, mang theo chút gượng gạo khó tả.

Thương Kha đành bước trở ra: “Không muốn xem thì mình đi siêu thị.”

Rời khỏi tiệm xăm, cả hai đều có chút im lặng. Tay Diêu Viễn đút trong túi áo, chiếc điện thoại bị ủ đến nóng ran. Cô cảm thấy mình có nghĩa vụ phải giải thích điều gì đó: “Em sợ đau.”

Thương Kha đáp: “Anh biết.”

Diêu Viễn lại nói: “Em…”

Thương Kha đứng lại, xoay người, cánh tay từ từ vòng qua vai Diêu Viễn, lòng bàn tay nhẹ nhàng v**t v* tấm lưng cô. Cơ thể hai người nép chặt vào nhau, cảm nhận rõ thân nhiệt của đối phương: “Không sao đâu, em không muốn cũng được mà, hiểu không?”

Ban nãy anh nhìn thấy trên tường có một dòng chữ tiếng Anh: I see you, deep and whole. Câu này tương thông với quan niệm trong văn hóa Hy Lạp rằng tình yêu là sự ngắm nhìn vĩnh cửu. Anh và Diêu Viễn gặp gỡ và thấu hiểu nhau tại Santorini, đây cũng chính là tình yêu mà anh mong cầu. Cả hai đều có thể cảm nhận được sự tồn tại của bản thân trong mối quan hệ này, có thể gỡ bỏ lớp mặt nạ để sống thật với chính mình. Anh thực sự có sự thôi thúc muốn chia sẻ và lưu lại một dấu ấn nào đó.

Anh hiểu rõ bản thân mình, từ nhỏ đến lớn, một khi đã xác định sự việc hay con người nào thì sẽ không bao giờ buông bỏ. Anh rất chắc chắn Diêu Viễn là người anh đã chọn. Nếu không phải Diêu Viễn đã nói trước quan điểm của mình, thì với phong cách của anh, có lẽ anh đã lên kế hoạch cầu hôn rồi. Nhưng hiện tại anh không thể cầu hôn, tình cờ gặp một tiệm xăm, anh nghĩ có lẽ cùng nhau xăm một hình cũng là một ý hay.

Cơ thể Diêu Viễn hơi khựng lại, rồi lập tức thả lỏng. Cô áp nhẹ má vào ngực anh, bên tai vang lên tiếng tim đập trầm ổn và mạnh mẽ của người đàn ông. Cô khẽ đáp: “Vâng.”



Hoa Cường Bắc: Một tiểu khu thương mại thuộc quận Phúc Điền, Thâm Quyến, được mệnh danh là “Thung lũng Silicon của phần cứng” hay “Chợ điện tử lớn nhất thế giới”, nơi tập trung hàng ngàn gian hàng cung cấp mọi loại linh kiện, thiết bị công nghệ và là trung tâm đầu mối logistics quan trọng bậc nhất của Trung Quốc.Chợ điện tử SEG: Biểu tượng nằm trong tòa nhà SEG Plaza tại Hoa Cường Bắc, Thâm Quyến, nổi tiếng là trung tâm phân phối linh kiện máy tính và thiết bị điện tử hàng đầu thế giới với quy mô hàng ngàn gian hàng chuyên sỉ và lẻ các loại phần cứng từ bo mạch chủ, chip xử lý cho đến các thiết bị đào tiền ảo.Siêu thị hội viên: Mô hình bán lẻ hoạt động dựa trên việc thu phí đăng ký định kỳ, nơi khách hàng trả một khoản tiền hàng năm để đổi lấy quyền mua sắm các sản phẩm chất lượng cao với mức giá ưu đãi (thường là giá sỉ). Đặc điểm tiêu biểu của mô hình này bao gồm hàng hóa được đóng gói kích thước lớn, danh mục sản phẩm chọn lọc tối ưu, trải nghiệm dịch vụ đi kèm đa dạng và lợi nhuận chủ yếu đến từ phí thành viên thay vì biên lợi nhuận trên từng sản phẩm.Ukiyo-e: Loại hình nghệ thuật tiêu biểu của Nhật Bản từ thế kỷ XVII đến thế kỷ XIX, mang ý nghĩa là “những bức tranh về thế giới phù du”, thường tập trung vào các chủ đề về đời sống thường nhật, phong cảnh và mỹ nhân với đường nét mềm mại và màu sắc rực rỡ.​Tả thực trắng đen: Phong cách nghệ thuật sử dụng sự tương phản giữa hai sắc độ tối giản để tái hiện sự vật một cách chi tiết và sống động nhất, tập trung vào chiều sâu không gian, ánh sáng và đổ bóng nhằm tạo ra cảm giác chân thực như ảnh chụp.