Diêu Viễn nhận lấy ly rượu, có một giây cô đã muốn buông xuôi. Lão già khốn Ngô Tác Thanh, đừng hòng giở trò này với bà.
Nhưng cũng chỉ là một giây thoáng qua, cô biết rất rõ giữa mình và Ngô Tác Thanh hoàn toàn không có khả năng hợp tác đàng hoàng. Cô lập tức bình tĩnh lại, nhận ly rượu từ tay Mark và nói: “Cảm ơn.”
Vừa rồi nói với Amy là thích trai trẻ, hoàn toàn là hành vi tự vệ theo bản năng. Trai trẻ đồng nghĩa với việc dễ kiểm soát, vừa khéo dáng người cậu ta lại gầy, mối đe dọa về mặt sức mạnh hay thể chất cũng giảm đi vài phần.
Mark sáp lại gần nói: “Chị ơi, chị là vị khách đẹp nhất mà em từng gặp.” Cậu ta nương theo đó định đặt tay lên người cô.
Diêu Viễn né người sang một bên, làm bộ lấy điện thoại: “Tôi đưa tiền bo cho cậu thế nào đây?”
Mark nói: “Chị kết bạn WeChat với em đi.”
Diêu Viễn mở điện thoại quét mã QR của Mark. Mark ấn chấp nhận rồi nói: “Chị ơi, chị không cần đưa tiền bo cho em đâu. Nếu là chị thì miễn phí cũng được.”
Động tác chuyển khoản tiền của Diêu Viễn bỗng dừng lại: “Trong hội sở này có gì vui không?”
Mark nói: “Em còn chưa đủ vui sao?” Ánh mắt cậu ta nghiêm túc, thái độ vô cùng thành khẩn.
Diêu Viễn lắc đầu. Mark nói: “Chị ơi, chị thực sự muốn chơi ạ?”
Diêu Viễn chuyển đi một khoản tiền trên điện thoại: “Vui đến mức nào?”
Mark nhìn số tiền rồi ấn nhận. Vị khách này trông có vẻ khó gần, không ngờ lại ra tay hào phóng như vậy. Cậu ta lập tức nói: “Vô cùng vui, để em đi chuẩn bị cho chị.”
Mark nói rồi định đứng dậy, Diêu Viễn vội kéo cậu ta lại: “Đợi chút đã, chúng ta uống rượu một lát.”
Tranh thủ lúc Mark đi hát karaoke, Diêu Viễn nhắn một tin cho Ngô Địch nhờ ông ấy giúp một việc.
Mark rất tận tâm bám dính lấy Diêu Viễn, rót rượu cho cô. Diêu Viễn đành phải chiếm lấy micro, chưa bao giờ cô hát nhiều như thế, hết bài này đến bài khác.
Diêu Viễn không biết mình đã hát bao nhiêu bài, nhìn thời gian mới trôi qua hai mươi phút, đành phải kéo Mark lại trò chuyện, hỏi cậu ta sao lại đến đây làm việc.
Mark nói: “Chuyện về em chẳng có gì đặc biệt đâu. Chị ơi, đây là lần đầu tiên của em, đảm bảo sạch sẽ, chị để mắt đến em là phúc phận của em.”
Diêu Viễn cầm ly rượu, cảm thấy đến rượu cũng có vị đắng. Đợi đến phút thứ ba mươi, Diêu Viễn bảo cậu ta đi chuẩn bị, còn mình thì đi vào nhà vệ sinh.
Vừa rửa tay ở bồn rửa, cô nghe thấy có người bàn tán ở cửa nhà vệ sinh là cảnh sát đến.
Diêu Viễn đứng ở cửa nhà vệ sinh nhìn ra, thấy không ít người đang ôm đầu ngồi xổm dọc hành lang, bên cạnh có cảnh sát đứng canh, còn có rất nhiều cảnh sát đang kiểm tra các phòng bao.
Cô nhắn tin cho Chu Châu hỏi đang ở đâu, Chu Châu không trả lời.
Tối nay Chu Châu uống khá nhiều rượu với Ngô Tác Thanh, vào phòng bao chưa được bao lâu đã nằm vật ra giữa đám phụ nữ, nhưng đầu óc vẫn còn căng như dây đàn.
Ngô Tác Thanh lại đưa rượu tới, anh ấy thành thật nói: “Giám đốc Ngô, tửu lượng của ngài tốt hơn tôi, tôi uống nữa là không tiếp nổi đâu.”
Ngô Tác Thanh nói Công nghệ Ba Quang các người cái này không được cái kia không xong thì làm ăn kiểu gì. Chu Châu hết cách đành bấm bụng uống, giữa chừng còn mò vào nhà vệ sinh móc họng nôn một lần.
Uống đến cuối cùng ánh mắt Chu Châu bắt đầu tan rã, Ngô Tác Thanh hỏi câu nào đáp câu ấy.
Ngô Tác Thanh nói: “Tiểu Chu này, cậu nói năng hay làm việc đều hợp ý tôi lắm. Nam nhi đại trượng phu hà cớ gì phải đi theo làm thuê cho đàn bà.” Ngón tay Chu Châu cử động, đáp rằng tôi cũng không còn cách nào khác.
Ngô Tác Thanh nói: “Tổng giám đốc Diêu của các cậu không có thành ý.” Chu Châu đáp những người học vấn cao đều như thế cả, song làm việc thì rất thực tế.
Ngô Tác Thanh nói: “Tiểu Chu này, nếu cậu ra làm riêng, tôi sẽ giao đơn hàng của nhà máy Hoa Đạt cho cậu.”
Chu Châu đáp: “Giám đốc Ngô coi trọng tôi, tôi nhất định sẽ suy nghĩ kỹ.” Nói xong câu này, người anh ấy lảo đảo rồi gục xuống không chịu nổi nữa.
Chu Châu bị người ta lay tỉnh, mở mắt ra thấy trong phòng bao toàn là cảnh sát, Ngô Tác Thanh không biết đã đi đâu, còn Chu Châu bị đưa đi xét nghiệm nước tiểu.
Diêu Viễn không tìm thấy Chu Châu, gọi điện cho Ngô Tác Thanh thì không ai nghe máy. Cô đến quầy lễ tân hỏi người đâu, lễ tân bảo Giám đốc Ngô đã đi rồi.
Việc Ngô Tác Thanh bỏ cuộc dễ dàng như vậy nằm ngoài dự đoán của Diêu Viễn. Không được thì phải tính cách khác, Diêu Viễn suy tính một lúc rồi quyết định rời đi trước. Quản lý sảnh đi ra gọi giật Diêu Viễn lại, nói tổng chi phí tiêu dùng tối nay là mười triệu, mời thanh toán.
Thu ngân quẹt ra hóa đơn trên máy tính, Diêu Viễn nhìn thấy bèn hỏi: “Nội dung tiêu dùng gồm những gì?”
Người kia nghe vậy liền xoay màn hình lại cho Diêu Viễn nhìn lướt qua. Tất cả các khoản chi tiêu tối nay đều nằm trong đó. Quản lý sảnh lập tức xoay màn hình trở lại, nói: “Đây là hóa đơn dùng cho nội bộ chúng tôi.”
Diêu Viễn nói: “Lát nữa đồng nghiệp tôi sẽ qua thanh toán.”
Bước ra khỏi cửa nhỏ của hội sở, vừa khéo nhận được điện thoại của Chu Châu. Chu Châu bảo anh ấy vừa từ trong đó ra, Diêu Viễn bảo anh ấy bắt xe về thẳng khách sạn.
Bên này, Diêu Viễn nhắn tin cho Ngô Địch, hẹn hôm khác mời ông ta uống trà.
Sau khi nhìn thấy hóa đơn, cô có linh cảm rằng chi tiết trên hóa đơn có thể giúp cô tìm ra cách giải quyết Ngô Tác Thanh tốt hơn kế hoạch ban đầu. Cô gọi điện cho Quý Đạt Nhiên, đọc lại những dữ liệu cô vừa liếc thấy trên hóa đơn cho anh ấy.
Quý Đạt Nhiên nói bốn chữ: “Trốn thuế lừa đảo.”
Về đến khách sạn, Diêu Viễn gọi điện cho Thương Kha: “Thương Kha, em về khách sạn rồi.”
Thương Kha hỏi: “Có thuận lợi không?”
Diêu Viễn cười nhẹ: “Quá trình có chút trắc trở, nhưng may là đã có kết quả. Từ Đinh Kiều hẹn chúng ta đến công ty anh ấy.”
Thương Kha đi hay không cũng được, công việc ở Thâm Quyến đã kết thúc, anh suy nghĩ một chút rồi nói: “Ngày mai.”
Diêu Viễn đáp: “Được.”
Nói xong câu này dường như là lời kết thúc, nhưng Diêu Viễn lại khẽ gọi một tiếng: “Thương Kha.”
Thương Kha đáp: “Anh đây.”
Trong không gian chật hẹp vàng vọt của khách sạn, nhìn qua cửa sổ là những tòa nhà cao tầng san sát nhau, một xã hội rừng rậm bê tông cốt thép, ai là thợ săn và ai là con mồi?
Diêu Viễn nói: “Em đang làm những việc trái với bản tâm của mình.”
Cuộc chơi của dự án SOLA vận hành thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào người đặt ra luật chơi và người chơi. SOLA ở xa tít mù khơi, đúng kiểu “trời cao hoàng đế xa”, nên nhà máy Hoa Đạt mới là người thực sự nắm quyền đặt ra quy tắc. Khi trò chơi này chỉ có một người chơi là Công nghệ Ba Quang, người chơi có thể tham gia vào quá trình thiết lập quy tắc và đấu trí.
Thế nhưng, chỉ cần xuất hiện người chơi thứ hai sẵn sàng phục tùng hoàn toàn luật chơi thì không gian sinh tồn của người chơi muốn đấu trí với luật chơi sẽ bị thu hẹp đáng kể. Diêu Viễn rà soát lại một lượt hiện trạng của cuộc chơi này.
Địa điểm diễn ra trò chơi là tại nhà máy Hoa Đạt. Diêu Viễn không có cách nào hợp tác với Ngô Tác Thanh. Lương Ninh chắc chắn đứng trên lập trường lợi ích của nhà máy Hoa Đạt. Đặc Duy Trí Tuệ thì nhanh chóng kết thành đồng minh với Hoa Đạt, trực tiếp quỳ gối đầu hàng, không lãng phí thời gian. Công nghệ Ba Quang trở thành kẻ cô độc liều lĩnh đúng nghĩa.
Diêu Viễn đã dự cảm được rằng nếu cứ tiếp tục thế này sớm muộn gì cũng bị đá văng khỏi cuộc chơi. Muốn chơi thì phải tuân thủ luật chơi, mà luật chơi ở đây là phải biết quỳ xuống. Bên A chính là “bố”, lời của “bố” chính là công lý, dù Newton có sống lại đến đây cũng phải nghe theo “bố”. Bảo làm giả số liệu thì phải làm giả, bảo gánh tội thay thì phải gánh tội.
Chủ nghĩa lý tưởng của Diêu Viễn trở nên lạc lõng trong luật chơi của người khác. Dự án X2y không thể bị loại khỏi cuộc chơi thêm lần nào nữa, đây là lời giải thích cô phải có với bản thân, với Trần Nhược Hư và với Ba Quang.
Nghe được câu nói này, Thương Kha vừa kết thúc tiệc tối từ thiện của An Ảnh, đang bước ra từ hội trường. Buổi tối có uống chút rượu nên anh không lái xe, ngồi ở ghế sau.
Anh vỗ nhẹ vào vai Tôn Hoành đang lái xe. Tôn Hoành quay đầu lại nhìn rồi tấp xe vào lề đường.
Thương Kha nói: “Viễn Viễn, không cần phải quá làm khó bản thân mình. Thích ứng với quy tắc trò chơi chỉ là một loại thủ đoạn, người có lý tưởng lại càng cần phải có thủ đoạn.”
Thâm Quyến về đêm đã chìm vào giấc mộng đẹp, giọng nói của Thương Kha chậm rãi, từ tốn, như thể đang nói về một chuyện bình thường nhất trên đời.
Diêu Viễn đáp: “Ừ, ngày mai gặp.”
Cúp điện thoại, Thương Kha nhìn đồng hồ, kìm nén sự thôi thúc muốn đi tìm Diêu Viễn, anh nói với Tôn Hoành: “Đến quận Quang Minh.”
Tôn Hoành khởi động máy, hòa vào dòng xe cộ.
Thương Kha tham gia xong tiệc từ thiện tối nay, ngày mai cùng Diêu Viễn đi đến công ty của Từ Đinh Kiều một chuyến rồi sẽ phải về Thượng Hải trước.
Tiệc tối có quy trình rất hoàn thiện, ngoại trừ bài phát biểu khai mạc, công việc chính của Thương Kha là mỉm cười và xã giao. Khách mời tham gia tiệc tối đều đã được sàng lọc kỹ càng, những người Thương Kha không quen biết tự khắc sẽ có nhân viên giới thiệu.
Những người làm thực nghiệp bẩm sinh thường bài xích những thứ hào nhoáng mà không thực tế. Chủ tịch Thương chưa bao giờ tham gia những sự kiện này, quỹ từ thiện do Lý Quần Phi vận hành. Ở điểm này, Lý Quần Phi khó tránh khỏi cảm thấy Chủ tịch Thương quá mức cứng nhắc và bảo thủ.
Ở xã hội thiết thực này, mang danh nghĩa từ thiện thực chất cũng chỉ là chốn danh lợi để thể hiện giá trị và dùng lòng nhân ái để trao đổi các mối quan hệ lẫn tài nguyên có ích mà thôi, chỉ cần những người như vậy ngày càng nhiều, những người thực sự cần giúp đỡ cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ. Làm việc tốt thì hãy xét hành động, chớ xét cái tâm.
Tối nay Thương Kha gặp Trình Thế An và Tạ Triết Tây. Tạ Triết Tây bị Tạ Tùng Đào đuổi đến Thâm Quyến để ủng hộ Quỹ từ thiện An Ảnh.
Trình Thế An dẫn theo một cô gái, cô gái đó vừa nhìn thấy Thương Kha liền tự giới thiệu là bạn gái của Trình Thế An.
Trình Thế An hỏi: “Cô bạn gái buôn hàng xách tay của mày đâu rồi?”
Thương Kha đáp: “Cút.”
Tạ Triết Tây hỏi: “Bạn gái buôn hàng xách tay gì cơ?”
Trình Thế An nói: “Mày không thấy cảnh Thương Kha theo đuổi người ta thế nào đâu, bắt chuyện trên máy bay, đòi kết bạn WeChat mà bị người ta từ chối thẳng thừng.”
Tạ Triết Tây hả hê: “Cũng có ngày mày bị thế này sao.”
Thương Kha học ở Stanford, Tạ Triết Tây ở Berkeley. Tạ Triết Tây thường xuyên sang chỗ Thương Kha ăn chực uống nhờ. Ở trường, Thương Kha được chào đón nồng nhiệt vô cùng, xưa nay chỉ có anh từ chối người khác.
Ngày hôm nay của Thương Kha trong lòng chất chứa tâm sự, liên tục liếc mắt xem đồng hồ, giữa chừng anh có gửi tin nhắn cho Diêu Viễn hỏi cô xong việc chưa nhưng mãi không thấy trả lời, cho đến khi nhận được cuộc gọi của cô.
Nhà máy Hoa Đạt xảy ra một tin tức chấn động.
Chuyện Ngô Tác Thanh bị cảnh sát đưa đi nhanh chóng lan truyền khắp nơi.
Lương Ninh gọi điện cho Diêu Viễn trước, giọng nói lạnh lùng cứng rắn: “Diêu Viễn, đây là giải pháp của cô sao?”
Diêu Viễn đáp: “Đây không phải là giải pháp của tôi, đây là đầu danh trạng của tôi.”
Câu nói này khiến Lương Ninh sững sờ giây lát, sau đó bật cười, trong nháy mắt đã thông suốt vấn đề: “Cô muốn hợp tác thế nào?”
Diêu Viễn nói: “Đá Đặc Duy Trí Tuệ ra ngoài, tôi muốn dự án được bàn giao thuận lợi, những việc khác tùy cô sai bảo.”
Lương Ninh hỏi: “Tại sao không hợp tác với Ngô Tác Thanh?”
Diêu Viễn đáp: “Ông ta thuộc kiểu đàn ông trung niên mà tôi ghét nhất.”
Lương Ninh cười: “Diêu Viễn, cô gan thật đấy, Ngô Tác Thanh đã đi theo Chủ tịch nhiều năm rồi.”
Diêu Viễn nói: “Tôi biết.”
Lương Ninh đáp: “Ok.”
Ngay từ đầu Diêu Viễn đã không chọn hợp tác với Ngô Tác Thanh. Sau khi Đặc Duy Trí Tuệ nhảy vào cuộc chơi, thời gian và lựa chọn của Công nghệ Ba Quang không còn nhiều.
Bữa cơm tối nay Ngô Tác Thanh phòng bị rất kỹ càng và cũng rất xảo quyệt, ông ta muốn nắm thóp Diêu Viễn. Diêu Viễn thực sự không thể chấp nhận cách thức kiểm tra độ phục tùng của Ngô Tác Thanh, không đưa ra được đáp án mà ông ta mong muốn nên chỉ đành kéo dài thời gian. Trong lúc vừa nghĩ cách vừa đợi Chu Châu xoay sở, trong quá trình trò chuyện với Mark, nghe Mark nói còn có những thứ “vui hơn nữa”, Diêu Viễn chợt nảy ra một ý.
Cô không biết mối liên hệ giữa Ngô Tác Thanh và vùng địa phương ở Hoàn Thành rộng đến mức nào. Ngô Địch kinh doanh ngọc thạch ở Hoàn Thành nhiều năm, nghề này nước rất sâu, thế lực của Ngô Địch tại địa phương nhất định là đủ lớn. Cô quyết định nhờ Ngô Địch giúp đỡ. Cảnh sát đến rất kịp thời, Ngô Tác Thanh nhanh chóng bỏ trốn.
Hội sở đó rốt cuộc có nghi vấn giao dịch hàng cấm hay không Diêu Viễn không rõ, việc báo cảnh sát cũng chỉ là kế sách trì hoãn. Thế nhưng tình thế xoay chuyển bất ngờ, quản lý sảnh bắt Diêu Viễn thanh toán, chứng tỏ Ngô Tác Thanh vẫn muốn nuốt trọn mười triệu tệ. Tờ hóa đơn thanh toán nội bộ đã giúp Diêu Viễn nghĩ ra cách tốt hơn để hạ gục Ngô Tác Thanh.
Diêu Viễn đi một vòng lớn như vậy cuối cùng lại chọn hợp tác với Lương Ninh. Đã muốn hợp tác thì chi bằng cầm theo con bài tẩy để đàm phán một cái giá tốt. Sau khi lật đổ Ngô Tác Thanh, Lương Ninh sẽ có không gian và thời gian để chấn chỉnh lại nhà máy, đồng thời cũng có thể nghĩ cách tạm đá Đặc Duy Trí Tuệ ra khỏi cuộc chơi.
Lương Ninh chấp nhận sự quy thuận của Diêu Viễn, thuận tiện nhắc nhở một câu rằng Ngô Tác Thanh đã theo Chủ tịch Hoa Đạt nhiều năm, đánh chó cũng phải ngó mặt chủ. Công nghệ Ba Quang đã làm mất mặt Chủ tịch Hoa Đạt. Tuy nhiên, lợi nhuận ròng và doanh thu của nhà máy Hoa Đạt giảm sút qua từng năm không thể không liên quan đến cách quản lý của Ngô Tác Thanh, trong lòng Chủ tịch Hoa Đạt thừa hiểu, nếu không ông ấy đã chẳng mời Lương Ninh về Hoa Đạt. Đây chính là lý do Diêu Viễn nhờ Chủ tịch Thương ra mặt, sau khi xử lý Ngô Tác Thanh thì cần phải đưa cho Chủ tịch Hoa Đạt một bậc thang để xuống nước.
Lương Ninh sẽ không gây khó dễ cho Công nghệ Ba Quang, áp lực của Ba Quang tại hiện trường sẽ giảm đi rất nhiều. Sau khi giải quyết xong các vấn đề của thiết bị, họ cũng có thể dành thời gian và tâm sức để phân tích dữ liệu quy trình sản phẩm, giúp nhà máy cải thiện quy trình, đây là mô hình đôi bên cùng có lợi.
Nếu đến cuối cùng, việc cải thiện quy trình của nhà máy có hạn, Lương Ninh vẫn quyết định để Công nghệ Ba Quang gánh rủi ro làm giả số liệu, Diêu Viễn cũng chấp nhận. Nhưng không thể chấp nhận một cách không minh bạch, ít nhất cả hai bên đều đã dốc sức làm việc thực tế, trong lòng Lương Ninh phải hiểu rõ những nỗ lực và rủi ro mà Công nghệ Ba Quang đã gánh vác.
–
Bản tâm (本心), theo Phật giáo, là bản tính, tâm tính chân thật, thanh tịnh và vốn có của mỗi người, còn gọi là Chân tâm hay Tự tánh, là Phật tính tiềm ẩn bên trong, khác với vọng tâm (tâm vọng tưởng, ô nhiễm). Đó là trạng thái tâm hồn thuần khiết, không bị che mờ bởi phiền não, là nền tảng dẫn đến giác ngộ.“Trời cao hoàng đế xa” là một câu tục ngữ xưa, hàm ý chỉ tình trạng chính quyền trung ương ở quá xa, không thể giám sát chặt chẽ địa phương. Điều này dẫn đến việc quan lại địa phương lũng đoạn, th*m nh*ng, hoặc nơi đó trở thành vùng vô luật pháp, tự trị.