Sáng hôm sau đến công ty, việc đầu tiên Diêu Viễn làm là xem báo cáo hàng ngày tại nhà máy của dự án X2y. Các vấn đề then chốt đã được giải quyết gần xong, những vấn đề còn lại dự định đợi chuyển hàng đến nhà máy Hoa Đạt rồi tính tiếp.
Nhìn thấy bên kiểm toán đang giục phương án phân bổ quyền chọn cổ phiếu cho nhân viên, Trần Nhược Hư không dùng Ứng Liên, khiến Ứng Liên không thể nhúc nhích được bước nào.
Trần Nhược Hư cho ra mắt nền tảng phần mềm C-Controller, Trọng Hải Minh bị điều từ bộ phận Thuật toán sang Khối sự nghiệp.
Vụ việc của Thiệu Trạch Văn, Trần Nhược Hư cho rằng Đinh Hạ Nghiêu phải chịu trách nhiệm. Diêu Viễn không đồng ý động đến Đinh Hạ Nghiêu, thế là Trần Nhược Hư điều Hứa Lị về chia tách phòng Nhân sự.
Ứng Liên là mâu thuẫn nhân sự thứ ba giữa Trần Nhược Hư và Diêu Viễn.
Nếu Diêu Viễn lùi một bước thì chỉ có thể điều Ứng Liên sang phòng Chiến lược, nhưng như vậy toàn bộ kinh nghiệm tích lũy trong chuỗi cung ứng bao năm qua của Ứng Liên sẽ trở nên vô dụng. Diêu Viễn đành phải gác lại chuyện này. Đây không phải là việc có thể giải quyết bằng nghệ thuật đàm phán, không giải quyết được vấn đề thì cuối cùng chỉ còn cách “giải quyết” người tạo ra vấn đề.
Diêu Viễn lên nền tảng công tác nội bộ mua vé máy bay đi Tokyo, xử lý xong việc trên tay rồi xuống xưởng.
Trên đường xuống xưởng, cô gặp Hứa Lị. Hứa Lị bước tới nói: “Về vị trí nữ Giám đốc dự án, chúng tôi đã đẩy không ít hồ sơ cho Khối sự nghiệp nhưng đều không phù hợp. Vừa khéo Đổng Lam bên phòng Kinh doanh lại muốn chuyển sang làm Giám đốc dự án.”
Chuyện này phải kể từ lúc việc hiệu chỉnh dự án X2y tại nhà máy không thuận lợi. Sắp đến ngày xuất hàng, Giám đốc dự án không dám gửi kế hoạch dự án cho khách hàng đúng hạn. Đến ngày xuất hàng mà không xuất được, kế hoạch này vừa gửi đi chắc chắn sẽ vấp phải phản hồi tiêu cực gay gắt từ phía khách hàng.
Kế hoạch dự án chưa gửi, khách hàng giục giã. Đổng Lam bảo Giám đốc dự án Lam Úy trả lời về kế hoạch, Lam Úy bảo không rảnh. Đổng Lam nói chẳng lẽ tôi cũng bảo với khách hàng là không rảnh à? Lam Úy bảo đó là việc của cô, cô tự nghĩ cách mà giải quyết với khách hàng. Đổng Lam vặn lại khách hàng cần kế hoạch giao hàng, không giao được hàng là vấn đề của Giám đốc dự án, tôi giải quyết với khách hàng kiểu gì.
Cả Đổng Lam và Lam Úy đều thừa hiểu họ đang cãi nhau vì cái gì. Dự án không thuận lợi, ai sẽ là người đứng ra xoa dịu cảm xúc khách hàng, gánh chịu áp lực từ khách hàng? Chẳng ai muốn làm cái việc tốn công vô ích lại chẳng được lòng người này cả.
Khối sự nghiệp mới thành lập chưa lâu, chưa xây dựng được bộ máy chỉ huy hiệu quả và hợp lý đối với khối hỗ trợ trung và hậu phương, giữa các bộ phận xảy ra không ít tình trạng đùn đẩy trách nhiệm.
Lam Úy vừa cãi nhau một trận với bộ phận Phần mềm. Nền tảng phần mềm phát sinh cả đống lỗi nhưng người của bộ phận Phần mềm không chịu xuống xưởng, lại còn bịt miệng không cho nói. Hễ nói đến là lại bảo nền tảng phần mềm mới lên sóng không tránh khỏi lỗi, nền tảng cần thời gian, nhưng dự án làm gì có nhiều thời gian đến thế.
Gọi người bộ phận Phần mềm không được, các bộ phận khác cũng bắt đầu phàn nàn. Giám đốc dự án mà không điều phối được nguồn lực thì làm Giám đốc dự án cái nỗi gì, chỉ là cái loa truyền thanh làm công tác liên lạc, lại còn phải nịnh nọt người khác làm việc. Thiết bị lỗi tùm lum không đưa ra được kế hoạch, mà có đưa ra cũng chẳng hoàn thành nổi.
Bên này Lam Úy đang một bụng lửa giận, Đổng Lam lại đâm đầu vào họng súng. Lam Úy nói: “Cô làm kinh doanh mà không biết cách giải quyết khách hàng lại đi hỏi tôi? Kế hoạch giao hàng không đưa ra được, cô có giục tôi cũng vô dụng.”
Phòng Kinh doanh chịu trách nhiệm về đơn hàng, khi phòng Dự án không theo kịp tiến độ thì phòng Kinh doanh trở thành thùng rác trút giận của khách hàng. Giám đốc dự án không trả lời email khách hàng, khách hàng tìm đến phòng Kinh doanh, Đổng Lam đành phải tag tên Lam Úy trong email công khai yêu cầu trả lời.
Lam Úy nhìn thấy email đó liền nói năng lực phòng Kinh doanh công ty mình kém quá, ngoài việc làm báo giá mẫu chờ khách xuống đơn thì còn biết làm gì nữa. Đổng Lam đáp trả công việc chính của phòng Kinh doanh là lấy đơn hàng, đơn hàng lấy về rồi thì Giám đốc dự án phải chịu trách nhiệm toàn bộ, bây giờ là do năng lực Giám đốc dự án quá kém dẫn đến không giao được hàng, đương nhiên Giám đốc dự án phải chịu trách nhiệm.
Lam Úy nói: “Tôi làm dự án tốt thì cô mới lấy được đơn hàng, thế còn cần phòng Kinh doanh làm gì nữa.”
Đổng Lam đáp trả: “Vậy anh đi mà hỏi Chu Châu xem phòng Kinh doanh làm gì.”
Mang tiếng là phòng Kinh doanh, nhưng thực chất chỉ có Đổng Lam dẫn dắt một người mới, làm công việc trợ lý thương mại cho Chu Châu là báo giá cho khách hàng, đàm phán thương mại và lấy đơn hàng.
Nếu năng lực của Đổng Lam có thể mang về những dự án cấp độ hàng trăm triệu thì cô ấy đã chẳng làm trợ lý thương mại ở Công nghệ Ba Quang. Sự hợp tác giữa Ba Quang và SOLA là nghiệp vụ đối đẳng giữa các nền tảng, một số mối quan hệ cá nhân cũng nằm trong tay cấp quản lý cấp cao.
Đổng Lam có nền tảng giáo dục đại học ở nước ngoài, công việc trước đây là ở phòng Kinh doanh của một công ty niêm yết. Vừa vào làm đã bị phái sang Hàn Quốc tiếp khách hàng, cô ấy chịu không nổi cảnh ngày nào cũng ăn kim chi. Công việc ở phòng Kinh doanh của các mô hình kinh doanh nền tảng có không gian tự chủ ra quyết định rất nhỏ, không cần sự sáng tạo, người mới vào bắt nhịp rất nhanh. Cô ấy nghỉ việc về nước, đúng lúc Ba Quang tuyển người, cô ấy phỏng vấn vị trí Giám đốc dự án với mong muốn chuyển sang làm vận hành.
Lúc đó công ty đang cần tuyển gấp nhân viên kinh doanh, thấy hình tượng và khí chất của Đổng Lam tốt, lại có kinh nghiệm kinh doanh và nền tảng du học nên nhân sự đã thuyết phục cô ấy làm vị trí kinh doanh. Đổng Lam vào công ty, đồng ý làm kinh doanh trước nhưng đưa ra điều kiện là làm đủ hai năm sẽ được chuyển đổi vị trí nội bộ.
Vừa khéo phòng Dự án đang tuyển nữ Giám đốc dự án, Đổng Lam liền đề xuất chuyển sang vị trí vận hành. Phòng Kinh doanh trong mô hình kinh doanh nền tảng không có không gian phát triển theo chiều sâu, trong ngành này cô ấy chỉ có thể mở rộng phạm vi theo chiều ngang.
Chu Châu không biết câu chuyện trước đó của Đổng Lam nên hỏi lý do. Đổng Lam nói công việc hiện tại của cô ấy thì Vivian cũng làm được, cô ấy muốn phát triển theo hướng quản lý vận hành nghiệp vụ nền tảng. Chu Châu bảo lộ trình phát triển nghề nghiệp cho người không có nền tảng kỹ thuật chỉ có hai hướng: khai phá thị trường làm sales lớn, hoặc điều phối toàn cục làm quản lý vận hành. Anh ấy không phản đối việc cô ấy chuyển vị trí để thay đổi tư duy, nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau để tìm ra hướng phát triển phù hợp nên bảo cô ấy bàn giao công việc hiện tại.
Đổng Lam mô hình hóa công việc báo giá trên tay, thiết kế phương án và quy trình báo giá, cầm tay chỉ việc dạy người mới. Cô ấy lại xin Chu Châu thêm một chỉ tiêu nhân sự, tuyển thêm một nhân viên kinh doanh, dẫn dắt hai người rà soát lại toàn bộ công việc hàng ngày cho đến khi họ có thể độc lập báo giá và đàm phán.
Đơn xin chuyển vị trí của Đổng Lam gửi cho Chu Châu, Chu Châu phê duyệt xong thì chuyển tiếp cho phòng Nhân sự.
Hứa Lị nhìn thấy đơn xin chuyển vị trí của Đổng Lam, phản ứng đầu tiên là có thể báo cáo kết quả rồi, vừa khéo gặp Diêu Viễn nên báo cáo luôn việc này.
Diêu Viễn nói: “Tôi biết rồi.”
Diêu Viễn bước vào xưởng thì nhìn thấy Đổng Lam. Cả phân xưởng chỉ có mình Đổng Lam là nữ, trông rất nổi bật.
Đổng Lam chuyển sang phòng Dự án do Lam Úy hướng dẫn. Bên phía Lam Úy dự án đang rối như tơ vò, Đổng Lam lại không có kinh nghiệm vận hành cũng chẳng hiểu kỹ thuật, anh ấy gắt gỏng: “Cô là dân ngoài ngành chạy sang đây làm cái gì? Đang yên đang lành lại muốn chuốc khổ cho mình à?”
Đổng Lam không nói gì cả, chỉ đứng bên cạnh quan sát xem Lam Úy làm việc, Lam Úy đi đâu cô ấy theo đó. Tối về cô ấy lại rà soát lại toàn bộ nhu cầu, phương án, thời gian giao hàng và các vấn đề của dự án, tự mình sắp xếp lại một lượt rồi đối chiếu với phiên bản hiện tại để xem sự khác biệt chi tiết giữa hai bên.
Được vài ngày, Lam Úy thấy phiền, bèn sai Đổng Lam đi làm mấy việc vặt vãnh, lúc thì gọi người đến họp, lúc thì viết email giục giã khách hàng, toàn là những việc lặt vặt không quan trọng.
Lúc ở hai bộ phận khác nhau thì phối hợp còn ăn ý, nhưng khi Đổng Lam chuyển sang đây, Lam Úy chỉ thấy phiền phức, ngay cả việc sai vặt cô ấy cũng thấy phiền. Anh ấy cảm thấy tác dụng duy nhất của Đổng Lam là làm bình hoa di động. Nghĩ thông suốt điều đó, anh ấy bèn để Đổng Lam phụ trách giao tiếp với khách hàng. Lam Úy bảo Đổng Lam gửi kế hoạch cho khách, Đổng Lam hỏi kế hoạch này gửi đi mà không làm được thì sao.
Lam Úy lười giải thích: “Bảo cô gửi thì cứ gửi đi, đâu ra lắm lời thế.”
Hồi Đổng Lam ở phòng Kinh doanh bảo Lam Úy gửi kế hoạch, anh ấy không chịu gửi. Giờ Đổng Lam sang phòng Dự án, Lam Úy lại bắt cô ấy gửi kế hoạch. Đổng Lam cập nhật lại kế hoạch nhưng vẫn còn rất nhiều vấn đề kỹ thuật, kế hoạch cô ấy cập nhật không thể đảm bảo thời gian. Những vấn đề kỹ thuật này cô ấy xem không hiểu, thậm chí tên linh kiện công nghiệp và vật thật cô ấy còn không ghép nối được với nhau.
Lam Úy không chịu chỉ bảo Đổng Lam, cô ấy phải dựa vào sự hiểu biết của bản thân để mò mẫm cách làm vận hành dự án nên tiến độ rất chậm, đi vào ngõ cụt. Cô ấy không hiểu vấn đề kỹ thuật, mà không hiểu kỹ thuật thì không đưa ra được phương án giải quyết vấn đề, cũng không thể vận hành tốt dự án.
Một Giám đốc dự án bắt đầu từ con số không, không có nền tảng kỹ thuật như cô ấy làm thế nào mới có thể đứng vững ở phòng Dự án? Không những đứng vững mà còn phải phát huy được sở trường của mình? Cô ấy không biết.
Hiện tại các Giám đốc dự án trong phòng đều có nền tảng kỹ thuật, khi thảo luận vấn đề kỹ thuật mắt họ sáng rực lên. Về mặt kỹ thuật cô ấy chắc chắn không thể đọ lại những người xuất thân từ khối tự nhiên này. Liệu có tồn tại loại Giám đốc dự án năng lực kỹ thuật không tốt nhưng vẫn rất giỏi không? Cô ấy không tìm thấy hình mẫu nào, cũng không có cách nào bắt chước.
Trọng Hải Minh thấy Diêu Viễn đi tới liền nói: “Vấn đề thuật toán cơ bản đã giải quyết xong, lỗi vặt của nền tảng phần mềm vẫn còn nhiều nhưng không ảnh hưởng đến việc sử dụng, chúng tôi định xuất hàng trước.”
Diêu Viễn nói: “Vất vả rồi.”
Trọng Hải Minh nói: “Lam Úy và tôi sẽ đến hiện trường Hoa Đạt, Tiểu Lỗi ở lại nhà máy.”
Diêu Viễn hỏi: “Còn Đổng Lam?”
Trọng Hải Minh không coi Đổng Lam là người dùng được, thấy Diêu Viễn hỏi vậy, anh ấy ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Đổng Lam đi hiện trường không tiện lắm, cứ để cô ấy ở lại nhà máy đi.”
Diêu Viễn nói: “Sớm muộn gì cũng phải đi hiện trường.”
Trọng Hải Minh đáp: “Cũng phải.”
Trọng Hải Minh hiểu ý Diêu Viễn, nhưng bản thân anh ấy không có kinh nghiệm quản lý nữ kỹ sư. Bộ phận Thuật toán toàn đàn ông, đến hiện trường dự án, các kỹ sư nam ăn ở, hút thuốc đều cùng nhau, thảo luận vấn đề cũng chen chúc trong phòng khách sạn, tự nhiên lòi ra một nữ Giám đốc dự án ít nhiều cũng thấy gượng gạo.
Diêu Viễn cũng đi hiện trường, nhưng Diêu Viễn thì khác. Năng lực kỹ thuật và thân phận địa vị của cô sờ sờ ra đó, đã mạnh đến mức người ta quên đi giới tính. Sếp lớn ở hiện trường có thể giải quyết những vấn đề người khác không làm được, mọi người phải nghe theo cô, không ai có ý kiến gì.
Việc Đổng Lam làm được thì nam Giám đốc dự án nào mà chẳng làm được, tại sao phải dùng một nữ Giám đốc dự án cái gì cũng không biết? Trọng Hải Minh tự thấy mình không phân biệt đối xử với phụ nữ, chỉ là con người sinh ra vốn đã có sự khác biệt, mỗi người đều có con đường phù hợp với riêng mình.
Con đường này vốn đã được định đoạt quá nửa ngay từ khi sinh ra, liên quan đến nơi sinh, giới tính, gia đình, tầng lớp, thiên phú, phần có thể thay đổi sau này rất ít. Với lý lịch của Đổng Lam thì làm kinh doanh trong ngành này là rất phù hợp, thực sự không cần thiết phải lãng phí thời gian chen chúc vào một đường đua không hợp với mình.
Diêu Viễn nói: “Trước khi giải quyết được vấn đề cảm biến thì giảm tốc độ thiết bị xuống.”
Trọng Hải Minh đáp: “Để tôi sắp xếp.”
Diêu Viễn rời khỏi phân xưởng về nhà thu dọn hành lý, hành trang chỉ vỏn vẹn một chiếc balo máy tính và một vali xách tay. Tài xế đưa cô ra sân bay Thượng Hải.
Hạ cánh xuống Tokyo, vừa qua cửa an ninh ra đến lối ra, cô đã thấy người cầm biển đón. Xe chạy thẳng đến trụ sở chính của RV, một công ty chuyên sản xuất cảm biến linh kiện công nghiệp.
Doanh thu toàn cầu của công ty này đạt hai mươi tỷ, trụ sở tại Tokyo có hơn hai ngàn nhân viên, biên lợi nhuận ròng đạt hai mươi hai phần trăm. Con số này khi đặt lên bàn cân so sánh: SOLA Inc đạt hai mươi bốn phần trăm, dự án X2y của Công nghệ Ba Quang là mười lăm phần trăm, còn nhà máy Hoa Đạt chỉ vỏn vẹn ba phần trăm.
Tỷ suất lợi nhuận ròng phản ánh trực tiếp mô hình phân công lao động trong chuỗi cung ứng điện tử tiêu dùng do SOLA chủ đạo. SOLA nắm giữ vị thế thượng phong tuyệt đối, thu gặt phần lớn lợi ích của chuỗi cung ứng. Tiếp đến là các quốc gia Mỹ, Đức, Nhật cung cấp linh kiện và thiết bị công nghiệp cao cấp, tinh vi. Cuối cùng, các nhà máy sản xuất trong nước cung cấp nguồn lao động giá rẻ, nhân công đông nhất nhưng lợi ích hưởng được lại thấp nhất.
RV có hơn hai trăm văn phòng đại diện tại hơn bốn mươi quốc gia trên toàn cầu, đây là một công ty quốc tế hóa rất mạnh.
Công nghệ Ba Quang cũng từng nỗ lực đưa sản phẩm thiết bị kiểm tra tiêu chuẩn công nghiệp ra thị trường Âu Mỹ. Việc không đáp ứng tiêu chuẩn châu Âu và Mỹ phải chỉnh sửa chỉ là chuyện nhỏ.
Thực tế vấn đề nằm ở chỗ các chỉ số then chốt của sản phẩm Ba Quang không đủ sức cạnh tranh tại thị trường Âu Mỹ, sức ảnh hưởng thương hiệu ở nước ngoài gần như bằng không, con đường này coi như đi vào ngõ cụt.
Mức biên lợi nhuận ròng mười lăm phần trăm trong mảng kinh doanh với SOLA của Ba Quang sẽ chẳng duy trì được bao lâu. Cùng với tiến trình nội địa hóa chuỗi cung ứng của SOLA, ngày càng nhiều nhà cung cấp sẽ tham gia vào cuộc chơi. Để giành được đơn hàng, họ chắc chắn sẽ liên tục cắt giảm lợi nhuận, tạo thành cục diện cạnh tranh nội bộ khốc liệt. Đặc Duy Trí Tuệ đã sớm nhìn thấu điều này nên họ muốn tranh thủ lúc cạnh tranh chưa gay gắt để đẩy giá lên cao kiếm một khoản.
Trần Nhược Hư nói Diêu Viễn không thể duy trì được cục diện lợi nhuận ròng hợp lý, đó là sự thật, Diêu Viễn lực bất tòng tâm. Ba Quang quá nhỏ bé, không đủ sức thay đổi luật chơi của cả ngành. Cách làm của Đặc Duy Trí Tuệ xét về mặt kinh doanh là giải pháp tối ưu, Diêu Viễn cũng biết điều đó, nhưng giới hạn của cô là không bao giờ trở thành người đầu tiên phá vỡ quy tắc.
Tham quan xong văn phòng và nhà máy của RV, tại phòng thí nghiệm, Diêu Viễn cùng các kỹ sư thảo luận về những vấn đề thực tế gặp phải đối với ứng dụng thiết bị của Ba Quang. Phía RV trước khi Diêu Viễn đến đã tiến hành kiểm chứng các giải pháp dài hạn và ngắn hạn ngay trong phòng thí nghiệm.
Tốc độ phản hồi và độ nhạy bén đối với nhu cầu thị trường của một công ty có lịch sử bốn mươi năm này khiến Diêu Viễn thực sự khâm phục.
Diêu Viễn bất giác nghĩ đến tuổi thọ trung bình của các doanh nghiệp vừa và nhỏ ở Trung Quốc chưa đến ba năm, một thực tế vô cùng tàn khốc. Rốt cuộc loại hình doanh nghiệp tư nhân nào mới có thể vượt qua được chu kỳ dài hạn?
Diêu Viễn lại xem qua công nghệ cảm biến mới nhất của RV. Sanji nói giai đoạn đầu giá thành sẽ cao, nhưng khi sản lượng đạt đến một cấp độ nhất định thì giá có thể giảm xuống.
Thảo luận xong các vấn đề kỹ thuật, đến tối, Sanji mời Diêu Viễn đến một nhà hàng trên đại lộ ven biển phía nam Hama-rikyu bên vịnh Tokyo, vừa khéo gặp đúng dịp lễ hội pháo hoa vịnh Tokyo.
Nhà hàng nằm trong một tòa nhà cao tầng, chỉ có vài vị trí sát cửa sổ hướng ra vịnh, chiếm trọn địa thế đắc địa.
Ngoài cửa sổ là vịnh Tokyo uốn lượn, đèn neon nhấp nháy, gió biển thổi nhè nhẹ, tạo nên khung cảnh tuyệt đẹp nơi thành phố và đại dương giao hòa.
Cây cầu lớn phía xa tựa như một dải cầu vồng rực rỡ vắt ngang mặt biển, lung linh huyền ảo.
Khung cảnh này ít nhiều khiến Diêu Viễn nhớ lại lần ăn tối ở Bến Thượng Hải. Cô mở khung chat WeChat với Thương Kha.
Khung chat dừng lại ở tài liệu về trường hợp hoàn thuế cải cách cổ phần mà Thương Kha gửi. Kiểm toán và công ty chứng khoán đã vào làm việc tại Ba Quang được bốn tháng nhưng quá trình chỉnh sửa cho hợp quy vẫn chưa tiến hành đến bước này.
Sáng nay nhận được tin nhắn cô còn chưa kịp mở ra xem. Cô chụp một bức ảnh pháo hoa bên cầu gửi cho Thương Kha, kèm thêm một tin nhắn: