Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi

Chương 31



Triệu Tân Thành gõ cửa bước vào, báo rằng đội ngũ tài chính hai bên đã đối chiếu xong bản dữ liệu sơ bộ.

Trần Nhược Hư hỏi: “Diêu Viễn có ở công ty không?”

Triệu Tân Thành đáp: “Có ạ, buổi sáng có cuộc họp thẩm định phương án.”



Trần Nhược Hư quay sang nói với Thương Kha: “Vẫn chưa giới thiệu với anh đối tác của tôi, Diêu Viễn.”

Thương Kha đáp: “Gặp ở hội nghị xúc tiến đầu tư rồi.”

Trần Nhược Hư chợt nhớ ra: “Không biết anh kịp tham dự hội nghị đó, bên đó đàm phán thế nào rồi?”

Thương Kha nói: “Cũng gần xong rồi, qua một thời gian nữa sẽ chuyển tới.”

Trần Nhược Hư nói: “Cần gì cứ bảo tôi, tối nay Chủ nhiệm Vương mở tiệc đón gió cho anh.”

Thương Kha đùa: “Chủ nhiệm Vương không sợ vi phạm quy định hạn chế chi tiêu công à?”

Trần Nhược Hư đáp: “Tiếp đón anh là công việc mà.”

Thương Kha nói: “Thế tối nay tôi ăn ít một chút, kẻo vượt hạn mức thanh toán.”

Trần Nhược Hư bật cười, dặn dò Triệu Tân Thành: “Báo với Diêu Viễn chúng tôi ở phòng họp lớn tầng một.”

Trần Nhược Hư và Thương Kha cùng xuống phòng họp lớn. Đội ngũ tài chính hai bên đang tổng hợp số liệu và chiếu lên màn hình lớn, hai người cùng đứng xem các chỉ số.

Diêu Viễn đi vào từ cửa sau, khép cửa lại rồi bước đến bên cạnh Trần Nhược Hư, ánh mắt Trần Nhược Hư lướt qua Diêu Viễn, anh ta nghiêng người nói với cô: “Tổng giám đốc Thương của Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ em gặp rồi đấy.”

Diêu Viễn nói: “Vừa khéo có việc muốn thỉnh giáo Tổng giám đốc Thương.”

Thương Kha nói: “Nhập gia tùy tục, cứ gọi tôi Thương Kha là được.”

Số liệu hai bên đối chiếu không chênh lệch nhiều lắm. Trần Nhược Hư xem xong bảo: “Vấn đề không lớn. Diêu Viễn đang xây dựng quy hoạch chiến lược dài hạn cho công ty, hai người nói chuyện thêm đi.” Nói xong anh ta đi ra khỏi phòng họp.

Thương Kha nói: “Vừa đi qua văn phòng em, thấy không có cửa sổ.”

Người đàn ông này quả nhiên có khả năng quan sát và trí nhớ hạng nhất. Diêu Viễn đáp: “Chỗ đó gần văn phòng R&D. Sắp đổi văn phòng rồi. Các anh định chuyển từ Thượng Hải sang đây à?”

Thương Kha gật đầu: “Sẽ mở một chi nhánh ở bên này. Em có việc muốn hỏi tôi?”

Diêu Viễn nói: “Dự án khoa học công nghệ trọng điểm quốc gia chưa có hạng mục lập án cho thiết bị kiểm tra thị giác công nghiệp, tôi đang nghĩ xem có cách nào thúc đẩy không.”

Dự án trọng điểm là dự án hợp tác chính phủ, doanh nghiệp tập trung nguồn lực để đạt đột phá kỹ thuật trong một lĩnh vực và thời gian nhất định. Chỉ cần thiết bị kiểm tra thị giác công nghiệp được đưa vào danh mục lập án thì Công nghệ Ba Quang có cơ hội được chọn, nhưng hạng mục này mãi vẫn chưa được triển khai.

Thương Kha biết Diêu Viễn muốn gì, muốn làm việc lớn thì cần tài nguyên, Ba Quang hiện tại không có tài nguyên cho Diêu Viễn nên cô định tìm kiếm nguồn lực từ bên ngoài.

Thương Kha nói: “Dự án khoa học công nghệ hai năm một đợt, đợt mới nhất vừa qua rồi, đợt sau phải sang năm mới khởi động quy hoạch.”

Việc này Thương Kha từng tham vấn bố mình là Chủ tịch Thương. Dự án khoa học công nghệ có một hạng mục là phòng chống bệnh truyền nhiễm. An Ảnh Medical không làm vắc-xin, nhưng vắc-xin cần kết hợp với thiết bị chẩn đoán đổi mới sáng tạo của An Ảnh nên họ đã đưa vào dự án trọng điểm dưới danh nghĩa “nghiên cứu kết hợp thuốc và thiết bị y tế”. Những dự án này đã kéo dài hơn mười năm với vốn đầu tư hàng tỷ tệ.

Chủ tịch Thương đã gần tuổi lục tuần, lăn lộn hơn nửa đời người, chứng kiến và trải qua quá nhiều thăng trầm. Tuy không đến mức đại phú đại quý, nhưng được cái gia đình hòa thuận, vợ chồng già và hai cậu con trai, cuộc đời cũng coi như viên mãn.

Hiểu sâu sắc nỗi gian nan của làm thực nghiệp và sự khó khăn của đổi mới công nghệ nên trong chuỗi cung ứng của An Ảnh Medical, hễ gặp người trẻ tài năng hoặc nhân phẩm tốt, ông luôn sẵn lòng giúp đỡ một tay.

Cậu con cả tâm tư kín kẽ, hành sự quy củ, từng bước tiến chắc chắn trong quân đội. Cậu con út tâm hồn khoáng đạt, khéo léo linh hoạt, điều hành Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ cũng coi như tạm ổn.

Công ty tài chính không có thực nghiệp làm gốc thì khó tránh khỏi thiếu sót. Làm tài chính quen với tư duy tỷ suất hoàn vốn, rất khó để tĩnh tâm làm thực nghiệp một cách chắc chắn. Cũng tốt, An Ảnh Medical là sản phẩm của thời đại và ngành nghề, địa phương và chính sách, từ quần chúng mà ra lại trở về với quần chúng.

Chủ tịch Thương nhận điện thoại của Thương Kha, nghe xong bối cảnh câu chuyện thì thấy khá hợp ý. Ông kể cho Thương Kha nghe năm xưa thiết bị đổi mới sáng tạo phòng chống bệnh truyền nhiễm được đưa vào dự án quốc gia, đồng thời dặn dò việc này nhất định phải công bằng chính trực, không được đi cửa sau, phải tin tưởng vào năng lực quy hoạch của chính phủ.

Thương Kha nghiêm túc nghe xong không nói gì, sau đó hỏi một câu: “Bố, Thư ký Hà có biết chuyện này không?”

Chủ tịch Thương im lặng trong giây lát, đầu dây bên kia vang lên tiếng: “Ồ, đã biết, làm phiền ngài rồi.” Điện thoại truyền đến tiếng tút tút, Chủ tịch Thương mắng vào điện thoại: “Hừ, cái thằng ranh con này!”

Cúp máy xong Thương Kha gọi cho Thư ký Hà. Thư ký Hà cho anh vài số liên lạc, nói chi tiết về mức độ thân sơ, tính cách cá nhân, lý lịch nghề nghiệp và bối cảnh gia đình của từng người. Nếu chỉ hỏi thăm tin tức thì cứ báo danh rồi gọi thẳng. Nếu cần tiến thêm bước nữa thì phải sắp xếp riêng, đều có quy tắc thông lệ cả, phía Thương Kha không cần làm động tác thừa.

Chập tối, Trần Nhược Hư đưa Thương Kha và Diệp Đạo Sinh đến đảo Ức Thúy ở Nam Hồ. Từ bến tàu Nam Hồ đi du thuyền sang mất hai mươi phút. Đảo Ức Thúy đúng như tên gọi, bốn bề bao quanh bởi nước, trên núi được bao phủ bởi rừng mai và cây cối xanh mát.

Chủ nhiệm Vương và Diêu Viễn đến đảo Ức Thúy trước. Chủ nhiệm Vương coi như đã chứng kiến chặng đường Công nghệ Ba Quang đứng vững tại Nam Giang nên khi nhìn Diêu Viễn khó tránh khỏi mang tâm lý của bậc cha chú nhìn con cháu ưu tú trong nhà.

Trong khu công nghiệp không ít người tò mò dò hỏi tình trạng cá nhân của Diêu Viễn, ngay cả lãnh đạo trong Ban quản lý cũng từng hỏi qua. Chuyện làm mai mối này làm cũng được mà không làm cũng chẳng sao, Chủ nhiệm Vương trước đây toàn trả lời lấp lửng cho qua chuyện, nhưng hôm nay ông ta đến là có mang theo nhiệm vụ.

Trên đảo Ức Thúy trồng dương mai, tỳ bà và trà. Diêu Viễn và Chủ nhiệm Vương ngồi uống trà Bích Loa Xuân sản xuất ngay trên đảo, trò chuyện về những giai thoại thú vị trong lịch sử Nam Hồ. Diêu Viễn muốn lái câu chuyện sang dự án khoa học công nghệ, đang đợi thời cơ thích hợp.

Chủ nhiệm Vương nói: “Nếu chú nhớ không nhầm, cháu tốt nghiệp Tiến sĩ năm thứ tư, năm nay hai mươi tám tuổi rồi, vấn đề cá nhân vẫn chưa giải quyết à?”

Nghe nửa câu đầu Diêu Viễn đã thấy quen quen, đến nửa câu sau, trong lòng nhảy ra hai chữ: Quả nhiên.

Muốn từ chối chuyện tiếp theo thì phải tỏ rõ thái độ trước, Diêu Viễn nói: “Chủ nhiệm Vương phí tâm rồi, mấy năm nay mỗi tuần cháu làm việc hơn một trăm tiếng, chưa từng cân nhắc vấn đề cá nhân. Trưởng bối trong nhà cũng giục giã, nhưng quả thực cháu không có tâm trí nào nghĩ đến.”

Chủ nhiệm Vương nâng chén trà uống một ngụm. Ông ta đang ở độ tuổi sung sức, là cán bộ nòng cốt nắm thực quyền quản lý mảng nghiệp vụ tại đơn vị, bao năm qua tiếp xúc với khối doanh nghiệp, số lượng doanh nghiệp công nghệ được ươm tạo từ tay ông ta không ít. Lời nói của Diêu Viễn tuy chân thành nhưng suy cho cùng vẫn là bác bỏ mặt mũi của ông ta.

“Công việc làm sao mà hết được, tâm tư của bậc cha chú đều giống nhau cả, con cái thành gia lập nghiệp mới yên tâm. Chàng trai này chú nhìn nó lớn lên, rất ưu tú, cùng ngành với cháu nên chắc chắn có tiếng nói chung. Chú đưa phương thức liên lạc của cháu cho nó, để người trẻ các cháu tự tìm hiểu theo cách của mình.”

Diêu Viễn định nói gì nữa thì nghe tiếng Trần Nhược Hư sau lưng: “Hai người đợi lâu chưa?”

Chủ nhiệm Vương đứng dậy nói: “Đi, chúng ta làm ván golf trước đã.” Trên đảo có một sân golf tiêu chuẩn, nhìn xuống toàn cảnh Nam Hồ.

Mọi người đi thay trang phục và dụng cụ. Thương Kha thấy nét mặt Diêu Viễn không được tự nhiên, bèn tụt lại vài bước đi bên cạnh cô, nói: “Chủ nhiệm Vương quan tâm vấn đề cá nhân của em phải không?”

Giọng điệu trần thuật chắc nịch. Diêu Viễn ngạc nhiên vì sự nhạy bén của anh: “Sao anh biết?”

Thương Kha mím môi. Lúc nãy hai người ngồi uống trà, Diêu Viễn vô thức khoanh hai tay trước ngực, cơ thể thể hiện tư thế phòng thủ từ chối, thần thái không giống trạng thái đang làm việc. Không phải việc công, lại ngại mặt mũi không tiện từ chối thẳng thừng thì chỉ có thể là chuyện quan tâm tình hình cá nhân mà thôi.

“Chủ nhiệm Vương cũng từng quan tâm đến chuyện của tôi, nhưng tôi đã từ chối.”

“Anh từ chối bằng cách nào vậy?” Diêu Viễn hỏi, rõ ràng cô cũng đã từ chối nhưng lại không thành công.

“Tôi hỏi Chủ nhiệm Vương là Trần Nhược Hư đã kết hôn chưa, nếu chưa thì không cần giới thiệu cho tôi nữa.”

Nghe như đã nói gì đó mà lại như chưa nói gì, đúng là nghệ thuật ngôn từ. Diêu Viễn bật cười: “Chủ nhiệm Vương cũng biết nghe lời đấy chứ.”

“Biết sớm thế này thì tôi đã bảo Chủ nhiệm Vương giới thiệu em cho tôi, đỡ phiền phức bao nhiêu, có khi em còn phải cảm ơn tôi ấy chứ.”

Diêu Viễn liếc xéo anh một cái: “Cảm ơn anh. Tôi thấy Chủ nhiệm Vương có vẻ nể nang anh hơn đấy.”

“Thử đổi góc độ suy nghĩ xem, việc giới thiệu em cho đối phương mang lại nhiều giá trị cho ông ấy hơn.”

“Ông ấy dùng tôi để làm quà biếu, tôi không phiền. Nhưng tại sao cứ phải là chuyện này? Tôi lại còn phải cảm ơn sự quan tâm của ông ấy, trong khi rõ ràng tôi không cần, và tôi cũng ghét việc nhập nhằng giữa công việc với đời tư. Không tìm được lý do thích hợp để từ chối thì sẽ bị mang tiếng là không biết điều. Ban nãy tôi từ chối chưa đủ dứt khoát, giờ nhắc lại thì đã lỡ mất thời cơ rồi.”

“Biết đâu đối phương cũng vì bị người lớn thúc ép nên mới đến. Gặp mặt thấy không hợp thì cũng chẳng ai ép uổng được, lúc đó từ chối vẫn còn kịp mà.”

“Đành vậy thôi. Mà trông anh có vẻ kinh nghiệm đầy mình nhỉ?”

Thương Kha cười khẽ: “Em nghĩ tôi bao nhiêu tuổi rồi?”

Trần Nhược Hư đi phía trước quay đầu lại liếc nhìn, thấy Thương Kha và Diêu Viễn đi sóng đôi cười nói vui vẻ, ánh mắt thoáng lộ vẻ dò xét nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. Diệp Đạo Sinh bên cạnh cũng ngoái lại hỏi: “Đang nói chuyện gì đấy?”

Diêu Viễn rảo bước nhanh hơn, Thương Kha nói với theo: “Lát nữa tôi có món đồ muốn đưa cho em.”

“Gì cơ?” Diêu Viễn đáp: “Tôi cũng có đồ muốn đưa cho anh.”



Diêu Viễn không quá mặn mà với golf, tư thế cô rất chuẩn nhưng hoàn toàn dựa vào ký ức cơ bắp, chẳng đặt chút cảm xúc hay sự tập trung nào vào đó. Đánh được một lúc, cô ra ngồi nghỉ ở ghế dài bên cạnh, trong lòng vẫn canh cánh phương án thiết kế X2y. Bản cập nhật của Trọng Hải Minh về định hướng lớn thì không có vấn đề gì, nhưng một số chi tiết thiết kế hơi mạo hiểm, tiệm cận giới hạn chịu đựng, cần thêm thời gian để kiểm chứng.

“75 gậy.” Chủ nhiệm Vương nhìn cú vung gậy chuẩn xác của Trần Nhược Hư phía xa mà cảm thán. Ông ta đưa chai nước cho Thương Kha vừa đi tới, ngồi giữa sắc thu, phóng tầm mắt ra xa ngắm nhìn đường chân trời của Nam Hồ mà tấm tắc: “Non nước Nam Giang, riêng đảo Ức Thúy này đã chiếm ba phần đẹp.”

“Quả thực rất đẹp.” Thương Kha tán đồng. Mỹ Khoa Hưng Viễn cắm rễ ở Nam Giang đã lâu nên chiếm được vị trí đắc địa.

Chủ nhiệm Vương hỏi: “Cậu vẫn ở khách sạn à? Mua một căn trong khu công nghiệp đi.”

Thương Kha đáp: “Được thôi, Chủ nhiệm Vương giảm giá cho tôi nhé.”

Nói thì nói vậy, chứ khách sạn trong khu công nghiệp đối với Thương Kha đã là sự miễn cưỡng lắm rồi. Bất động sản ở đây chủ yếu là phân khúc bình dân phục vụ nhu cầu ở thực, điều kiện mọi mặt đều không quá tốt, Thương Kha ở không quen.

“Tiền trợ cấp của khu công nghiệp chỉ được dùng để mua nhà trong khu vực này thôi.”

“Chủ tịch Trần cũng sống trong khu công nghiệp sao?”

“Chủ tịch Trần sống ở Hồ Tây, còn Tổng giám đốc Diêu thì ở khu Nam Hồ Gia Viên. Nếu cậu mua ở đó thì có thể làm hàng xóm với cô ấy đấy.”

Thương Kha vặn nắp chai uống một ngụm nước, im lặng không đáp, chẳng biết đang nghĩ gì.

Bữa tối trên đảo toàn là những món cây nhà lá vườn: rau quả, gia cầm được nuôi trồng tự nhiên ngay trên đảo và cá đánh bắt từ Nam Hồ.

Rượu dùng cho bữa tối có hai loại: Mao Đài được Mỹ Khoa Hưng Viễn đặt làm riêng, trên thân chai khắc dòng chữ “Kính tặng Chủ tịch Trần”, và rượu ngâm dương mai Đông Khôi tự ủ trên đảo, sử dụng rượu nền là Phần Tửu Thanh Hoa 50 năm.

Diệp Đạo Sinh là người sành ăn, lại hay có những ý tưởng độc đáo: “Sao rượu dương mai lại không ngâm bằng Mao Đài?”

Quản lý nhà hàng đứng bên cạnh giải thích: “Chúng tôi cũng đã thử dùng Mao Đài, nhưng rượu trắng dòng hương nồng kết hợp với vị dương mai không ngon bằng dòng hương nhẹ. Nhà hàng cũng có trữ một ít rượu dương mai ngâm Mao Đài, lát nữa sẽ mang lên mời ngài nếm thử.”

Diệp Đạo Sinh lập tức cảm thấy con người Trần Nhược Hư, hòn đảo này và bữa cơm này quả thực rất tuyệt, mắt nhìn người của Thương Kha đúng là không tệ.

Những người ngồi đây đều không thích ép rượu nên không khí bữa tiệc rất thoải mái. Trong bữa ăn, Diêu Viễn định nhắc đến chủ đề dự án khoa học công nghệ trọng điểm nhưng bị Trần Nhược Hư ngắt lời, lái sang chuyện lịch sử phát triển, đặc sản và phong thổ nhân tình của thành phố Nam Giang.

Tiền thân của hòn đảo này là viện điều dưỡng cán bộ hưu trí, sau này vì nhiều lý do nên được mang ra bán đấu giá. Mỹ Khoa Hưng Viễn đã mua lại và xây dựng thành đảo nghỉ dưỡng sinh thái, chủ yếu phục vụ nội bộ chứ không kinh doanh bên ngoài. Sản vật trên đảo rất phong phú, chỉ riêng việc sản xuất và bán đặc sản cũng đủ chi trả chi phí vận hành hàng ngày.

Hôm nay Chủ nhiệm Vương cao hứng, nói với Thương Kha: “Năm xưa chúng tôi đi Bắc Kinh xúc tiến đầu tư, lần lượt thu hút được hơn mười doanh nghiệp công nghệ về đây, nhưng giờ chỉ còn trụ lại được hai nhà. Tôi đánh giá cao nhất sự phát triển của Công nghệ Ba Quang, đây là một doanh nghiệp có sức sống cực kỳ mãnh liệt.”

“Nam Giang là đất lành của Ba Quang.” Trần Nhược Hư nâng ly rượu lên: “Kính ngài.”

Diêu Viễn cũng nâng ly theo, nhưng Trần Nhược Hư đưa tay ấn ly rượu của cô xuống. Thương Kha ngồi phía bên kia Chủ nhiệm Vương nhìn thấy cảnh đó, bèn xoay bàn kính chuyển đồ uống ngọt sang cho Diêu Viễn. Diêu Viễn lắc đầu, cô tự biết tửu lượng của mình, nhưng ly này của Trần Nhược Hư thì cô nhất định phải uống cùng.



Hạn chế chi tiêu công (Tam công kinh phí): Quy định của chính phủ Trung Quốc về việc siết chặt chi tiêu công, bao gồm 3 khoản chính: đi công tác nước ngoài, mua sắm/vận hành xe công và chi phí tiếp khách ăn uống.75 gậy: Số gậy tiêu chuẩn cho một vòng chơi golf 18 hố thường là 72. Đánh được 75 gậy, chỉ dư 3 gậy so với chuẩn là thành tích cực kỳ xuất sắc đối với người chơi nghiệp dư, chứng tỏ trình độ ngang ngửa bán chuyên nghiệp.Rượu Mao Đài (Moutai): Quốc tửu của Trung Quốc, loại rượu trắng cao cấp và đắt đỏ nhất, thường được dùng trong các bữa tiệc ngoại giao hoặc tiếp khách quan trọng để thể hiện sự tôn trọng.Rượu Phần Tửu (Fenjiu): Một loại rượu trắng nổi tiếng khác của Trung Quốc, thuộc dòng hương nhẹ – thanh hương hình, có vị thanh khiết, êm dịu hơn so với vị nồng đậm của Mao Đài dòng Tương hương hình, nên thích hợp hơn để ngâm hoa quả.Dương mai Đông Khôi: Giống dương mai ngon và đắt nhất thế giới, quả to bằng quả bóng bàn, màu đỏ tím sẫm, vị chua ngọt đậm đà, được mệnh danh là Vua của các loại dương mai.