Nhìn biểu cảm của Diêu Viễn là Nhất Nặc biết thừa cô đang nghĩ gì, bèn quay sang nói với Lê Tinh Vũ: “Cô không biết mỗi lần Diêu Viễn đi nhảy buồn cười thế nào đâu. Con gái bên này toàn nhét chìa khóa với điện thoại vào áo ngực, ăn mặc mát mẻ, quẩy sao cho tiện thì quẩy. Còn nó thì ăn mặc chỉnh tề, còn đeo theo cái túi, xong vào club thì cúi gằm mặt xuống nhảy, không dám nhìn ai, sợ người ta rủ đấu nhảy.”
“Chắc do Diêu Viễn không ở nước ngoài lâu. Hồi tôi mới ra nước ngoài đi học cũng thế, cô biết đấy, người phương Tây họ điện nước đầy đủ, lần đầu thấy người ta móc điện thoại từ trong áo ngực ra tôi cũng hơi sốc, sau quen rồi thì thấy bình thường. Mát mẻ nhẹ người, cứ thế mà quẩy, đấu nhảy theo nhạc sướng lắm.”
“Thật hay giả đấy, không phải đi xả hormone à?” Nhất Nặc trêu chọc.
Lê Tinh Vũ cười hì hì, đánh trống lảng sang chuyện khác: “Rất muốn xem Diêu Viễn đi quẩy nha.”
Lê Tinh Vũ và Nhất Nặc đập tay nhau cái “bốp”, cười rũ rượi ẩn ý: “Gu chúng ta giống nhau, thích cái kiểu nghiêm túc một cách phóng túng.”
“Tao nghiêm túc chỗ nào?” Diêu Viễn cảm thấy đây rõ ràng là một sự hiểu lầm sâu sắc.
“Mày không nghiêm túc, mày là kiểu cắm mặt xuống đất mà nhảy.”
“…”
Biết thế chẳng đi quẩy làm gì.
“Hồi đại học Diêu Viễn từ chối người theo đuổi, nó bảo chúng ta không hợp, đối phương hỏi không hợp ở chỗ nào. Nó liền viết xoẹt xoẹt bốn phương trình Maxwell rồi hỏi người ta: “Cậu có suy ra được tốc độ ánh sáng từ đây không?” Nếu không được thì thôi đi, đằng này đối phương lại bảo được, nhưng cần chút thời gian. Nó lại nói: “Ngại quá, trong nhóm phương trình này tốc độ ánh sáng là hằng số rồi, không cần thời gian đâu, đây chỉ là nhóm công thức sóng thôi”.”
“Diêu Viễn học Vật lý à?” Lê Tinh Vũ hỏi.
“Không, dân máy tính mà đi ra đề Vật lý cho người ta đấy.” Nhất Nặc cười đáp.
“Tôi thấy chắc Diêu Viễn thích con trai giỏi Vật lý.” Lê Tinh Vũ nói.
“…” Tuổi trẻ chưa trải sự đời.
“Hôm nay là đại hội bóc lịch sử đen của tao hả?” Diêu Viễn làm bộ định bịt miệng Nhất Nặc: “Đừng ép tao kể chuyện mày hôn nhau với ai đó mà cười sằng sặc nhé.”
Nhất Nặc hôn chụt vào lòng bàn tay Diêu Viễn, xin tha: “Thôi thôi, tao kể nốt cái cuối cùng này thôi được không?”
Diêu Viễn tê rần da đầu với con ả này.
“Nếu cô hỏi Diêu Viễn là anh chàng này có đẹp trai không, Diêu Viễn kiểu gì cũng nói: “Ừ, không thể nói là không đẹp trai”. Không phải là đẹp trai, cũng không phải là không đẹp trai, mà là không thể nói là không đẹp trai, cô nghe xem có nghiêm túc không? Không biết trong lòng Diêu Viễn trai đẹp có phải là một bài toán không nữa, tôi chưa từng nghe nó khen gã nào đẹp trai cả.”
Thi Nhất Nặc hỏi cô có đẹp trai hay không, thì câu trả lời “đẹp” hoặc “không đẹp” đều mang tính chủ quan. Cô không có khuynh hướng chủ quan, nên câu trả lời của cô chỉ là mô tả sự thật chứ không phải phán đoán cảm tính.
Nghĩ đến đây, tim Diêu Viễn bỗng hẫng một nhịp, một cảm xúc kỳ lạ khó tả dâng lên. Cô bắt đầu hoài nghi, thật sự cô chưa từng khen ai đẹp trai sao? Gần đây cô cảm thấy có một người đàn ông rất đẹp trai, nhìn góc nào cũng đẹp, lẽ nào do lâu quá không yêu đương nên thấy sắc nảy lòng tham đến mức độ này rồi?
“Haizz, tiếc là đáp án bài toán mang tên Thương Kha bị spoil mất rồi, mất cả vui.” Lê Tinh Vũ vẫn còn canh cánh trong lòng vụ đó, lại vỗ vỗ mu bàn tay Diêu Viễn: “Mau kể vụ Nhất Nặc hôn nhau cười sằng sặc đi.”
Lần này đến lượt Nhất Nặc cầu xin Diêu Viễn đổi chủ đề, còn Lê Tinh Vũ thì xúi Diêu Viễn kể, ba người cười đùa rôm rả thành một đoàn.
Không để ý Raymond đã đặt một hàng bảy ly rượu lên quầy bar từ lúc nào. Raymond hô to một tiếng: “Girls!” Ba cô gái cười nói tách ra, lắng nghe Raymond giới thiệu bảy loại rượu đặc biệt này.
Tiếng nhạc trên lầu đã vang lên, Lê Tinh Vũ hết hứng thú định lên chào một tiếng rồi về, Nhất Nặc có việc cũng phải lên đó, dặn Diêu Viễn lát nữa lên sau, Diêu Viễn đồng ý.
Trong góc tối ở quầy bar có tiếng cười khẽ, người đó vừa đi vừa nhắn tin WeChat cho Thương Kha: [Tốc độ nhanh thế, lên thẳng base 3 luôn rồi sao? Diêu Viễn bảo mày yếu kìa.]
Thương Kha tự động bỏ qua cụm từ lên thẳng base 3: [Khoản nào không được?]
Trình Thế An: [Hàng dùng yếu, mày bảo khoản nào.]
Thương Kha: “…”
Trình Thế An nhe răng cười đắc ý, cuối cùng cũng nắm được thóp của thằng bạn, cái thóp này đủ để cười nhạo cả vạn năm: [Ha ha ha, người anh em rốt cuộc mày có được hay không thế? Ăn không nổi món cứng thì đừng có tùy tiện động đũa chứ.]
Thương Kha: [Không nói thật.]
Ý là sao? Trình Thế An ngẩn ra một lúc chưa load kịp, đang nghiền ngẫm xem thế nào gọi là “không nói thật”. Là Diêu Viễn không biết anh có được hay không? Hay là Diêu Viễn biết thừa là được nhưng cố tình nói dối? Hay là Thương Kha không tin Trình Thế An nghe thấy Diêu Viễn chê anh yếu? Đệt, không nói tiếng người được hả.
…
Tiếng nhạc từ tầng hai vọng xuống, là bài Falling Slowly, giai điệu trầm lắng, triền miên day dứt.
Diêu Viễn ngồi trên ghế cao, một thân một mình, ba phần vui vẻ, ba phần tự do, ba phần phóng túng, đúng chất của một kỳ nghỉ. Cô nếm thử ly đầu tiên pha từ rượu nền Vodka, có vị cam, miệng ly viền một lớp muối mỏng, kèm theo một cây kẹo m*t xí muội, vị cay nồng pha chút chua ngọt.
Vị trí của cô nằm ở phía sau chếch bên hông quầy bar, Raymond quay lưng về phía cô pha chế, tư thế biểu diễn hoa mỹ bắt mắt. Rượu đặc biệt chủ yếu dựa vào cảm hứng bất chợt của Raymond, hương vị giống như mở hộp mù, khách quen mới hay gọi chứ không có trong thực đơn.
Phong cách pha chế gần đây của Raymond khá đô, nồng độ cồn cao. Diêu Viễn uống đến ly thứ ba thì gương mặt bắt đầu hơi đỏ, đang cúi đầu lướt điện thoại thì cảm thấy có người ngồi xuống bên cạnh, chào một tiếng rồi đưa tới một phong bì.
Diêu Viễn nghiêng đầu nhìn, chẳng phải là thánh làm màu Tiêu Dương sao, cô nhìn xuống phong bì: “Cái gì đây?”
Tiêu Dương nói: “Tiền thắng bài Poker lần trước.”
Diêu Viễn đẩy phong bì lại, gõ nhẹ vào ly rượu: “Mời tôi uống rượu là được.” Vốn dĩ tiền cược ban đầu không phải của cô, cũng chẳng thắng bao nhiêu, cô xin nhận tấm lòng của Tiêu Dương.
Tiêu Dương cũng rất dứt khoát: “Không thành vấn đề, lên trên chơi một lát không?”
Diêu Viễn: “Được, lát nữa tôi lên.”
Nói xong câu đó tưởng như là lời kết thúc cuộc hội thoại, nhưng Tiêu Dương vẫn chưa đi. Diêu Viễn nhìn theo ánh mắt thì thấy cậu ấy đang nhìn chằm chằm vào gáy của Raymond.
Diêu Viễn hiểu ra vấn đề, đưa tiền thì chuyển khoản là xong, cần gì phải hẹn gặp mặt. Cô đang nghĩ xem nên mở lời thế nào.
Trùng hợp thay Raymond làm xong việc, nghiêng người nhoài đầu ra hỏi Diêu Viễn: “Lần này thế nào? Cô thích ly nào nhất?” Sau đó anh ấy nhìn thấy Tiêu Dương, ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung. Chưa đợi Diêu Viễn trả lời, Raymond đã nhiệt tình nói với Tiêu Dương: “Làm một ly không?”
Tiêu Dương biết Raymond. Trước khi đến đây cậu ấy có gọi điện nói đùa với Nhất Nặc là muốn đến Santorini kết hôn, Nhất Nặc bảo sẽ đưa bạn trai đi cùng. Tiêu Dương hỏi bạn trai là ai, Nhất Nặc nói là Raymond. Cậu ấy quan sát Raymond một cách kín đáo rồi nói: “Một ly Mojito, cảm ơn.”
Raymond nở nụ cười khó đoán, đưa tay ra: “Raymond.”
Tiêu Dương cũng đưa tay bắt: “Tiêu Dương.”
Tiêu Dương định rút tay về, nhưng ngón cái của Raymond lại khẽ v**t v* mu bàn tay cậu ấy, ánh mắt nóng bỏng hệt như ly rượu đặc biệt mà Diêu Viễn vừa uống. Tiêu Dương nổi da gà da vịt toàn thân, trong nháy mắt mọi suy nghĩ đều thông suốt, ánh mắt lạnh lùng như muốn đóng băng người đối diện. Diêu Viễn ngồi gần nhìn thấy rõ mồn một, còn nghi ngờ Tiêu Dương sắp động thủ đánh người đến nơi, vội vàng mở WeChat tìm Nhất Nặc.
Tuy nhiên, khi ngẩng đầu lên lần nữa thì băng tuyết giữa hai người đã tan chảy. Tiêu Dương toét miệng cười, còn vỗ vỗ vai Raymond: “Cảm ơn người anh em, chúng ta đều biết rõ xu hướng tính dục của nhau mà.”
Sau đó cậu ấy cười với Diêu Viễn rồi đi lên tầng hai.
Uống đến ly thứ tư, toàn thân Diêu Viễn bắt đầu nóng ran, cả người rã rời và biếng nhác, những dây thần kinh trong não bộ như được tháo lỏng hoàn toàn. Nụ cười trên mặt cô cứ tự nhiên nở rộ không giấu được, trạng thái chếnh choáng chuyển dần sang hưng phấn nhẹ. Ghế ở quầy bar là ghế cao, lúc này cô chỉ muốn tìm ngay một cái ghế sofa mềm mại để vùi mình vào đó. Nghĩ là làm, Diêu Viễn cầm ly rượu đi lên lầu.
Cấu trúc tầng hai cũng tương tự tầng một, bên trong là một sân khấu nhỏ, bên ngoài là hành lang hình vòng cung hướng ra biển với những bộ ghế sofa được sắp xếp đan xen tinh tế. Ca sĩ trên sân khấu đang hát một bản dân ca châu Âu, tiết tấu thư thái, phong cách nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng sóng biển rì rào vỗ vào vách đá.
Không thấy Nhất Nặc và Tiêu Dương đâu, chỉ thấy vài gương mặt quen thuộc từng chơi bài cùng hôm trước, và rất nhiều gương mặt mới đang ngồi tốp ba tốp năm uống rượu, nghe nhạc, trò chuyện, tuyệt nhiên không có ai cắm mặt vào điện thoại.
Vương Nhữ Ba rất tinh mắt, từ xa đã nhìn thấy Diêu Viễn liền vẫy tay gọi: “Diêu Viễn, bên này.”
Diêu Viễn có ấn tượng khá tốt với Vương Nhữ Ba, cô mỉm cười bước tới, chọn một chiếc ghế sofa đơn ngồi xuống, ngả lưng vào đệm dựa, đặt ly rượu lên bàn trước mặt rồi nghiêng người chống cằm trò chuyện với anh ta.
Vương Nhữ Ba nâng ly ra hiệu: “Cô hay chơi Poker lắm hả? Giỏi thật đấy.”
Diêu Viễn nâng ly uống một ngụm: “Hồi đại học có chơi, toàn vượt tường lửa để cày bảng xếp hạng.”
Vương Nhữ Ba nói: “Dân đầu tư bọn tôi cũng mê món này lắm. Cô cũng đến dự đám cưới à?”
Diêu Viễn thầm nghĩ không biết đây là cái duyên phận gì nữa. Vì chuyện rắc rối liên quan đến cổ phần nên Diêu Viễn vốn không thích dây dưa với giới tư bản. Cộng thêm việc Công nghệ Ba Quang đi lên nhờ sự chắc chắn, làm đến đâu vững đến đấy, năng lực bao nhiêu làm bấy nhiêu, ngoại trừ dự án X1y thất bại lỗ chín mươi triệu ra thì chưa bao giờ thiếu tiền. Tuy hiện tại đang kẹt tiền nhưng Trần Nhược Hư có nguồn lực riêng, cũng chẳng cần cô phải nhúng tay vào. Lần này đi du lịch xả hơi, ai ngờ lại chui tọt vào hang thỏ của giới đầu tư thế này.
Diêu Viễn đáp: “Không phải, tôi còn chẳng biết ai kết hôn, Tiêu Dương dẫn bọn tôi qua chơi nên tình cờ gặp thôi.”
Ánh mắt Vương Nhữ Ba chuyển sang cô gái tóc ngắn, khuôn mặt trái xoan đang ngồi giữa chiếc ghế sofa dài: “Đó là cô dâu, chị họ của Thương Kha, người hôm qua đấu năm thắng ba với cô đấy.”
Thương Kha đang trên đường đến Barolo. Vừa đỗ xe dưới lầu thì có điện thoại, cuộc trò chuyện kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Diệp Đạo Sinh, đối tác sáng lập của Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ đang phàn nàn với anh về một dự án thất bại trong thỏa thuận cam kết kinh doanh.
Đó là một doanh nghiệp thiết bị công nghiệp còn rất non trẻ tên là Công nghệ Thịnh Vũ, chuyên làm dây chuyền sản xuất lắp ráp điện thoại. Chỉ trong vòng hai ba năm, doanh thu từ con số không vọt lên hai trăm, ba trăm triệu, đơn đặt hàng dự kiến cho năm sau lên tới năm trăm triệu. Tỷ trọng đóng góp doanh thu của khách hàng lớn nhất là SOLA chiếm trên tám mươi phần trăm, có thể nói nguồn thu chủ yếu đến từ vài dự án tùy chỉnh quy mô lớn của SOLA.
Nhà sáng lập Trần Lôi Minh vốn là Giám đốc thu mua của một ông lớn điện tử 3C. Khi SOLA thực hiện chính sách cắt giảm chi phí chuỗi cung ứng và yêu cầu nội địa hóa toàn diện thiết bị chế tạo tại các nhà máy ở đại lục, Trần Lôi Minh nhìn thấy cơ hội này nên đã ra ngoài khởi nghiệp, thành lập công ty thiết bị công nghiệp.
Chiến lược của ông ta là đối chiếu và sao chép y hệt các dây chuyền lắp ráp điện thoại của nước ngoài. Nhờ chi phí vận hành và nhân công rẻ hơn nên có lợi thế lớn về giá, cộng thêm các mối quan hệ, tài nguyên và kinh nghiệm tích lũy tại SOLA, ông ta liên tiếp giành được vài dự án lớn.
Trước đó Thương Kha và Diệp Đạo Sinh đã cùng đi xem dự án này. Công ty nằm trong một khu công nghiệp cũ nát ở thành phố Nam Giang, nhà xưởng vẫn là đi thuê. Trong xưởng bày la liệt thiết bị chuẩn bị xuất hàng, cáp điện, vật tư, dụng cụ vứt bừa bãi đầy đất, mỗi thiết bị lại có phong cách đi dây khác nhau. Nhà xưởng thuê không đủ rộng, đến chỗ đặt chân cũng chẳng có. Đây là điển hình của việc phát triển quá nóng mà năng lực quản lý chưa theo kịp.
Trần Lôi Minh một mặt tìm đất xây xưởng, một mặt giao hàng để thu hồi vốn. Nhưng có một lô dây chuyền sản xuất không kịp bàn giao nghiệm thu dẫn đến đứt gãy chuỗi vốn, cực chẳng đã phải tìm đến Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ.
Thương Kha chỉ hỏi đúng hai câu: Năng lực cạnh tranh cốt lõi là gì? Cơ cấu cổ phần ra sao?
Vừa nghe câu hỏi, Trần Lôi Minh biết ngay gặp phải người trong nghề, không dám nói phét hay vẽ vời câu chuyện hoa mỹ mà phải khai thật.
Doanh nghiệp này phát triển thần tốc chủ yếu nhờ ăn theo chính sách chuỗi cung ứng nội địa hóa thiết bị của nhà máy SOLA tại đại lục, hưởng trọn đợt sóng lợi tức đầu tiên để lấy được mấy dự án lớn, ưu thế chủ yếu vẫn nằm ở giá rẻ.
Nói cho sang mồm là đối chiếu theo dây chuyền lắp ráp nước ngoài, còn nói toẹt ra là sao chép thiết kế. Trần Lôi Minh sao chép được thì các doanh nghiệp trong nước khác cũng sao chép được. Trần Lôi Minh thân thuộc với SOLA nên nắm bắt thông tin sớm hơn, chủ yếu ăn chênh lệch thông tin để kiếm một khoản lợi nhuận trước khi thị trường này biến thành biển đỏ với cuộc huyết chiến về giá cả.
Dây chuyền lắp ráp điện thoại hoàn toàn là hàng tùy chỉnh. Muốn có định hướng sản phẩm riêng thì cần phải tích lũy, quy hoạch. Có thể sau này khi làm nhiều dự án tùy chỉnh, họ sẽ đúc rút được những điểm chung từ những cái riêng biệt để tạo ra một số sản phẩm có tính tương thích cao, nhưng đó là chuyện của sau này.
Trần Lôi Minh có tài nguyên khách hàng nhưng không có đội ngũ, ban đầu ông ta dùng cổ phần để đổi lấy đội ngũ R&D và vận hành. Tiếp đó, tài nguyên khách hàng, hỗ trợ chính sách, cố vấn tư vấn… tất cả đều cần dùng cổ phần để duy trì. Lần đầu mở doanh nghiệp thiếu kinh nghiệm, danh sách cổ đông ghi trực tiếp trong hợp đồng lên tới hai con số mà không hề thông qua một công ty đầu tư hay công ty mẹ nào đứng tên gián tiếp.