Ngày làm lễ ba tuần, Thịnh Hàng ngồi cùng tôi trên mộ mẹ đến khi trời tối.
Anh nói:
"Đây không phải lỗi của em, đừng tự trách mình."
Tôi không tự trách.
Tôi chỉ không hiểu, và không cam tâm.
Nhưng tôi đã quyết định buông tha cho chính mình.
Những ngày qua, tôi không thể tập trung học, luôn chìm đắm trong sự không hiểu và bất lực về quyết định của mẹ.
Nhưng nếu tôi cứ mãi mắc kẹt trong cảm xúc này, thì tôi nào khác gì người mẹ vì tình yêu mà đánh mất lý trí của mình?
Mẹ à,
Con sẽ không trở thành người như mẹ.
Con sẽ buông bỏ mọi khúc mắc trong lòng, tiếp tục tiến về phía trước.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Tôi hít một hơi thật sâu, mỉm cười trong màn đêm nhạt nhòa:
"Em ổn rồi, em không tự trách nữa."
"Anh Thịnh, anh cũng đừng tự trách vì cái c.h.ế.t của chú. Chúng ta cùng nhau nhìn về phía trước, được không?"
Thịnh Hàng ngạc nhiên nhìn tôi.
Trong hơn một năm qua, tôi đã ghép nối nhiều mảnh ghép để hình dung về cuộc đời của anh.
Anh học không giỏi, nhưng chơi game rất có năng khiếu, từng quyết tâm trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp.
Nhưng thời đó, cái tên "tuyển thủ game" quá mới mẻ, người thường không thể hiểu nổi.
Chú Thịnh sẵn sàng chi số tiền lớn để anh học đại học dân lập.
Nhưng anh không nhập học, mà mang hành lý rời quê, tìm được một nhóm bạn cùng chí hướng (trong đó có Giang Bình), cùng lập đội thi đấu.
Hai cha con rất ít liên lạc.
Mỗi lần liên lạc là một trận cãi vã.
Thịnh Hàng cắn răng chứng tỏ bản thân, kỹ thuật ngày càng tiến bộ, trẻ tuổi mà đã đoạt được chức vô địch WCG.
Nhưng chỉ ba ngày sau khi anh giành chức vô địch, chú Thịnh bị đột quỵ, nhập viện, và không bao giờ tỉnh lại.
Từ đó, anh không còn động đến game nữa.
Tôi biết anh chưa thể buông bỏ, vì đã rất nhiều lần tôi thấy anh mở giao diện game vào lúc nửa đêm, ngồi bất động hàng giờ liền.
Thịnh Hàng cúi mắt:
"Nhiên Nhiên, anh không giống em. Em không làm gì sai cả.
"Nhưng anh thì..."
Tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần áo:
"Anh Thịnh, về thôi, em có cái này muốn cho anh xem."
25
Đó chính là cuốn album ảnh.
Tối hôm tôi vào lớp trọng điểm, Thịnh Hàng đã đồng ý để tôi xem thoải mái sau này.
Nhưng mãi đến khi những đêm dài mất ngủ, tôi mới mở ra.
Và phát hiện ra bí mật được giấu bên trong.
Tôi lấy hết những bức ảnh trong album ra, rút từng mảnh cắt từ các tạp chí eSports ẩn trong đó.
Hơn mười mảnh lớn nhỏ đủ loại.
Tất cả đều là bài viết về tuyển thủ SY.
Mảnh lớn nhất nằm sau một tấm ảnh gia đình cũ.
Đó là bài báo cắt từ một tờ báo: “Tuyển thủ Trung Quốc lần đầu tiên giành chức vô địch WCG Warcraft."
Tôi trải từng mảnh ra, chỉ cho Thịnh Hàng:
"Anh xem, tất cả những cái này đều là tin tức về anh.
"Đặc biệt là mẩu báo cuối cùng, là từ ngày thứ hai sau khi anh giành chức vô địch. Có thể thấy chú đã luôn quan tâm đến anh.
"Chú cẩn thận thu thập những thông tin này, trân trọng cắt ra bài viết về chiến thắng của anh." Tôi ngừng lại, nói tiếp: "Em nghe nói trước khi mất, chú có điều muốn nói với anh mà chưa nói được."
Tôi ngước nhìn Thịnh Hàng:
"Có lẽ điều chú muốn nói là: 'Tiểu Hàng, con thật xuất sắc, con là niềm tự hào của ba.'
"Có lẽ chú muốn nói rằng chú ủng hộ anh chơi game, ủng hộ anh theo đuổi ước mơ, vì anh đã chứng minh được bản thân, anh xuất sắc nhất trong lĩnh vực này.
"Em và Giang Bình còn đi hỏi những người bạn của chú lúc sinh thời, họ nói rằng mấy tháng cuối đời, chú luôn kể với người trong khu rằng anh rất giỏi.
"Chú nói anh đoạt giải thưởng.
"Em nghĩ chú đã sớm công nhận anh chơi game, chỉ là chú và anh đều không giỏi thể hiện cảm xúc, những lời khen ngợi không nói thành lời."