Đích Nữ Hầu Phủ Bị Thế Gả

Chương 3



“Tiểu Hắc! Tiểu Hắc!”

 

Nó mềm nhũn như bùn, ta ôm lấy nó, lao ra ngoài.

 

Chuyện gì thế này? Lẽ nào mèo không thể uống t.h.u.ố.c của người?

 

Tiểu Hắc, ngươi tuyệt đối không được xảy ra chuyện!

 

Từ khi ta trở về Hầu phủ, nó là người bạn duy nhất cùng ta sống lay lắt nơi hậu viện.

 

Ta ôm Tiểu Hắc chạy khắp nơi tìm đại phu. Đêm khuya canh ba, khó khăn lắm mới tìm được một y quán còn mở cửa.

 

“Đại phu! Xin cứu mèo của ta!”

 

Lang trung nhìn con mèo, rồi nhìn ta, lắc đầu bất lực:

 

“Cô nương, ta trị người, không trị súc sinh.”

 

“Vậy ngài xem giúp nó bị làm sao? Ta trả gấp đôi tiền khám!”

 

Lang trung vẫn lắc đầu:

 

“Cô nương, hãy đi tìm người khác đi, đừng lãng phí thời gian ở chỗ ta, ta thật sự không chữa được mèo.”

 

07

 

Ta ôm Tiểu Hắc đang hôn mê, lần lượt tìm hết vị lang trung này đến vị lang trung khác.

 

Nhưng không một ai chịu cứu nó.

 

Trong cơn mơ hồ, trời đã sáng choang. 

 

Từ xa vọng lại tiếng kèn trống rộn ràng.

 

Ta ngẩng đầu nhìn, trên phố có một đoàn đón dâu đang đi qua.

 

Kiệu hoa tám người khiêng, lụa đỏ bay phấp phới, tiếng chiêng trống vang dội không dứt.

 

Hướng ấy… chính là từ Hầu phủ.

 

Là đoàn người đến nghênh thân.

 

Muội muội… đã thay ta gả cho vị Hoắc tướng quân kia.

 

Ta cúi đầu nhìn Tiểu Hắc trong lòng, hơi thở nó yếu ớt, lần đầu tiên trong đời ta cảm thấy bất lực đến vậy.

 

Vốn dĩ ta nên uống t.h.u.ố.c, nằm yên trong phủ, nhưng giờ lại tự tiện chạy ra ngoài… liệu có bị phát hiện, liên lụy đến người trong nhà không?

 

Nhưng nếu quay về lúc này… phụ mẫu chắc chắn sẽ không quản sống c.h.ế.t của Tiểu Hắc.

 

Không được.

 

Tiểu Hắc đang nguy kịch, ta phải cứu nó trước.

 

Khó khăn lắm mới tìm được một vị lang trung giang hồ chịu xem cho nó.

 

Nhưng ông ta cũng chỉ có thể trị ngọn không trị gốc, kéo dài tính mạng thêm vài ngày.

 

Còn sau đó thế nào… chỉ có thể xem tạo hóa của Tiểu Hắc.

 

Tiểu Hắc là con mèo hoang ta nhặt được sau khi trở về Hầu phủ sáu năm trước.

 

Nó toàn thân đầy thương tích, tính tình ngang ngạnh, cực kỳ không gần người.

 

Nhưng ta lại cảm thấy như đã quen biết từ lâu, bèn cho nó ăn suốt một tháng.

 

Từ đó, nó liền quấn quýt bên ta, không rời nửa bước.

 

Ta ngồi xổm ở góc phố, ôm Tiểu Hắc khóc hồi lâu.

 

Khóc xong, ôm nó quay về Hầu phủ.

 



 

Đêm đã khuya.

 

Cánh cổng Hầu phủ vốn phải đóng kín, lúc này lại bị bổ đôi từ giữa.

 

Một vết đao sắc lạnh, nhìn mà kinh tâm.

 

Ngay sau đó, từ trong phủ truyền ra giọng nói của một nam nhân xa lạ.

 

Trầm thấp, lạnh lẽo, khiến người nghe lạnh thấu tận xương:

 

“Người ta muốn cưới… dường như không phải vị này thì phải…”

 

08

 

Phụ thân và mẫu thân dìu nhau đứng trước mặt Hoắc Chiêu, toàn thân run rẩy.

 

“Hoắc… Hoắc tướng quân tha tội! Trưởng nữ nhà ta… trưởng nữ… nó mất tích rồi!”

 

Muội muội khoác hỷ phục đứng một bên, hai mắt đỏ hoe, bị thị vệ của Hoắc Chiêu giữ c.h.ặ.t.

 

Hoắc Chiêu khẽ xoay lưỡi đao trong tay.

 

“Mất tích?”

 

“Vâng… vâng…”

 

“Mất thế nào?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nó… trước đêm đại hôn đã trèo tường bỏ trốn.”

 

“Bỏ trốn?”

 

Hoắc Chiêu cong môi cười, nhưng trong mắt không có lấy nửa phần ấm áp.

 

“Vậy mà ta… lại chẳng hề nhìn thấy. Hầu phủ không phái người đi tìm sao?”

 

Phụ mẫu hoảng sợ đến mức suýt quỳ xuống:

 

“Hoắc tướng quân tha mạng! Thanh Ly nó tự biết bản thân không xứng với ngài, hẳn là xấu hổ mà trốn đi. Chúng ta thực lòng vì tướng quân suy nghĩ, mới để Thanh Dao lên kiệu. Thanh Dao dung mạo tương tự Thanh Ly, lại không như nó… còn… còn có vết sẹo…”

 

Hoắc Chiêu bật cười:

 

“Vì ta mà suy nghĩ? Chúng ta không thân không thích, cớ sao các ngươi thà vì ta mà tính toán, lại không vì chính nữ nhi của mình mà suy nghĩ?”

 

Hắn siết c.h.ặ.t chuôi đao trong tay, đ.â.m thẳng xuống đất.

 

“Chẳng lẽ chỉ vì có một vết sẹo… Thẩm Thanh Ly không còn là cốt nhục của Hầu gia và phu nhân nữa sao?”

 

Phụ mẫu sợ đến tái mặt:

 

“Phải… phải…”

 

“Chúng ta tìm! Nhất định dốc toàn lực cả phủ đi tìm! Tìm được sẽ đích thân áp giải nó đến phủ tướng quân thỉnh tội! Chỉ là Thanh Ly đầu óc không tỉnh táo, si si dại dại… cũng không biết chạy đến nơi rừng sâu núi thẳm nào rồi…”

 

Phụ thân cười gượng:

 

“Nếu thực sự không tìm được… chi bằng Hoắc tướng quân cân nhắc Thanh Dao nhà ta, nó chính là đệ nhất tài…”

 

Lời còn chưa dứt, một gia nhân lăn xả chạy vào.

 

“Lão… lão gia! Phu nhân! Không xong rồi!”

 

“Làm càn! La hét cái gì, không thấy Hoắc tướng quân đang ở đây sao!”

 

Gia nhân mặt trắng bệch, giọng run rẩy:

 

“Cái… cái đó…”

 

“Đại tiểu thư… nàng… nàng đã trở về rồi!”

 

09

 

Cả sảnh lặng đi trong chốc lát.

 

Sắc mặt phụ mẫu ta lập tức khó coi đến cực điểm.

 

“...Sao… sao lại quay về?”

 

Thẩm Thanh Dao đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chốc biến đổi.

 

Hoắc Chiêu nhướng mày:

 

“Xem ra nàng đã nghĩ thông, chịu gả rồi?”

 

“Không gả.”

 

Ta sải bước tiến về phía mọi người.

 

Váy áo dính đầy bùn đất, tóc tai rối bời.

 

Trong lòng vẫn ôm Tiểu Hắc đang thoi thóp.

 

Gia nhân trong phủ nhìn ta, ánh mắt tràn đầy ghét bỏ.

 

Như đang nhìn một kẻ ăn mày không ai thèm nhận.

 

Hoắc Chiêu cầm đao, bước thẳng về phía ta.

 

Lúc này ta mới nhìn rõ dung mạo hắn — chính là nam t.ử kỳ lạ từng nhìn chằm chằm ta ở xuân yến.

 

Thì ra… hắn chính là Hoắc Chiêu.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Vừa đến gần, hắn không nói một lời đã đưa tay về phía ta.

 

Tim ta giật thót, vội lùi lại.

 

Nhưng hắn từng bước ép tới, bàn tay to rộng đặt lên đỉnh đầu ta.

 

Nhẹ nhàng… gỡ ra một chiếc lá khô mắc trong tóc.

 

Ta sững sờ.

 

Còn đôi mày hắn… lại từ từ cong lên.

 

Hoắc Chiêu — kẻ được đồn là g.i.ế.c người như ngóe — vậy mà lại cười.

 

“Trốn cái gì?”

 

Giọng hắn hơi khàn:

 

“Trước kia… nàng đâu phải như vậy.”

 

Trước kia?

 

Không phải như vậy?

 

Trước kia là lúc nào? Lúc xuân yến dùng Tiểu Hắc trả thù đám lắm miệng đó sao?

 

“Thanh Ly, con đã về rồi thì còn đứng đó làm gì? Mau theo Hoắc tướng quân về phủ tạ tội!”