“Ta lấy hết, ông đừng có coi thường sức ăn của ta, đây chỉ là đồ ta ăn trong một buổi tối mà thôi."
Hiện tại nàng đã tìm được niềm vui mới cho mình, đó chính là mua thoại bản, xem thoại bản.
Thoại bản của thời đại này đúng là đủ loại phong phú, có những cuốn còn Mary Sue hơn cả Mary Sue hiện đại, có những cuốn lại rất hiện thực, còn có cả những thoại bản về linh dị ma quái các loại, tóm lại là chỉ có điều ngươi không nghĩ tới chứ không có gì là không mua được.
Phải nói rằng trí tưởng tượng của con người đúng là vô địch, Lâm Mặc bây giờ đã hoàn toàn chìm đắm vào trong đó rồi.
Có đôi khi buổi tối nàng còn thức đêm đọc sách, vừa đọc vừa ăn đồ ngon, đừng nhắc tới có bao nhiêu thoải mái tự tại nữa.
Đối với chuyện nàng thức đêm đọc sách này, trong lòng Lâm Thượng thư vẫn có một tia an ủi.
“Mấy ngày nay lúc ta đi xem Mặc nhi đều thấy đèn trong phòng con bé buổi tối vẫn sáng.
Ta lén đi vào xem còn thấy con bé đang nằm trên giường đọc sách, xem ra đúng là đã hiểu chuyện rồi."
Đột nhiên có chút muốn khóc là sao nhỉ, cái tiểu hỗn đản này làm xằng làm bậy bao nhiêu năm, rốt cuộc cũng đã hiểu chuyện rồi, tâm tình có chút phức tạp là sao đây, cảm thấy con cái bỗng chốc đã lớn khôn.
Hai đứa lớn trước đây đều quá trầm ổn, hơn nữa đều hiểu chuyện quá sớm, bọn họ còn chưa kịp trải nghiệm cảm giác làm cha mẹ thì hai đứa kia đã không cho ôm ấp nữa rồi.
Đứa nhỏ này lại là một thái cực khác, cảm giác mãi chẳng chịu lớn, nhưng mãi không lớn cũng không được mà.
Lâm phu nhân vừa thêu hoa vừa không ngẩng đầu lên nói:
“Ông đừng có vội cảm động.
Theo sự hiểu biết của tôi về con gái ông, tôi thấy ông cứ nên đi tìm hiểu xem cuốn sách con bé đang đọc rốt cuộc là loại sách gì đã."
Cái con bé này là do bà sinh ra, cái đuôi nó vừa động là bà đã biết nó định làm cái gì rồi.
Đọc sách?
Cái này sợ không phải là đang nằm mơ sao.
Bình thường ở thư phòng bảo nó đọc sách cứ như là đòi mạng nó vậy, buổi tối nó làm sao có thể nghiêm túc đọc sách được.
Lâm Thượng thư:
...
Chắc là không đến mức đó đâu nhỉ.
Tối hôm đó, Lâm Thượng thư và Lâm phu nhân lén lút đến viện t.ử của Lâm Mặc.
Lâm Mặc đang nằm bò trên giường, tay cầm thoại bản, trên giường chất đầy đồ ăn, trông thật sự là vô cùng thoải mái.
“Ha ha ha ha, cái tên thư sinh này ngốc quá đi, người đọc sách đều ngốc thế này sao, chỉ biết đọc sách ch-ết thôi à."
“Cái nữ yêu tinh này rốt cuộc là nhìn trúng tên thư sinh này ở điểm gì chứ, vừa cho tiền vừa cho nhà lại còn hộ tống hắn một mạch tới kinh thành dự thi, chỉ vì hắn thành thật sao?
Thế thì người thành thật ngoài kia thiếu gì chứ, cái tên tiều phu đốn củi ở ngọn núi phía trước không phải cũng rất thành thật sao."
“Chậc chậc chậc, có chút vô lý, thiên hạ người biết đọc sách nhiều như vậy, nữ yêu tinh này dựa vào cái gì mà lại nhìn trúng một kẻ bình phàm như thế này chứ."
Lâm Mặc thích vừa đọc sách vừa bình phẩm, dùng ngôn ngữ hiện đại mà nói thì chính là “đ-ạn mạc" hình người, vừa đọc sách trong miệng vừa không ngừng phát đ-ạn mạc để thổ tào.
Cuốn sách này chính là loại tiểu thuyết linh dị truyền thống, kể về chuyện của một thư sinh và một nữ yêu tinh.
Nữ yêu tinh nhất kiến chung tình với thư sinh, sau đó giúp đỡ thư sinh lên kinh ứng thí, thi đỗ trạng nguyên.
Sau đó thư sinh được công chúa nhìn trúng, phụ lòng nữ yêu tinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nữ yêu tinh đau lòng muốn ch-ết, lên kinh tìm thư sinh đòi một lời giải thích, kết quả bị một đạo sĩ nhìn ra nguyên hình.
Công chúa biết chuyện này sau đó sinh lòng ghen tị, liên thủ với đạo sĩ kia muốn thu phục nữ yêu tinh.
Thư sinh cuối cùng lương tâm trỗi dậy đã thả nữ yêu tinh ra.
Nữ yêu tinh trở về núi rừng sau đó không bao giờ tin vào tình ái nhân gian nữa, cũng thu hồi tất cả những gì đã dành cho thư sinh.
Không lâu sau thư sinh cũng gặp vận xui lớn, công chúa yêu một thư sinh khác tuấn tú hơn hắn, hắn bị công chúa vứt bỏ, không còn sự che chở thầm kín của nữ yêu tinh, hắn ở chốn quan trường cũng không thích nghi được, sau này kết cục thê t.h.ả.m, trước khi ch-ết còn sám hối một chút.
Cốt truyện này rất cũ rích, nhưng xem ra lại khá là cuốn, Lâm Mặc từ đầu tới cuối cái miệng chưa bao giờ dừng lại, vừa ăn vừa thổ tào.
Lúc này, vợ chồng Lâm gia đang đứng bên cửa:
...
Lâm phu nhân liếc nhìn trượng phu, ý tứ trong mắt vô cùng rõ ràng:
“Tôi đã nói con gái ông sẽ không đọc sách t.ử tế mà, lần này đã tin lời tôi nói chưa.”
Lâm Thượng thư bất lực đưa tay đỡ lấy trán mình, thở dài một tiếng thật sâu.
Quả nhiên, muốn cái tiểu hỗn đản này hiểu chuyện thật sự là quá khó khăn.
Con gái nhà người ta lúc này đều đã biết làm đẹp, biết cùng đám nam sinh ra ngoài chơi đùa rồi, vậy mà cái đứa nhà mình tới giờ vẫn chưa khai khiếu.
Đại nữ nhi vô cùng được hoan nghênh, bọn họ phải đề phòng đám ruồi muỗi bướm hoa kia, tiểu nữ nhi thì ngày ngày cải nam trang, người ngoài đều không biết nó là con gái, hai chị em đúng là hai thái cực.
Lâm Mặc cảm thấy cuộc sống hiện tại của mình rất tốt, thỉnh thoảng hứng chí lên thì mặc nữ phục, trang điểm xinh đẹp ra ngoài dạo một vòng, nhưng bình thường sợ phiền phức nên nàng toàn mặc nam phục.
Hơn nữa bát quái trên đường phố này có rất nhiều, không thể không nói người hiện đại tư tưởng đúng là phong kiến nhưng hành vi thì đúng là cởi mở nha.
Cái gì mà em chồng lấy chị dâu, cái gì mà cha chồng nàng dâu gian díu, cái gì mà thiếp thất bỏ trốn, tóm lại là chỉ có ngươi không nghĩ tới chứ không có gì là họ không làm được.
Lâm Mặc những năm qua cũng coi như là mở mang tầm mắt rồi, trước đây nàng còn cảm thấy người cổ đại thực ra rất phong kiến bảo thủ, thực tế chứng minh là nàng đã nghĩ nhiều rồi.
Nếu thật sự phong kiến bảo thủ thì đã không sinh ra nhiều con cái như vậy, người ta còn quang minh chính đại đi dạo kỹ viện nữa kìa.
Ở hiện đại làm gì có kỹ viện, cho dù có làm chuyện gì quá giới hạn thì cũng là lén lén lút lút.
Lần trước nàng còn nghe thấy mấy vị phú gia công t.ử đang bàn luận về chuyện hoa khôi gì đó, trông cũng chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi thôi, cái tuổi này ở hiện đại vẫn còn đang học trung học, vậy mà ở đây người ta đã có thông phòng thiếp thất rồi, còn đi dạo kỹ viện ngắm hoa khôi.
Chậc chậc chậc, Lâm Mặc đối với những người như vậy từ trước đến nay đều đứng cách thật xa.
Sau này trong số bạn bè của nàng nhất định không được có những người như vậy, đối với hành vi đó nàng không bình phẩm nhưng nàng tuyệt đối không thích.
Sau khi Quý Khiêm Hoa đến biên quan, cứ cách hai tháng sẽ gửi về một bức thư, còn gửi thêm một ít đặc sản biên quan.
Mỗi lần đều có một phần là dành riêng cho Lâm Nhiên, Lâm Mặc đối với chuyện này rất không hài lòng.
“Huynh ấy rõ ràng là đối xử phân biệt, chúng ta mỗi người đều có một phần, tỷ lại là một phần riêng biệt!"
Một lần nữa khi đồ vật được gửi tới, Lâm Mặc bắt đầu lên tiếng tố cáo.
Mọi người đều cùng nhau lớn lên, dựa vào cái gì mà lại đối xử phân biệt chứ.
Lâm Nhiên nhìn dáng vẻ chống nạnh khí thế bừng bừng này của nàng, bất lực nói:
“Gửi thư riêng cho muội thì muội có đọc không?
Với cái tính trì hoãn này của muội, bức thư này gửi cho muội thì tới tháng sau bức thư khác tới nơi rồi mà bức trước muội vẫn chưa đọc xong đâu."