“Vị hoàng huynh này làm Hoàng đế thật sự quá khác so với tưởng tượng rồi, ở bên ngoài là Thiên t.ử trên vạn người, sao ở hậu cung này trông địa vị lại thấp như thế kia chứ.”
“Đi đi đi, chúng ta tìm một cung điện hẻo lánh mà nướng gà ăn, bao nhiêu năm qua hoàng huynh cũng lơ là đệ rồi, hôm nay cũng để đệ nếm thử gà do hoàng tẩu đệ nuôi.”
Tín Vương:
...
Thế thì thật sự phải cảm ơn ngài rồi.
Hai huynh đệ tìm một cung điện hẻo lánh không có người ở, bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.
Nhìn động tác thành thạo của Hoàng đế là biết ngài bình thường chẳng thiếu việc làm thế này, thậm chí còn có tiểu thái giám đến đưa củi khô.
“Gà nướng này ấy à, quan trọng nhất chính là hỏa hầu, đây là kinh nghiệm xương m-áu của ta đấy, đệ ở ngoài hành quân đ-ánh trận chắc cũng từng ăn không ít đồ nướng rồi nhỉ.”
Tín Vương hồi tưởng lại cảnh tượng hành quân đ-ánh trận trước kia, rồi trả lời:
“Quả thực là ăn không ít, nhưng lúc đó đều là ăn cùng các tướng sĩ, ăn cũng không được ngon lắm.”
Chủ yếu là khi đó quốc khố trống rỗng, dù quốc khố có đem một nửa số bạc dùng vào quân phí thì cũng chẳng được bao nhiêu.
Tín Vương lúc đó thường xuyên dẫn các tướng sĩ lên núi săn thú rừng, coi như là cải thiện bữa ăn.
Khi đó việc gì ngài cũng thân chinh đi đầu, khổ cực nào cũng từng nếm qua, lúc đói bụng đến cả rễ cây cũng từng ăn, bởi vì khi đ-ánh trận có thể lấp đầy bụng đã là không tệ rồi.
Hơn nữa lúc đó ở phía sau còn có Tề Vương khống chế, số lương thảo kia có đến được tay bọn họ hay không còn chưa biết chừng.
Hoàng đế cũng nghĩ đến cuộc sống gian nan khi đó:
“Đệ lúc ấy thật sự vất vả rồi, nhưng may mà còn có đệ, nếu không Đại Ung ta đã nguy hiểm rồi.”
“Nhưng mà đệ lúc đó cũng thật sự quá thành thật.”
Tín Vương cười cười không nói gì, quả thực là rất thành thật, nhưng đó cũng là chuyện không còn cách nào khác.
Gần đây thê nhi của ngài đều ở kinh thành, thế lực của Tề Vương ở kinh thành quá lớn, nếu ngài có hành động phản kháng gì thì người nguy hiểm nhất chính là thê nhi của mình.
Hơn nữa lúc đó hoàng huynh đối với ngài ấn tượng cũng không sâu sắc.
“Thật ra lúc ta còn trẻ cũng từng nghĩ đến việc ra chiến trường, dù sao lúc đó cũng chưa từng nghĩ mình sẽ làm Hoàng đế.
Khi ấy ta đọc rất nhiều sách, đều nói về phong cảnh ngoài biên ải, cảnh tượng chiến trường, nam nhi nào mà không có ước mơ tung hoành sa trường chứ.”
Lúc ngài còn trẻ võ nghệ vẫn rất khá, trong đám hoàng t.ử cũng coi như có danh tiếng.
Tín Vương thấy Hoàng đế hiếu kỳ như vậy nên bắt đầu kể cho ngài nghe về một số chuyện trên chiến trường.
Có chuyện buồn cũng có chuyện vui, Hoàng thượng nghe đến là say mê.
Đời này ngài không thể ra chiến trường được nữa rồi, cho dù ngài muốn ngự giá thân chinh thì ước chừng các đại thần cũng sẽ không đồng ý.
Đại Ung bọn họ có Nam Bắc nhị chiến thần, cũng không cần ngài phải ngự giá thân chinh.
Trong số các hoàng t.ử, lão Tam võ nghệ tốt nhất, hơn nữa rất có tài thống soái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mặc dù lão Tam trông có vẻ đầu óc không được thông minh lắm, nhưng ở phương diện này lại có chút thiên phú, vợ của lão Tam cũng lợi hại.
Lần trước đi trấn áp sơn tặc phỉ khấu, ngài đã phái lão Tam đi, lão Tam ở phương diện quân sự được coi là có dũng có mưu, hơn nữa rất có chính kiến.
Đợi sau này Thái t.ử đăng cơ, Tín Vương và Trấn Nam Vương tuổi tác cũng không quá lớn, vẫn có thể tiếp tục chống đỡ, đến lúc đó để bọn họ dẫn dắt lão Tam một chút, cũng đào tạo lão Tam ra trò.
Thế hệ này có Tín Vương và Trấn Nam Vương, thế hệ sau có lão Tam, cũng chẳng có gì phải lo lắng.
Hai con gà này huynh đệ bọn họ mỗi người một con ăn đến là ngon lành, Tín Vương cũng tin lời Hoàng đế nói gà Hoàng hậu nuôi rất ngon, bởi vì đúng là ngon thật.
Nhưng ngài chỉ ăn thịt trên mình gà, còn hai cái cánh và hai cái đùi thì ngài giữ lại.
Hoàng đế nhìn qua là biết ngài đang nghĩ gì:
“Định mang những thứ này về cho Vương phi và nhi nữ ăn à?
Tốt, tốt, người chồng và người cha này như đệ làm vẫn rất khá đấy.”
Tín Vương cười cười lấy lá sen gói gà lại:
“Vương phi và mấy đứa con của đệ bao nhiêu năm qua đã chịu nhiều khổ cực cùng đệ, nhớ đến bọn họ là điều nên làm.”
“Hoàng huynh à, sau này những việc như thế này vẫn nên ít làm thôi, thế này quá kích thích, quá nguy hiểm rồi.”
Hoàng thượng xua xua tay, vẻ mặt không hề để tâm:
“Cái này đệ không cần lo, ta tự có chừng mực.
Đợi lần sau ta muốn ăn gà ta lại gọi đệ nhé, khinh công của đệ tốt, có thể chạy được, lần này hai chúng ta phối hợp chẳng phải là thiên y vô phùng sao.”
“Lần sau chúng ta đi trộm vịt, vịt mà bọn Hoàng hậu nuôi cũng ngon lắm, ngay chỗ hồ bên kia kìa, bọn họ nuôi vịt nhiều hơn nuôi gà nhiều, mất một hai con bọn họ cũng chẳng phát hiện ra đâu.”
Tín Vương:
...
Vị hoàng tẩu này thật đúng là nuôi một tên trộm trong nhà mà, ước chừng có lẽ hoàng huynh chính là thích cái cảm giác lén lút này chăng, có một số người chính là thích tìm kiếm những sự kích thích kỳ quái, chỉ cần không ảnh hưởng đến người khác thì sở thích này cũng không sao.
Ngài không hiểu nhưng tôn trọng, hơn nữa chuyện giữa vợ chồng người ta, ngài là đệ đệ cũng không tiện quản, có lẽ đây chính là thú vui giữa vợ chồng bọn họ chăng.
Bên này đang ăn gà, bên chỗ Lâm Mặc cũng đang ăn gà, trong trang trại gửi mấy con gà qua, vốn dĩ định hầm canh gà, nhưng Lâm Mặc và Bạch Hiểu đã lén giữ lại hai con gà khá non.
“Hầm canh gà thì dùng gà mái già, hai con gà này còn non thế này, lại không dai, hợp nhất là để nướng.”
Lâm Mặc nói rất có lý có cứ, nếu như đôi mắt nàng không chằm chằm nhìn vào hai con gà kia thì càng có sức thuyết phục hơn.
Lâm Thượng thư cạn lời nói:
“Con chính là muốn ăn gà nướng chứ gì, tìm bao nhiêu lý do chẳng qua là muốn đem hai con gà này đi nướng thôi.”
Ông còn không hiểu nàng sao, đứa nhỏ này là một tay ông chăm bẵm từ bé, nàng vểnh m-ông lên là ông đã biết nàng định làm gì rồi.
“Chuyện này con tự đi mà nói với nương con, dù sao trang trại gửi tới mấy con gà nương con cũng biết đấy, hầm canh gà này là để tẩm bổ cho c-ơ th-ể con, bây giờ c-ơ th-ể con vẫn chưa kh-ỏi h-ẳn đã muốn ăn mấy thứ cay nóng kia rồi, con xem nương con có thu xếp con không.”
Chương 273 Khen Quý Khiêm Hoa
Ngày nào cũng chỉ biết ăn mấy thứ lung tung beng, bây giờ c-ơ th-ể còn chưa kh-ỏi h-ẳn đã muốn ăn gà nướng rồi.