Sau khi lần nữa phát hiện Giang Thừa Ninh nuôi ngoại thất bên ngoài, ta đề nghị hòa ly.
Hắn lạnh lùng nhìn ta, không hề giữ lại một câu.
Ta đến một thị trấn khác, thuê một căn nhà nhỏ.
Đêm đầu tiên ở đó, có kẻ háo sắc lẻn vào phòng ngủ của ta.
Trong cơn hoảng loạn, ta đã đập c.h.ế.t hắn.
Gia đình hắn quyết bắt ta đền mạng.
Nhưng ta không c.h.ế.t, ta bị giam trong ngục suốt một tháng.
Khi được thả ra, ánh sáng ch.ói lòa khiến ta không mở nổi mắt, khuôn mặt Giang Thừa Ninh trước mặt cũng trở nên mờ nhòe: