Giang Dực nhìn anh với vẻ cực kỳ khó chịu. “Trước mặt tôi mà dám chở bạn trai tôi đi, không thấy quá đáng à.”
Cậu ta rõ ràng không biết đây là sếp tôi, chỉ tưởng là người qua đường không biết điều.
Nhìn bộ dạng đó, như sắp lao vào đánh nhau đến nơi.
Tôi hoảng hốt hét lên.
“Giang Dực, anh đừng nói linh tinh nữa. Chúng ta chia tay rồi mà. Với lại người này không phải ai xa lạ, là sếp của tôi…”
Chữ tôi còn chưa kịp nói hết thì một tiếng đóng cửa xe vang lên.
Cửa xe Bentley bị đóng mạnh.
Đoạn Hành bước xuống, lạnh lùng gỡ tay Giang Dực đang nắm cổ tay tôi ra, giọng trầm xuống.
“Cậu là bạn trai cũ, mà còn dám dây dưa với người yêu tôi trước mặt tôi, vậy thì cậu mới là người không biết điều.”
Người yêu.
Tôi và Giang Dực cùng lúc đơ người.
Tôi quay phắt sang nhìn anh, đầu óc hoàn toàn hoang mang.
Đây là kịch bản gì vậy.
Nhưng khi ngẩng lên nhìn ánh mắt anh, tôi lại như hiểu ra một chút ý tứ bên trong.
“À… đúng vậy. Đây không phải người xa lạ gì… là lão… khụ, lão công của tôi.”
Nói xong, mặt tôi nóng đến mức muốn nổ tung.
Chưa bao giờ nghĩ đời mình lại có ngày gọi ai là lão công.
Mà lại còn là gọi sếp mình nữa chứ.
Xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất.
Bên cạnh, Giang Dực trố mắt, ánh nhìn đảo qua lại giữa tôi và Đoạn Hành rồi cười lạnh.
“Ha, chồng à. Ừ thì đúng là có chút già đấy. Này ông anh, nhìn lại mình đi, bao nhiêu tuổi rồi mà còn định ăn cỏ non. Tiểu Phàm, em bị lừa rồi đúng không. Mấy người trông thành đạt, bảnh bao như thế này toàn là kiểu lừa tình thôi.”
Những lời này đúng là nói bừa trong lúc mất bình tĩnh.
Đoạn Hành năm nay chỉ mới hai mươi tám, hơn tôi bốn tuổi.
Đứng cạnh nhau cũng chẳng thấy chênh lệch nhiều.
Chỉ là bình thường anh hay mặc vest, cộng thêm khí chất điềm tĩnh, nên nhìn vào dễ khiến người ta nghĩ là kiểu đàn ông từng trải.
Lúc này anh chỉ nhìn đối phương bằng ánh mắt lạnh nhạt, như thể mấy lời kia chẳng liên quan đến mình, ngược lại càng khiến Giang Dực trông như một đứa trẻ đang nổi cáu.
Và khi Đoạn Hành mở miệng, chính là đòn chí mạng.
“Trên răng anh còn dính rau kìa.”
Giang Dực lập tức cứng đờ.
Anh ta vội quay người, lấy điện thoại ra soi lại.
Đến khi phát hiện bị chơi khăm, tức đến mức mắng không kịp, quay lại thì xe đã đi mất hút.