Đệ Nhất Triệu Hoán Sư

Chương 979: Thiên Can Lục Ma



 

Thẩm Yên ngước mắt nhìn hắn, những băn khoăn trong hai ngày qua sau khi hắn nói xong những lời này lập tức tiêu tán, nàng bất giác nở nụ cười.

 

Mà Phong Hành Nghiêu sau khi nhìn thấy nụ cười của nàng, vị trí n.g.ự.c trái truyền đến cảm giác tê dại, nhịp thở của hắn cũng vào lúc này nhẹ đi.

 

“Phong Hành Nghiêu.”

 

Nàng gọi một tiếng.

 

Hai người nhìn nhau, bên tai truyền đến tiếng lá cây xào xạc, dần dần, thế giới phảng phất như yên tĩnh lại.

 

Nam nhân tóc bạc rũ mắt, tầm mắt rơi trên môi nàng, hắn hơi cúi người, vụng về tiến lại gần, tuân theo bản năng của cơ thể muốn hôn nàng thì ——

 

“Yên Yên! Nghiêu ca!”

 

Thẩm Yên vốn dĩ cũng nhẹ nhàng ngửa đầu, nhưng vào khoảnh khắc giọng nói hưng phấn của Gia Cát Hựu Lâm đột nhiên vang lên, thần sắc của nàng trở nên có chút cứng đờ.

 

Sống lưng Phong Hành Nghiêu hơi cứng lại, sau đó hắn không được tự nhiên cho lắm đứng thẳng người lên.

 

Hai người ăn ý không lên tiếng.

 

Nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy Gia Cát Hựu Lâm và Bùi Túc hai người xuất hiện ở đằng xa, trong tay Gia Cát Hựu Lâm kéo theo một đầu cự thú to gấp đôi cả người hắn, kéo lê một mạch tới đây.

 

Còn trong tay Bùi Túc xách theo vài con thỏ, cùng với một ít… rau dại.

 

Rất nhanh, hai người bọn họ đã đi tới trước mặt Thẩm Yên và Phong Hành Nghiêu.

 

Gia Cát Hựu Lâm tò mò hỏi: “Hai người các ngươi ở đây làm gì vậy? Bọn họ đâu?”

 

Thẩm Yên đối đáp trôi chảy nói: “Ta và chàng ấy nói chuyện một chút.”

 

Bùi Túc cười khẽ dò hỏi: “Vậy các ngươi nói chuyện xong chưa?”

 

Thẩm Yên nghe vậy, nhìn Phong Hành Nghiêu một cái.

 

Phong Hành Nghiêu cũng nhìn về phía Thẩm Yên: “Nói xong rồi.”

 

Gia Cát Hựu Lâm vừa nghe, lập tức nhe răng cười: “Vậy chúng ta cùng nhau trở về đi!”

 

“… Được.”

 

Sau đó, bốn người kết bạn, tìm được địa điểm đỗ linh chu.

 

Linh chu đỗ bên bờ một con suối nhỏ trong rừng, vừa vặn thuận tiện cho Gia Cát Hựu Lâm xử lý thịt linh thú.

 

Tâm trạng hôm nay của Gia Cát Hựu Lâm rất tốt, hắn xắn tay áo lên là làm, trong miệng còn ngâm nga một khúc hát nhỏ, chỉ là khúc hát này từ trong miệng hắn hát ra điệu chẳng ra điệu, có thể xưng là vô cùng khó nghe.

 

Còn ba người Tiêu Trạch Xuyên, Ôn Ngọc Sơ, Ngu Trường Anh thì đang nhóm lửa.

 

Giang Huyền Nguyệt và Bùi Túc ở bên bờ suối, hỗ trợ xử lý thịt thỏ.

 

Thẩm Yên cũng muốn hỗ trợ, nhưng các đồng đội lại nói: “Ngươi đi cùng Nghiêu ca trò chuyện đi, chút việc nhỏ này, chúng ta còn không làm được sao?”

 

Mấy người Ôn Ngọc Sơ đều biết, hiện tại mặc dù đã thu thập được bốn mảnh vỡ linh hồn, nhưng thời gian Nghiêu ca có thể duy trì hình người cũng không dài, chỉ có vỏn vẹn vài ngày.

 

Những mảnh vỡ linh hồn còn lại lại ở Thần Vẫn Chi Địa.

 

Bọn họ lại không nhanh như vậy đi tới Thần Vẫn Chi Địa, cho nên, lần này nếu ‘chia ly’, vậy thì phải đối mặt với vấn đề thời gian dài không thể gặp nhau.

 

Thẩm Yên nghe vậy, nói: “Vậy hai người chúng ta đi nhặt chút củi khô.”

 

“Được, các ngươi đi đi.”

 

Thẩm Yên nghiêng đầu nhìn về phía Phong Hành Nghiêu: “Đi thôi.”

 

Hai người sóng vai mà đi.

 

Đợi đi được hơi xa rồi, Phong Hành Nghiêu chợt nói: “Trước kia ta và bọn họ có thân không?”

 

Thẩm Yên sửng sốt một chút: “Không thân lắm.”

 

“Bọn họ đối xử với nàng tốt không?”

 

“Tốt.”

 

Phong Hành Nghiêu như có điều suy nghĩ.

 



 

Hơn nửa canh giờ sau.

 

Trong rừng bay lượn mùi thịt thơm phức, thu hút không ít dã thú trong rừng.

 

Nhưng chúng không dám tới gần, chỉ có thể đứng từ xa nhìn chằm chằm, ngửi ngửi, nước dãi chảy hết vũng này đến vũng khác.

 

Sắp thèm c.h.ế.t chúng rồi.

 

Gia Cát Hựu Lâm thuần thục lấy bát đũa đưa cho mỗi người bọn họ, sau đó chia thịt chiên giòn đã xào xong cho bọn họ, tiếp đó hắn lại bận rộn đi lật xiên thịt nướng, bôi lên thịt nướng một ít hương liệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Mùi vị này, quả thực tuyệt cú mèo.

 

Còn có mấy con thỏ nướng vàng ươm.

 

Thơm đến mức khiến người ta mê mẩn.

 

Ngu Trường Anh cười trêu chọc nói: “Hựu Lâm, ngươi đúng là một hiền phu, ai mà cưới được ngươi, vậy thì có lộc ăn rồi.”

 

“Ăn thịt của ngươi đi!” Gia Cát Hựu Lâm ngạo kiều hừ nhẹ một tiếng.

 

Sau đó, hắn đích thân mang xiên thịt nướng đến cho Phong Hành Nghiêu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Thật là đáng tiếc, nếu huynh không phải là phu quân chưa cưới của Yên Yên, ta cảm thấy Nghiêu ca huynh chắc chắn sẽ nhận một người thiên tư thông dĩnh như ta làm đồ đệ!”

 

Phong Hành Nghiêu: “…”

 

Gia Cát Hựu Lâm thở dài một tiếng: “Chúng ta không có duyên thầy trò, haizz…”

 

Các đồng đội có mặt ở đó nghe vậy, khóe miệng giật giật vài cái.

 

Ngay sau đó, Gia Cát Hựu Lâm đột nhiên mặt mày hớn hở cười rộ lên: “Bất quá không sao, Yên Yên nhỏ tuổi hơn ta, huynh cũng coi như là muội phu tương lai của ta rồi, hắc hắc.”

 

Mí mắt Phong Hành Nghiêu hung hăng giật giật vài cái.

 

Ngu Trường Anh đột nhiên lên tiếng: “Hựu Lâm đệ đệ, nướng khét rồi.”

 

Gia Cát Hựu Lâm nghe thấy lời này, sắc mặt đột biến, hắn vội vàng xoay người quay lại gạt gạt mấy xiên thịt nướng.

 

Thẩm Yên nhìn xiên thịt nướng trên tay Phong Hành Nghiêu: “Chàng có muốn nếm thử không?”

 

Phong Hành Nghiêu khẽ nhíu mày, dường như nghĩ tới điều gì, vẫn gật đầu một cái.

 

Thịt nướng vẫn còn rất nóng hổi, hương thơm ngào ngạt.

 

Hắn c.ắ.n một miếng, thịt nướng béo mà không ngấy, vừa thơm vừa giòn.

 

Có chút hơi nóng.

 

Thẩm Yên hỏi: “Ngon không?”

 

“Ngon.” Hắn đã quên mất mùi vị của thức ăn rồi, nay ăn thử, quả thực có một phong vị khác biệt.

 

Gia Cát Hựu Lâm ở cách đó không xa nghe thấy lời khen ngợi, hắn làm việc càng thêm hăng hái.

 

Mấy người ngồi quây quần bên đống lửa, nói nói cười cười.

 

Vốn dĩ mấy người Ôn Ngọc Sơ và Phong Hành Nghiêu cũng không quá thân thiết, mà lần này Phong Hành Nghiêu vậy mà lại chủ động hỏi bọn họ một vài vấn đề.

 

Trò chuyện một hồi, sự xa cách giữa đôi bên liền vơi đi.

 

Giọng nói của Phong Hành Nghiêu chậm rãi truyền đến: “Nếu các ngươi muốn học cái gì, đều có thể hỏi ta, ta sẽ cố gắng hết sức dạy các ngươi.”

 

Lời này khiến các đồng đội Tu La đều cảm thấy khá bất ngờ, ngẩng đầu nhìn về phía Phong Hành Nghiêu.

 

Sau đó, bọn họ liền nhìn về phía Thẩm Yên.

 

Vào khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Thẩm Yên hiểu được sự kinh ngạc của bọn họ lúc này.

 

Dù sao, trước kia thời gian nàng và Phong Hành Nghiêu ở riêng với nhau vốn đã ít, hơn nữa Phong Hành Nghiêu vốn dĩ luôn bám lấy nàng, cho nên hắn sẽ không dành thời gian và chủ động chung đụng với mấy người Ôn Ngọc Sơ.

 

Nay, hắn có sự chuyển biến này, quả thực khiến bọn họ đều cảm thấy bất ngờ.

 

Phong Hành Nghiêu tự nhiên nhận ra sự khác thường của bọn họ, hắn không hề mở miệng dò hỏi, mà lặng lẽ chờ đợi.

 

Thẩm Yên cười khẽ nói: “Các ngươi có gì không hiểu hoặc muốn học, cứ hỏi chàng ấy đi.”

 

“Tốt quá rồi!” Gia Cát Hựu Lâm kích động nói, “Ta không chỉ muốn để linh tuyến sinh hỏa, còn muốn để linh tuyến xuất thủy!”

 

Phong Hành Nghiêu: “… Ta khuyên ngươi nên học tốt loại thứ nhất trước đã.”

 

Ôn Ngọc Sơ do dự một cái chớp mắt, sau đó hắn lấy ra ‘Đạo Nguyên Ma Phiên’ mà Yên Yên tặng cho hắn lúc trước: “Nghiêu ca, ta muốn thỉnh giáo một chút, ta làm thế nào mới có thể dùng tinh thần lực thao túng Đạo Nguyên Ma Phiên, để nó hoàn toàn do ta khống chế?”

 

Tầm mắt Phong Hành Nghiêu rơi vào trên Đạo Nguyên Ma Phiên, chậm rãi nói: “Ngươi muốn dùng tinh thần lực khu sử Đạo Nguyên Ma Phiên?”

 

Ôn Ngọc Sơ gật đầu: “Đúng vậy, ta là âm tu, đã không rảnh tay để thao túng Đạo Nguyên Ma Phiên nữa rồi…”

 

Phong Hành Nghiêu giải thích: “Linh thức cũng là một loại tinh thần lực, dùng linh thức khu sử ma phiên này sẽ dễ dàng hơn. Ngươi cần dùng tinh huyết Ma tộc ký kết với ma phiên, sau đó tu luyện một công pháp chiến kỹ, tên là: Thiên Can Lục Ma Quyết.”

 

“Thiên Can Lục Ma Quyết?” Ôn Ngọc Sơ sửng sốt, “Ta chưa từng nghe nói qua.”

 

Phong Hành Nghiêu nghe vậy, trầm mặc một cái chớp mắt.

 

Thiên Can Lục Ma Quyết này là do một vị Ma Thần thời kỳ Thiên Ngoại sáng tạo ra.

 

Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, trong đầu nhớ lại khẩu quyết và chiêu thức của Thiên Can Lục Ma Quyết.

 

Thấy cảnh này, các đồng đội Tu La đều ngẩn người, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, không hiểu hiện tại là tình huống gì?